Chương 3/8 · Ngòi bút trùng sinh: Sống lại một tuần trước bài đăng hủy hoại gia đình mình.
Tác giả: Em Sâu
Nắng cuối buổi chiều hắt xiên qua cửa kính quán Gác Mây, nhuộm vàng những hạt bụi lơ lửng. Không gian quen thuộc đến mức tôi có thể nhắm mắt mà vẫn hình dung ra từng góc khuất, nhưng hôm nay có một sự khác biệt.
Trần Duệ ngồi trước mặt tôi, chiếc cặp da màu nâu đặt trên bàn như một lời hứa nặng trĩu. Anh không vội mở lời, chỉ lặng lẽ rót trà, từng động tác chậm rãi, cố giữ vẻ bình tĩnh. Nhưng tôi nhận ra ngay.
Các đốt ngón tay anh siết chặt đến trắng bệch.
'Cô uống đi.' Giọng anh trầm, hơi khàn.
Tôi cầm tách trà, hơi ấm lan qua lòng bàn tay, nhưng không thể xua đi cái lạnh đang len lỏi trong lồng ngực. Từ đêm qua, sau cuộc gọi bí ẩn của chú Minh Quân, tôi đã linh cảm mọi thứ sắp thay đổi. Và giờ đây, trước ánh mắt u ám của Trần Duệ, linh cảm ấy càng rõ ràng hơn bao giờ hết.
'Tôi có vài tài liệu cô nên xem.'
Anh mở cặp, rút ra một tập hồ sơ dày. Những tờ giấy được sắp xếp ngay ngắn, nhưng mép giấy đã ngả màu, chứng tỏ chúng đã bị giấu kín từ lâu. Trang đầu là hợp đồng hợp tác, danh sách đối tác. Ánh mắt tôi lướt qua những cái tên, cho đến khi dừng lại ở một dòng chữ in hoa.
Thanh Hà Holdings.
Tim tôi chùng xuống. Một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng. Cái tên này từng xuất hiện trong hồ sơ kiếp trước, nhưng lúc đó tôi đã bỏ qua, cho rằng nó chỉ là một công ty vệ tinh nhỏ. Giờ đây, nhìn thấy nó in trên hợp đồng, một mảnh ký ức mơ hồ bỗng trở nên sắc nét.
'Cô biết công ty này?' Giọng Trần Duệ đột nhiên sắc lạnh, xuyên qua dòng suy nghĩ của tôi.
Anh chạm tay lên trang giấy, và tôi thấy rõ bàn tay anh run lên – một cơn run nhỏ nhưng không thể giấu.
'Thanh Hà Holdings...' anh lặp lại, như tự nói với mình. 'Đó là công ty mẹ tôi lập ra trước khi bà mất.'
Không khí quanh bàn đặc quánh. Tôi có cảm giác như ai đó vừa hút hết dưỡng khí trong phòng. Đây là lần đầu tiên tôi thấy Trần Duệ mất kiểm soát. Đôi mắt anh tối sầm, như cơn bão đang cuộn lên, nhấn chìm tất cả.
'Anh...' tôi khẽ gọi, không dám nói to.
Anh hít sâu, đặt tập hồ sơ xuống, cố gắng kìm nén. Khi ngẩng lên, anh đã bình tĩnh hơn, nhưng đôi mắt vẫn đỏ au.
'Mẹ tôi mất trong một vụ tai nạn ô tô bốn năm trước. Cảnh sát kết luận do thời tiết xấu. Nhưng trước khi mất, bà nói có người đang dùng tên bà để che giấu điều không hay. Tôi không hiểu. Cho đến bây giờ.'
Anh dừng lại, nhìn tôi như tìm kiếm sự đồng cảm.
'Tôi đã điều tra suốt bốn năm. Và rồi tôi tìm thấy hợp đồng này, trong kho hồ sơ cũ của cha tôi – nơi ông ấy nghĩ không ai biết.'
Tôi nhìn chữ ký quen thuộc dưới tên công ty mẹ anh. Lâm Minh Quân. Nét chữ cứng cáp, như chính con người ông ta – che giấu sự tàn nhẫn sau vỏ bọc lịch thiệp.
'Chú tôi là người đứng sau công ty này?' Tôi hỏi, dù đã biết câu trả lời.
Anh gật đầu, ánh mắt nặng nề. 'Hợp đồng được ký hai tháng trước khi mẹ tôi mất. Tôi đã mang nó đến chất vấn cha tôi. Ông ấy phủ nhận mọi thứ, nhưng không thể giải thích vì sao lại giấu giấy tờ này. Rồi ông ấy van xin tôi đừng điều tra thêm.'
Anh cười gằn, không chút ấm áp.
'Tôi nghi Lâm Minh Quân đã giết mẹ tôi để bịt đầu mối.'
Câu nói rơi xuống như nhát búa. Tôi nín thở, cảm nhận máu trong người như đông lại.
'Anh có bằng chứng?' Tôi hỏi, giọng thì thầm.
'Chưa đủ. Nhưng tôi sẽ tìm.' Đôi mắt anh ánh lên quyết tâm lạnh lẽo.
Tôi nhớ lại cuộc gọi tôi đã ghi âm tối qua. Những container. Cảng. Hàng điện tử. Ngụy trang. Và cái tên Hòa Tín. Mọi thứ bắt đầu khớp vào nhau như những mảnh ghép của một bức tranh khổng lồ.
'Có thể tôi có manh mối.' Tôi nói, cố gắng giữ giọng đều đặn. 'Tối qua, tôi đã ghi âm cuộc gọi của chú tôi về một lô hàng qua cảng. Nó có thể liên quan đến Thanh Hà Holdings.'
Trần Duệ nhìn tôi chăm chú. Lần đầu tiên, ánh mắt anh không còn sự phòng bị. Tôi thấy trong đó sự ngạc nhiên, nhưng cũng có một chút gì đó ấm áp, như thể anh vừa nhận ra tôi không chỉ là một phóng viên liều lĩnh.
'Mẫn...' Anh gọi tên tôi, lần đầu tiên không dùng 'cô'. 'Cô có biết mình đang chơi với lửa không?'
Tôi mỉm cười gượng. Nụ cười mà tôi đã tập cả đêm trước gương, để che giấu nỗi sợ hãi.
'Tôi biết. Nhưng tôi không còn lựa chọn. Gia đình tôi đều đang nằm trong tay chú tôi. Dù tôi dừng lại, ông ta cũng không bỏ qua.'
Anh im lặng một lát, rồi gật đầu. 'Được. Chúng ta hợp tác.'
Anh đưa điện thoại cho tôi. 'Chụp lại toàn bộ tài liệu. Tôi giữ bản gốc.'
Tôi chụp từng trang, từng con chữ như khắc vào trí nhớ. Khi xong, anh cất hồ sơ, đứng dậy.
'Tôi đi trước.'
'Anh Duệ.' Tôi gọi với theo. Anh quay lại, ánh mắt lạnh nhưng không hề xa cách. 'Chúng ta sẽ tìm ra sự thật. Cho mẹ anh và cho gia đình tôi.'
Ánh mắt anh lay động. Anh không đáp, chỉ gật đầu rồi bước ra ngoài. Cửa quán đóng lại, nhưng dư âm của cuộc trò chuyện vẫn lơ lửng trong không khí.
Tôi ngồi lại, nhìn tách trà đã nguội. Một sức nặng mới đè lên vai tôi. Chúng tôi không còn là đồng minh miễn cưỡng nữa. Chúng tôi là những người cùng mang vết thương, bị dòng đời xô đẩy vào cùng một vực thẳm.
---
Rời Gác Mây, tôi không về thẳng nhà. Đôi chân như có ý thức riêng, dẫn tôi đến căn hộ của mẹ – nơi bà sống sau khi ly hôn. Khu chung cư cũ kỹ, tường sơn bong tróc, nhưng lại là nơi duy nhất mẹ tôi tìm được sự bình yên.
Tôi bấm chuông. Một lúc sau, mẹ mở cửa. Ánh mắt bà vẫn lạnh như hồ nước đóng băng, nhưng tôi nhận thấy sự mệt mỏi hằn sâu nơi khóe mắt.
'Mẹ, con vào thăm mẹ một chút được không?'
Bà không nói gì, chỉ nghiêng người nhường lối. Tôi bước vào, ánh mắt lập tức bị hút vào bức tranh sơn dầu treo ở phòng khách – cánh đồng hoa cải vàng rực dưới nắng. Bức tranh đã cũ, màu sắc phai nhạt, nhưng vẫn vẹn nguyên ký ức.
'Con vẫn nhớ hồi nhỏ mẹ hay dẫn con ra ngoại ô vẽ cảnh này. Con ngồi bên cạnh, nghịch cây cọ, lấm lem sơn đầy tay.' Tôi khẽ nói, giọng như tan vào quá khứ.
Tôi nghe tiếng mẹ thở dài sau lưng. 'Chuyện cũ rồi, nhắc làm gì.'
'Có những thứ dù cũ vẫn không phai. Giống như mẹ vẫn còn giữ bức tranh này.'
Mắt mẹ khẽ dao động. Bà quay đi, ra bếp, rót ly nước. Tiếng nước chảy lấp đầy khoảng lặng. Khi đặt ly nước xuống bàn, động tác của bà khô khan, như thể chỉ đang làm tròn nghĩa vụ.
'Con đến có việc gì?'
'Con muốn hỏi mẹ về chú Minh Quân.'
Mặt mẹ đanh lại ngay lập tức. 'Tôi không muốn nhắc đến người đó.'
'Mẹ, con biết mẹ không tin con. Nhưng con tin mẹ cũng có những nghi ngờ riêng. Về ngày cha mẹ ly hôn. Về những chuyện sau đó.'
Mẹ ngồi im. Hai tay đan chặt vào nhau, khớp ngón tay trắng bệch. Tôi thấy khóe mắt bà đỏ lên, một vệt nước mỏng manh. Cuối cùng, bà cất giọng, nghẹn ngào:
'Tôi đã nghi ngờ từ lâu. Ngay từ khi ông ta lần đầu bước chân vào nhà. Nhưng tôi sợ. Sợ cho con và cho em con. Minh Quân không phải là người dễ đối đầu.'
Tôi tiến lại gần, đưa tay đặt lên tay mẹ. Đôi bàn tay bà lạnh ngắt, run rẩy.
'Lần này con sẽ đối đầu. Con chỉ cần mẹ sẵn sàng nói ra sự thật khi thời điểm đến.'
Mẹ nhìn tôi, ánh mắt long lanh như mặt hồ vừa tan băng. Bà gật đầu thật khẽ, một cái gật đầu như trút được gánh nặng ngàn cân.
'Con hứa sẽ không để ai làm hại gia đình mình nữa.' Tôi siết chặt tay mẹ, cảm nhận hơi ấm đầu tiên sau bao năm lạnh nhạt.
---
Tôi rời căn hộ của mẹ khi trời đã chạng vạng. Ánh đèn đường vàng vọt hắt lên những con phố vắng. Vẫn còn một người tôi cần gặp.
Dinh thự Lâm gia sáng rực ánh đèn. Từ ngoài cổng, tôi đã nghe tiếng tivi vọng ra. Tôi hít sâu, bấm chuông. Em gái tôi – Lâm An Nhi – mở cửa.
Khuôn mặt em lập tức sầm lại khi nhận ra tôi.
'Chị đến đây làm gì? Lại định gây rối?'
'An Nhi, chị muốn nói chuyện với em.' Tôi cố gắng giữ giọng mềm mỏng.
'Chuyện gì? Chuyện chị sắp phá hoại công ty của chú? Hay chuyện chị khiến mẹ khóc?'
Mỗi từ như một nhát dao cứa vào tim tôi. Tôi nhìn em – cô em gái từng bám lấy chị mỗi khi gặp ác mộng, từng líu lo kể chuyện trường lớp. Bây giờ em nhìn tôi như kẻ xa lạ, ánh mắt chứa đầy thù hận.
'Chị biết chú hứa cho em đi du học. Nhưng em có bao giờ tự hỏi tại sao chú lại tốt với em đến vậy không?'
'Bởi vì chú thương em. Hơn cả chị. Chị chỉ biết khiến gia đình xấu hổ.'
Câu nói vang lên như một bản án. Tôi không thể thở trong vài giây. Nhưng tôi không cho phép mình gục ngã.
'Chị không muốn cãi nhau. Chị chỉ muốn em biết, dù chuyện gì xảy ra, chị vẫn luôn là chị hai của em.'
Ánh mắt An Nhi tối sầm. Em định nói thêm, nhưng tôi đã bước lại gần, giả vờ sửa cổ áo cho em. Ngón tay tôi run nhẹ khi lén nhét mảnh giấy vào túi áo khoác của em.
'Chị về đây. Chăm sóc bản thân nhé.'
Tôi quay lưng bước ra thật nhanh, sợ mình sẽ khóc. Vừa đến cổng, tôi không kìm được, ngoái lại nhìn cửa sổ phòng em.
An Nhi đứng đó, tay cầm mảnh giấy. Dưới ánh đèn vàng, khuôn mặt em không còn thù địch. Chỉ còn nỗi sợ hãi – nỗi sợ hãi trong veo mà tôi đã từng thấy ở cô bé ngày xưa.
Mảnh giấy tôi viết vội trên taxi: 'Nếu em sợ, hãy gọi chị hai.'
Tim tôi thắt lại. Liệu em có dám gọi? Và nếu em gọi, tôi có kịp cứu em trước khi mọi thứ sụp đổ?
---
Đêm đó, tôi không ngủ được. Căn hộ nhỏ của tôi chìm trong bóng tối, chỉ có ánh sáng xanh từ màn hình điện thoại hắt lên trần nhà. Tôi ngồi trên sofa, mở lại những bức ảnh hợp đồng, cố xâu chuỗi từng manh mối.
Những con số. Những chữ ký. Những cái tên. Tất cả như một mạng nhện khổng lồ, và tôi đang đứng ở trung tâm.
Điện thoại rung lên. Số của Trần Duệ.
'Tôi tìm được ông Ba.' Giọng anh khàn đặc, như vừa trải qua một cuộc chiến.
'Ông Ba?'
'Thợ sửa xe của mẹ tôi. Trước tai nạn, bà từng đưa xe đến chỗ ông ấy. Tôi vừa gặp ông ấy. Ông ấy bảo... bảo phanh xe có dấu hiệu bị cắt.' Anh ngừng lại, hơi thở nặng nề. 'Nhưng ông ấy sợ, không dám ra làm chứng. Tôi đã cố thuyết phục, nhưng ông ấy run như cầy sấy.'
'Anh Duệ...' Tôi khẽ gọi, nhưng không biết nên nói gì.
'Mẫn... tôi không biết làm sao thuyết phục ông ấy.'
Tôi lắng nghe tiếng thở gấp của anh. Một người luôn điềm tĩnh như Trần Duệ, giờ đây lộ ra sự tuyệt vọng tột cùng. Tôi có thể tưởng tượng ra anh đang đứng ở một góc phố nào đó, điện thoại áp chặt vào tai, cố gắng ghìm nén cơn giận dữ và đau đớn.
'Anh Duệ, ngày mai em sẽ cùng anh đến gặp ông Ba. Chúng ta sẽ thuyết phục.'
Anh im lặng. Tôi nghe rõ tiếng anh hít vào.
'Em có chắc không? Nơi đó khá xa. Nếu Lâm Minh Quân biết...'
'Sẽ không ai biết. Em hứa.' Tôi nói, cố gắng truyền vào giọng mình sự chắc chắn mà tôi không thực sự có.
Một khoảng lặng nữa. Rồi anh nói, giọng nhẹ hẳn: 'Cảm ơn em.'
Lần đầu tiên anh gọi tôi bằng 'em'. Không phải 'cô', không phải 'phóng viên'. Một tiếng 'em' giản dị, nhưng đủ khiến tim tôi đập loạn.
Tôi giữ điện thoại trong tay một lúc sau khi cuộc gọi kết thúc. Bên ngoài, thành phố vẫn sáng rực, xe cộ vẫn lao vun vút. Nhưng trong tôi, một điều gì đó vừa thay đổi.
Một sự gắn kết vô hình giữa hai con người cùng mang vết thương không lành.
Tôi không biết ngày mai sẽ đưa chúng tôi đến đâu. Nhưng tôi biết mình không còn đi một mình nữa.
Đêm càng về khuya, tôi càng tỉnh táo. Ánh đèn đường hắt qua rèm cửa, vẽ những đường kẻ mờ ảo trên sàn nhà. Tôi nghĩ về cha – người đàn ông bị kẹt giữa danh dự và sai lầm. Về mẹ – người đàn bà mang nỗi đau suốt bao năm. Về An Nhi – cô gái lạc lõng trong chính căn nhà mình. Và về Trần Duệ – người đàn ông vừa chia sẻ với tôi gánh nặng của anh.
Tất cả đều là những bóng ma trong hợp đồng của Lâm Minh Quân. Và tôi sẽ là người phơi bày chúng ra ánh sáng.
Tôi mở điện thoại, xem lại đoạn ghi âm tối qua. Giọng chú Minh Quân vang lên trong màn đêm, sắc như dao cạo: 'Chuyển ba container vào cảng đêm mai. Đừng để ai phát hiện.'
Ngày mai. Mọi thứ sẽ bắt đầu từ ngày mai.
Tôi nhắm mắt, nhưng không ngủ. Trong đầu tôi, một kế hoạch đang dần hình thành – mơ hồ nhưng đầy quyết tâm.
Ngoài kia, thành phố vẫn chìm trong giấc ngủ. Nhưng với tôi, đêm nay chỉ mới bắt đầu.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện