Chương 2/8 · Ngòi bút trùng sinh: Sống lại một tuần trước bài đăng hủy hoại gia đình mình.
Tác giả: Em Sâu
Sáng hôm đó, tôi thức dậy với trái tim đập thình thịch.
Chưa kịp mở mắt, tay tôi đã với lấy điện thoại trên tủ đầu giường. Ánh sáng màn hình hắt lên gương mặt còn đọng giấc mơ – tôi lướt vội các trang tin tức, hơi thở nín lại.
Không có. Không một dòng nào về việc bắt giữ một luật sư trẻ.
Tôi thở phào, ngực nhẹ hẳn. Những ngón tay vẫn còn run, tôi đặt điện thoại xuống, nhìn lên trần nhà. Trần Duệ đã an toàn.
Nhưng niềm vui ngắn chẳng tày gang.
Điện thoại rung lên. Một tin nhắn từ số lạ.
“Cảm ơn. Gặp tôi ở Gác Mây lúc 2h. Tôi biết cô là ai.”
Tim tôi thót lại. Tôi đọc đi đọc lại dòng chữ, từng con chữ như những mũi kim châm vào đầu ngón tay. Làm sao anh ta tìm được số này? Tôi đã dùng sim rác, đăng ký bằng chứng minh thư giả, mua ở một cửa hàng cách tòa soạn Báo Đầu Tư ba dãy nhà. Một giây trôi qua. Rồi hai giây. Hàng loạt suy nghĩ xoay vần trong đầu tôi: nếu anh ta đã lần ra tôi, liệu anh ta có biết nhiều hơn không? Biết về bài báo rút lại? Biết về vụ Lâm Thịnh?
Nhưng nếu không đi, tôi sẽ không bao giờ biết anh ta đang nắm những gì.
Tôi hít sâu một hơi, mùi không khí buổi sáng se lạnh tràn vào phổi. Ngón tay tôi soạn tin trả lời, từng nét chữ khô khốc: “2h, tôi sẽ đến.”
Ấn gửi. Mặt trời đã lên cao, nắng xuyên qua rèm cửa, cắt căn phòng thành những ô sáng nhỏ.
---
Đúng 2 giờ, tôi đẩy cửa quán cà phê Gác Mây.
Tiếng chuông gió khẽ vang lên. Quán vắng lặng, chỉ có một người đàn ông ngồi ở góc cuối, trước mặt là tách cà phê đã cạn. Anh mặc vest xám, ngồi thẳng lưng, ánh mắt sắc như dao cạo – ánh mắt của một con người đã quen đối diện với hiểm nguy.
Trần Duệ.
Tôi chậm rãi bước tới, gót giày gõ nhẹ trên sàn gỗ. Anh đứng dậy, chìa tay ra, giọng nói trầm và điềm tĩnh:
“Cô Mẫn? Tôi là Trần Duệ.”
“Tôi biết.” – Tôi bắt tay anh. Bàn tay anh lạnh và chắc, như thể chưa từng có dòng máu nóng nào chảy qua.
Anh không mời tôi ngồi, chỉ đợi tôi tự kéo ghế. Rồi anh vào thẳng vấn đề, không một lời dạo đầu:
“Tin nhắn của cô, tôi nhận được. Tôi không biết cô lấy thông tin đó từ đâu, nhưng tôi cần biết mục đích của cô.”
Tôi ngồi xuống, cố giữ giọng bình thản, dù tim vẫn đập mạnh trong lồng ngực:
“Tôi chỉ muốn giúp anh tránh một rắc rối.”
“Giúp?” – Anh nhếch môi, một nét cười nhạt không chạm vào mắt. – “Cô nghĩ tôi tin vào một tin nhắn ẩn danh từ một người xa lạ sao?”
Anh dừng một nhịp, rồi nói tiếp, giọng đều đều như đọc báo cáo:
“Tôi đã điều tra số điện thoại đó. Nó được đăng ký bằng chứng minh thư giả. Và tôi đã tìm ra ai đã mua nó ở một cửa hàng gần tòa soạn Báo Đầu Tư.”
Tôi giật mình. Nhưng chỉ thoáng chốc, tôi đã kịp giấu đi. Tôi mỉm cười, một nụ cười gượng gạo:
“Vậy anh biết tôi là phóng viên. Anh cũng biết tôi vừa bị đình chỉ vì một bài báo về tập đoàn Lâm Thịnh.”
“Tôi biết.” – Anh nhìn thẳng vào mắt tôi. Đôi mắt đen láy, không một gợn sóng. – “Và tôi cũng biết bài báo đó không hề được đăng. Cô đã rút nó lại. Tại sao?”
Tôi hơi nghiêng đầu, ngón tay vô thức miết lên mép bàn:
“Vì tôi phát hiện ra tôi đã sai. Vụ Hợp Phát không phải là một vụ lừa đảo thông thường. Có một bàn tay lớn hơn đứng sau.”
Tôi cố ý hạ giọng, để từng chữ rơi vào khoảng không giữa hai người:
“Và tôi tin rằng anh cũng đang điều tra điều đó.”
Anh cười nhạt. Nụ cười của một kẻ đã quen phòng thủ:
“Cô đoán sai rồi. Tôi chỉ là luật sư của Hòa Tín.”
“Vậy tại sao anh lại có một bản hợp đồng mà trong đó có chứng từ chuyển tiền giả mạo?” – Tôi hỏi ngược lại, ánh mắt không rời khỏi anh.
Anh khựng lại. Một khoảnh khắc im lặng nặng nề. Tôi biết mình đã chạm đúng điểm yếu.
Ánh mắt anh tối sầm, giọng không còn vẻ thờ ơ:
“Cô biết quá nhiều thứ. Điều đó khiến tôi lo lắng.”
Tôi đặt hai tay lên bàn, ngón tay đan vào nhau, cố tạo một vẻ điềm tĩnh mà trong lòng không hề có:
“Tôi biết một chuyện nữa. Chuyện liên quan đến tập đoàn Lâm Thịnh. Và tôi cần một người am hiểu luật pháp để cùng tôi tìm ra sự thật.”
Anh im lặng. Tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ trên tường vang lên rõ mồn một. Cuối cùng, anh nói, giọng thấp:
“Cô muốn gì ở tôi?”
“Tôi muốn trao đổi thông tin. Anh có tài liệu, tôi có manh mối. Cùng có lợi.” – Tôi đáp, cố không để giọng mình run.
Trần Duệ gật đầu miễn cưỡng, cử chỉ cứng nhắc:
“Được. Nhưng tôi không tin cô. Tôi chỉ tin vào những gì tôi kiểm chứng được. Ngày mai, gặp lại. Tôi sẽ mang một vài tài liệu – cô có thể thấy chúng đáng giá.”
Anh đứng dậy, chiếc ghế gỗ kêu lên một tiếng khẽ. Anh bước về phía cửa, nhưng khi ra đến nơi, anh quay lại, giọng lạnh như băng:
“Cô Mẫn, nếu cô lừa tôi, tôi sẽ không dễ dàng bỏ qua.”
Rồi anh biến mất sau cánh cửa. Tôi ngồi lại một mình giữa quán vắng, ly cà phê vẫn nguyên vẹn. Mùi cà phê nhàn nhạt quyện với chút nắng chiều hắt qua khe cửa sổ. Tôi nhìn tay mình – vẫn còn chút hơi lạnh từ bàn tay anh.
---
Về đến nhà thì trời đã xế chiều. Căn hộ nhỏ tôi thuê ở cuối ngõ vẫn tĩnh mịch như thường lệ. Chưa kịp thay đôi giày cao gót, điện thoại lại reo.
Màn hình hiện tên: “Chú Minh Quân”.
Tôi chậm rãi nhấc máy, đưa lên tai. Đầu dây bên kia là giọng nói ngọt như đường nhưng lại khiến tôi buồn nôn:
“Cháu gái yêu quý, tối nay cả nhà mình họp mặt ở khách sạn Grand Royal nhân dịp ra mắt dự án mới. Chú nhớ cháu lâu rồi không về. Cháu đến nhé?”
Tôi ghét cái giọng đầy giả tạo đó. Kiếp trước, chính ông ta đã từng dùng giọng nói ấy để ru ngủ tôi, để rồi đẩy cả gia đình tôi xuống vực. Nhưng kiếp này, tôi cần một cái cớ để tiếp cận ông ta.
Tôi uốn giọng thật ngọt ngào:
“Vâng, cháu sẽ đến ạ.”
Cúp máy, tôi lập tức gọi cho mẹ. Bà bắt máy sau hồi chuông dài, giọng lạnh tanh:
“Mẹ nghe.”
“Mẹ, tối nay con sẽ đến dự tiệc. Con muốn gặp mẹ trước.”
“Mẹ bận.” – Một tiếng “tút” vang lên ngay sau đó.
Tôi nhìn màn hình điện thoại sáng lên rồi tắt dần. Trái tim tôi nhói lên một cái, nhưng chỉ một thoáng. Tôi đã quen với sự lạnh nhạt này. Từ sau cái ngày tôi viết bài điều tra về cha, mẹ đã đối xử với tôi như người xa lạ. Nhưng hôm nay, nỗi đau ấy càng khiến tôi quyết tâm phải cứu lấy bà – và cả gia đình này.
Tôi chọn một chiếc váy đen dài, đơn giản nhưng thanh lịch. Trang điểm nhẹ, tôi tô son một lớp mỏng, cố giấu đi vẻ mệt mỏi trong đáy mắt. Trước khi ra khỏi nhà, tôi nhét vào túi xách chiếc điện thoại cũ và một chiếc bút ghi âm nhỏ – thứ mà kiếp trước tôi chưa từng dám dùng với người thân.
---
Khách sạn Grand Royal lấp lánh trong ánh đèn vàng xa hoa. Những dải lụa trắng treo trên trần, tiếng nhạc du dương vọng ra từ sảnh tiệc. Tôi bước vào, mùi nước hoa đắt tiền và rượu vang lẫn vào nhau.
Chú Minh Quân đang đứng giữa một đám đông, tay nâng ly champagne, nụ cười tươi rói. Thấy tôi, ông ta vội vàng bước tới, dang tay như muốn ôm:
“Cháu gái yêu quý của chú đây rồi! Lâu quá mới thấy cháu xinh đẹp thế này.”
Tôi cúi đầu, diễn vai đứa cháu ngoan ngoãn:
“Cháu chào chú ạ.”
“Chú có mời cả mẹ cháu nữa, nhưng mẹ cháu có vẻ không vui. Thôi, vào chơi đi.”
Tôi liếc nhìn về phía bàn cuối cùng. Mẹ tôi ngồi đó, mặc chiếc áo dài màu xanh lục, gương mặt lạnh lùng như tượng đá, ánh mắt xa xăm nhìn ra cửa sổ.
Tôi tiến lại, giọng nhỏ như gió thoảng:
“Mẹ.”
Bà quay sang, chỉ nhìn tôi một cái – nhanh như cái chớp – rồi gật đầu qua loa. Rồi bà lại quay đi, nhìn vào khoảng không vô định.
Tôi ngồi xuống bên cạnh, chưa kịp mở lời thì bà đã đứng dậy, túm lấy chiếc túi xách nhỏ:
“Mẹ đi gặp người quen.”
Nỗi đau nhói lên trong lồng ngực, như một mũi dao cùn cứa vào. Nhưng tôi vẫn gật đầu, giọng không chút cảm xúc:
“Vâng.”
Bà bước đi, chiếc áo dài xanh lướt nhẹ trên sàn đá hoa cương. Tôi nhìn theo bóng lưng ấy, tự hỏi bao nhiêu lớp băng vẫn còn phủ kín trái tim bà.
Bữa tiệc tiếp tục trong bầu không khí giả tạo và ồn ã. Chú Minh Quân liên tục cười nói, nâng ly chúc mừng, khoe khoang về dự án mới của Lâm Thịnh. Tôi đứng im ở một góc, quan sát từng cử chỉ, từng nét mặt của ông ta. Mọi thứ đều toát lên sự tự tin của một kẻ nắm trong tay mọi thứ – nhưng cũng là sự tự tin của một con thú săn mồi đã quen ẩn mình.
Khoảng nửa giờ sau, ông ta xin phép ra ngoài nghe điện thoại. Ánh mắt tôi dõi theo từng bước chân ông ta rời khỏi sảnh. Một linh cảm lóe lên. Tôi lặng lẽ đứng dậy, len qua đám đông, men theo lối hành lang.
Ông ta không ra xa, chỉ đứng ở ban công cạnh sảnh tiệc, một tay che điện thoại, một tay chống vào lan can. Tôi nép sau cây cột lớn gần đó, hơi thở nén chặt.
Tim tôi bắt đầu đập nhanh khi nghe thấy giọng ông ta trở nên nghiêm túc, hạ thấp:
“...Chuyển ba container vào cảng đêm mai. Biên bản làm như thường lệ. Ngụy trang thành hàng điện tử.”
Tôi lập tức rút chiếc bút ghi âm nhỏ trong túi xách ra, bấm nút. Những ngón tay tôi run run, nhưng tôi cố giữ bình tĩnh. Ông ta tiếp tục, giọng đều đều như ra lệnh:
“Đừng để lộ bất cứ giấy tờ nào liên quan đến Lâm Thịnh. Ai hỏi thì nói là của Hòa Tín.”
Tôi nín thở. Từng chữ từng chữ găm vào tai tôi. Hòa Tín – cái tên tôi vừa nhắc đến với Trần Duệ sáng nay. Vậy là đúng rồi, chú Minh Quân đang dùng Hòa Tín như một vỏ bọc để che giấu phi vụ của Lâm Thịnh.
Đột nhiên, ông ta quay người lại, ánh mắt quét một vòng. Tôi lập tức cúi đầu, giả vờ đang bấm điện thoại, ngón tay lướt vô hồn trên màn hình. Tim tôi đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
Tiếng bước chân tiến lại gần. Ông ta đã cúp máy.
“Cháu đứng đây làm gì?”
Tôi ngước lên, nở một nụ cười thật tươi, cố giấu đi mảnh bút ghi âm vẫn còn trong tay:
“Cháu ra hóng gió cho đỡ ngột ngạt ạ. Trong sảnh đông quá.”
Ông ta nhìn tôi một lúc, đôi mắt sáng quắc. Rồi nụ cười hiền hậu lại trở về trên môi ông ta:
“Ừ, cháu gái chú có vẻ mệt. Về sớm nhé. Đừng thức khuya quá, không tốt cho da đâu.”
“Vâng ạ.”
Tôi cất nhanh chiếc bút vào túi xách, rồi quay gót rời đi. Bước chân tôi dài và nhanh hơn bình thường, đến nỗi suýt vấp phải thảm đỏ ở lối ra. Tôi không dám ngoái lại.
---
Lên taxi, tôi mới cho phép mình thở mạnh. Mồ hôi lạnh túa ra dọc sống lưng. Tay tôi run run lấy điện thoại ra, cắm tai nghe vào.
Đoạn ghi âm đã được lưu. Tôi bấm phát.
Giọng chú Minh Quân vang lên rõ ràng trong tai nghe, không một tạp âm:
“Chuyển ba container vào cảng đêm mai... Biên bản làm như thường lệ... Ngụy trang thành hàng điện tử... Đừng để lộ bất cứ giấy tờ nào liên quan đến Lâm Thịnh... Ai hỏi thì nói là của Hòa Tín.”
Tôi bấm dừng, rồi phát lại. Rồi lại phát lại. Mỗi lần nghe, tim tôi lại thắt lên một nhịp.
Về đến nhà, tôi khóa trái cửa, ngồi bệt xuống sàn trong bóng tối, hai tay ôm lấy đầu gối. Tôi bật lại đoạn ghi âm, để nó lặp đi lặp lại trong căn phòng.
Ba container. Cảng. Hàng điện tử. Ngụy trang. Đây có thể là một phi vụ buôn lậu, hoặc rửa tiền qua hàng hóa. Tôi không biết chính xác, nhưng đây là một mắt xích. Một mắt xích mà kiếp trước tôi đã hoàn toàn bỏ lỡ.
Điện thoại rung lên, cắt ngang dòng suy nghĩ của tôi. Màn hình sáng lên một tin nhắn mới, từ số của Trần Duệ:
“Ngày mai gặp lại, tôi có vài tài liệu cô nên xem.”
Tôi nhìn dòng chữ ấy, một nụ cười khẽ nở trên môi – nụ cười đầu tiên trong ngày không phải là gượng gạo. Anh ta vẫn còn dè chừng, nhưng ít nhất anh ta đã chủ động liên lạc. Tôi gõ trả lời ngắn gọn:
“OK. Cùng giờ, cùng địa điểm.”
Tôi tắt đèn, nằm xuống giường trong bóng tối, mắt nhắm lại nhưng đầu óc không ngừng hoạt động. Giọng chú Minh Quân vẫn văng vẳng bên tai như một điệp khúc: “Chuyển ba container vào cảng đêm mai.”
Tôi thở gấp trong màn đêm. Đây có thể là mắt xích đầu tiên trong mạng lưới mà kiếp trước tôi đã bỏ lỡ.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện