Chương 8/12 · Mưa bụi Nam Kinh
Tác giả: Tư Hạ
Cửa kính tiệm sách vỡ vụn, những trang sách ướt sũng nằm la liệt trên nền gạch lạnh. Noãn đứng giữa khung cảnh tan hoang, hai tay buông thõng, mắt khô ráo đến lạ.
Châu Dĩnh gọi từ sáu giờ sáng, giọng run run báo có người đập phá tiệm đêm qua. Noãn không nói gì, chỉ dặn bạn đừng gọi cảnh sát rồi dập máy. Cô mất hai mươi phút để đến nơi, trên đường không nghĩ gì cả, đầu óc trống rỗng như bầu trời xám vừa tạnh mưa.
Bây giờ, đứng trước đống hỗn độn, cô mới bắt đầu nhìn rõ.
Những kệ sách gỗ bị xô đổ chồng lên nhau, gáy sách ướt nước phồng rộp. Mấy cuốn tiểu thuyết cũ cô sưu tầm từ hồi còn ở Anh nằm rải rác, bìa rách toạc, có cuốn bị giẫm nát đến mức không còn nhận ra tên sách. Tủ kính nhỏ sau quầy – nơi cô từng đặt tập thơ cổ nhất – bị đập vỡ, những mảnh thủy tinh vương vãi lấp lánh dưới ánh đèn đường hắt vào.
Noãn không khóc.
Cô từ từ hạ người xuống, ngồi bệt giữa sàn gạch lạnh, đưa tay nhặt cuốn sách gần nhất. Đầu ngón tay chạm vào trang giấy ướt, mực in nhòe thành từng vệt xanh đen. Cô nhẹ nhàng vuốt phẳng trang sách, đặt nó sang một bên, rồi nhặt tiếp cuốn khác. Động tác đều đều, chậm rãi, như thể cô đang làm một việc quan trọng nhất trên đời.
Một cuốn sách bọc da cũ nằm lọt thỏm dưới chân quầy, bị nước thấm ướt một nửa. Noãn cầm lên, ngón tay siết chặt đến trắng bệch. Đó là cuốn sách cô đã tìm thấy trong kho hồi tháng trước, cuốn sách mẹ cô từng đọc. Cô ôm nó vào lòng, vai hơi run lên rồi lại hạ xuống thật chậm.
Ngoài phố, tiếng xe cộ bắt đầu rộn ràng cho một ngày mới. Nhưng trong tiệm, thời gian như ngừng trôi.
Cố Đình đến khi trời vừa hửng sáng hơn một chút.
Anh đứng ngoài cửa, tay vẫn cầm chiếc ô gập, nhìn vào khung cảnh bên trong qua ô kính vỡ. Gương mặt anh không biểu lộ gì nhiều, chỉ có quai hàm hơi siết lại. Anh không hỏi han, không xuýt xoa, chỉ lặng lẽ bước vào, tránh những mảnh kính vỡ rồi ngồi xuống bên cạnh cô.
Không ai nói với ai câu nào.
Anh bắt đầu nhặt sách, phân loại những cuốn còn có thể giữ lại và những cuốn đã hỏng hoàn toàn. Anh làm chậm, cẩn thận, như đang sắp xếp hồ sơ cho một vụ án quan trọng. Thỉnh thoảng, ngón tay anh dừng lại ở một cuốn sách bị rách bìa, vuốt nhẹ vết rách rồi đặt nó vào chồng sách bên trái – nơi anh định sẽ tìm cách phục chế.
Noãn nhìn anh, rồi lại cúi xuống cuốn sách trong lòng.
Một lúc lâu sau, cô lên tiếng, giọng khô khốc: “Anh không hỏi gì sao?”
Cố Đình dừng tay, ngước lên nhìn cô. “Hỏi gì?”
“Ví dụ như... tôi có định báo cảnh sát không.”
“Không.” Anh đáp đơn giản, rồi lại tiếp tục nhặt sách.
Noãn im lặng thêm một lát, rồi khẽ cười nhạt. Nụ cười không chạm đến mắt. “Tôi cũng không định báo. Báo cũng vô ích thôi. Dì tôi sẽ có cách làm nó biến mất trước khi người ta kịp ghi biên bản.”
Cố Đình không đáp, nhưng bàn tay anh hơi khựng lại trên một cuốn sách.
Họ dọn dẹp đến tận chiều tối.
Noãn gom những cuốn sách không còn cứu được vào một thùng giấy lớn, định mang đi bỏ. Cố Đình ngăn lại, nói để anh xử lý. Cô không hỏi tại sao, gật đầu rồi buông thùng giấy xuống.
Khi màn đêm buông xuống, tiệm sách đã tạm gọn gàng hơn một chút, dù vẫn còn những ô kính vỡ chưa che, những vết bẩn chưa lau. Nhưng ít nhất sách đã được xếp lại thành từng chồng, những cuốn còn nguyên vẹn nằm tách riêng, những cuốn bị hư hại nhẹ nằm chờ sửa chữa.
Châu Dĩnh ghé qua mang đồ ăn, mắt đỏ hoe nhưng không dám khóc trước mặt Noãn. Cô bạn chỉ nắm tay cô thật chặt rồi lại vội vã về vì có ca làm tối. Trước khi đi, Châu Dĩnh ngoái lại: “Mai tớ sẽ đến sớm. Cậu đừng ở lại một mình.”
Noãn gật đầu, nhưng khi Châu Dĩnh đi rồi, cô vẫn ngồi đó.
Cố Đình đứng dậy, phủi bụi trên ống quần, rồi quay sang nhìn cô: “Tôi đưa cô về.”
Noãn không phản đối, nhưng cô cũng không về căn hộ của mình. Khi xe dừng trước một tòa nhà cũ ở khu Phố Tây, cô mới nhận ra đây không phải đường về nhà cô.
“Tôi không...”
“Cô không nên ở một mình tối nay.” Cố Đình nói, giọng vẫn điềm tĩnh nhưng không cho phép từ chối. “Trên xe tôi có chăn sạch. Cô có thể ngủ ở sofa.”
Noãn im lặng một lúc, rồi mở cửa xe bước xuống.
Căn hộ của Cố Đình nhỏ, gọn gàng đến mức gần như lạnh lẽo. Tường trắng, bàn ghế gỗ tối màu, không tranh ảnh, không đồ trang trí. Duy nhất một chậu cây xanh nhỏ trên bệ cửa sổ, như thể ai đó đã cố tình đặt vào để căn phòng bớt vô cảm.
Noãn ngồi xuống sofa, tay vẫn ôm cuốn sách bọc da từ tiệm. Cố Đình không hỏi về cuốn sách đó, chỉ lặng lẽ vào bếp pha trà.
Khi anh mang hai tách trà nóng ra, Noãn đã mở cuốn sách trên đùi. Cô không đọc những dòng chữ in, mà đang lật giở từng trang, như tìm kiếm điều gì đó.
Rồi tay cô dừng lại.
Một phong bì mỏng, ố vàng theo năm tháng, được kẹp giữa trang 174 và 175. Noãn cầm nó lên, hơi thở nghẹn lại. Trên phong bì là nét chữ cô không thể nhầm lẫn – nét chữ của mẹ cô, ngay ngắn, mềm mại, đã phai màu mực theo thời gian: “Gửi Noãn. Chỉ mở khi con đủ can đảm.”
Cố Đình ngồi xuống ghế đối diện, không lại gần, không hỏi han.
Noãn run run mở phong bì. Những dòng chữ hiện ra, nét mực nhòe nước, như thể người viết đã khóc khi viết nó. Bức thư không dài, chỉ vỏn vẹn một trang giấy học sinh cũ. Nhưng từng câu chữ như từng mũi kim đâm vào lồng ngực cô.
“Noãn của mẹ. Nếu con đọc được những dòng này, nghĩa là mẹ đã không còn ở bên con nữa. Mẹ xin lỗi vì không đủ mạnh mẽ để chờ con lớn.
Có những chuyện mẹ không thể nói ra lúc còn sống. Nhưng mẹ không muốn con sống cả đời trong u mê như mẹ đã từng. Sự thật về Lục thị, về những gì họ đã làm, mẹ đã giấu trong một chiếc két sắt ở ngân hàng. Chìa khóa mẹ giấu trong khung ảnh cưới – khung ảnh duy nhất mẹ còn giữ lại.
Con gái, mẹ không ép con phải làm gì. Nhưng nếu một ngày con cảm thấy mình bị giam cầm, hãy nhớ rằng sự thật – dù đau đớn đến đâu – cũng là chiếc chìa khóa duy nhất mở được cánh cửa lồng.
Mẹ yêu con. Dù mẹ không ở bên, mẹ vẫn luôn dõi theo con từ một nơi nào đó không có mưa.”
Tay Noãn run lên.
Cố Đình khẽ đặt tay mình lên tay cô, không nắm, chỉ che chắn. Ngón tay anh ấm, khẽ run nhẹ như chính anh cũng đang nín thở.
Lần đầu tiên sau nhiều năm, Noãn khóc.
Những giọt nước mắt lặng lẽ rơi trên trang giấy ố vàng, hòa vào những vết nhòe cũ của mẹ cô từ mười bảy năm trước. Cô không phát ra tiếng, chỉ có đôi vai run lên từng đợt, và hơi thở vỡ vụn như thủy tinh.
Cô khóc cho mẹ, cho chính mình, cho những năm tháng cô sống trong chiếc lồng son mà không hề hay biết. Cô khóc cho cuốn sách cũ rách bìa, cho tiệm sách tan hoang, cho tất cả những thứ vừa bị cướp khỏi tay cô. Và cô khóc vì cuối cùng, sau tất cả, vẫn còn một người ngồi im bên cạnh, không nói lời an ủi sáo rỗng, chỉ lặng lẽ đặt tay mình lên tay cô.
Không biết bao lâu sau, Noãn thiếp đi trên sofa, đầu tựa vào vai Cố Đình. Anh không dám cử động. Tay anh vẫn giữ nguyên trên mu bàn tay cô, như sợ rằng chỉ cần rút lại, cô sẽ lại một mình giữa giá lạnh.
Ngoài cửa sổ, mưa đã tạnh từ lâu. Thượng Hải chìm trong màn sương sớm mỏng tang, những tòa nhà cao tầng phía xa mờ ảo như một bức tranh thủy mặc nhạt màu. Ánh đèn đường hắt vào phòng, đổ bóng hai người đan vào nhau trên tường trắng.
Một ngày mới lặng lẽ bắt đầu.
Cố Đình nhìn ra cửa sổ, đôi mắt trầm xuống. Trên bàn, bức thư của mẹ Noãn vẫn nằm đó, những dòng chữ cuối cùng như phát sáng trong ánh bình minh: “Sự thật – dù đau đớn đến đâu – cũng là chiếc chìa khóa duy nhất mở được cánh cửa lồng.”
Anh hít một hơi sâu, rồi nhắm mắt lại.
Chiếc khung ảnh cưới. Két sắt. Chìa khóa.
Họ đã tiến gần hơn sự thật một bước.
Nhưng cũng gần hơn một bước đến vực thẳm.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện