Chương 4/8 · Ngòi bút trùng sinh: Sống lại một tuần trước bài đăng hủy hoại gia đình mình.
Tác giả: Em Sâu
Sáng hôm ấy, tôi gặp Trần Duệ ở một quán cà phê nhỏ khuất sau chợ Bến Thành. Anh đặt trước mặt tôi một chiếc tai nghe bé xíu, màu da, cùng một bộ đàm nhỏ gọn.
“Dùng kênh 3. Tôi sẽ đậu xe cách cổng sau chừng hai trăm mét. Khi cần, chỉ cần nói một từ, tôi sẽ có mặt.”
Giọng anh điềm tĩnh, như thể đây chỉ là một cuộc gặp gỡ công việc. Nhưng ánh mắt anh – thứ ánh mắt đã ám ảnh tôi từ kiếp trước – lại chất chứa một nỗi lo không thể che giấu. Tôi nhận ra, anh không hề muốn tôi làm điều này một mình.
“Cảm ơn anh,” tôi nói, rồi nhét tai nghe vào túi áo. “Tối nay, tôi sẽ lấy được bằng chứng.”
Anh khẽ gật đầu, không nói thêm. Nhưng trước khi tôi đứng dậy, anh chạm nhẹ vào cổ tay tôi.
“Cẩn thận.”
Hai chữ ấy, nhẹ như gió, lại nặng hơn bất cứ lời hứa nào.
---
Tiếng chén đũa leng keng dưới phòng khách vọng lên, còn tôi thì nín thở xoay núm cửa phòng làm việc của chú Minh Quân. Nếu bị bắt lúc này, không chỉ tôi chết – cả nhà tôi cũng chết theo.
Mười phút trước, tôi vẫn ngồi giữa bàn tiệc gia đình định kỳ – một sân khấu mà chú Minh Quân luôn là đạo diễn kiêm diễn viên chính. Cha tôi ngồi cuối bàn, gương mặt hốc hác, không ngẩng lên nhìn ai. Mẹ tôi ngồi bên cạnh, lịch sự nhưng đôi tay bà bấu chặt vào khăn trải bàn, trắng bệch cả khớp. Còn An Nhi – em tôi – ngồi sát chú, mắt nhìn chăm chăm vào đĩa thức ăn, thi thoảng gắp miếng cá bỏ vào bát chú, như một con rối được lập trình sẵn.
Chú Minh Quân vừa cười vừa nói về lợi nhuận quý mới, về “sự phát triển thần kỳ” của tập đoàn Lâm Thịnh. Chú rót rượu cho cha, kể cho mẹ nghe về một chuyến du lịch châu Âu mà chú định “mời cả nhà”. Mắt chú luôn nhìn thẳng vào tôi mỗi khi nhắc đến báo chí, giọng điệu nhẹ bẫng:
“Cháu gái yêu quý, dạo này công việc viết lách thế nào? Nghe nói cháu đang điều tra mấy vụ lớn?”
“Cháu đang trong kỳ nghỉ phép, chú ạ.” Tôi cúi đầu, giấu đi ánh mắt.
Chú cười khà khà, bữa tiệc lại trôi qua trong cái im lặng gượng gạo, chỉ có tiếng thìa dĩa chạm vào sứ.
Tôi biết cơ hội của mình chỉ có một. Tôi xoa trán, chậm rãi đứng dậy:
“Cháu hơi đau đầu. Có lẽ do hôm nay nắng gắt quá.”
Chú Minh Quân ngước lên, đôi mắt sau cặp kính lão rạp xuống như lưỡi dao. Một giây, rồi chú mỉm cười, gật đầu:
“Đi nghỉ đi. Chú sẽ sai người mang sữa nóng lên cho cháu.”
Tôi bước chậm rãi lên cầu thang, giữ hơi thở đều đặn cho đến khi khuất khỏi tầm mắt. Lên đến bậu cửa sổ tầng hai, tôi đứng yên, lắng nghe. Tiếng cười của chú lại vang lên, hòa vào tiếng cha ho khan khô khốc.
Tôi rón rén tiến về cuối hành lang. Căn phòng làm việc của chú nằm biệt lập sau một cánh cửa gỗ lim, luôn khóa. Tim tôi đập mạnh đến nỗi tôi sợ người dưới nhà có thể nghe thấy. Nhưng tôi không được phép dừng lại. Từ trong túi áo, tôi rút ra một chiếc kẹp tóc đã được bẻ cong sẵn – di vật của những ngày làm phóng viên điều tra ở kiếp trước, khi tôi từng phải mở ổ khóa để lấy tài liệu ở những nơi không dành cho phóng viên. Ổ khóa cũ của căn biệt thự này chưa hề được thay từ hai mươi năm trước.
Lách cách. Tiếng khóa bật, nhẹ như tiếng lá khô gãy.
Tôi lách vào trong, để cánh cửa khép hờ. Bên trong tối om, chỉ có một dải sáng yếu ớt từ màn hình máy tính. Tôi không bật đèn, dùng đèn pin điện thoại rọi quanh phòng. Không khí ở đây nồng nặc mùi giấy cũ và nước hoa đàn ông – thứ mùi khiến tôi nhớ lại những lần chú vuốt tóc tôi và gọi tôi là “cháu gái ngoan”.
Bức tranh sơn dầu cánh đồng hoa cải – đó là nơi chú giấu két sắt. Tôi đã thấy nó trong một lần vô tình bước vào phòng cách đây ba năm, khi chú còn coi tôi là đồng minh. Tất cả những ký ức vụn vặt của kiếp trước như xếp thành một bản đồ trong đầu tôi.
Tôi nhấc bức tranh xuống, tay run đến nỗi suýt đánh rơi. Két sắt hiện ra: cũ, màu xám tro, loại xoay cơ. Mật mã... Tôi nhắm mắt, cố nhớ lại những lần chú lẩm bẩm một dãy số khi ngồi trước két, tưởng tôi không để ý. Ngày hai tư tháng mười – sinh nhật của bà nội, người phụ nữ duy nhất mà chú thực sự kính sợ.
Tôi xoay núm sang phải – 24. Trái – 10. Phải dừng lại ở vạch. Cạch. Khóa bật mở.
Bên trong két, một cuốn sổ bìa da đen nằm ngay ngắn, bên cạnh một chiếc USB cắm sẵn trong ổ đọc, và một phong bì niêm phong bằng sáp đỏ. Trên phong bì, nét chữ thẳng thớm như lưỡi dao rọc giấy: “Vụ tai nạn – T.D.”
Tôi sững người. T.D. – Trần Duệ. Đây rồi. Manh mối về cái chết của mẹ anh nằm ngay trong tay tôi.
Tay tôi run rẩy nhưng vẫn cố lấy điện thoại ra, chụp từng trang sổ, chụp chiếc USB dưới nhiều góc, chụp kỹ phong bì trước và sau. Từng tiếng chụp giòn giã trong không gian tĩnh mịch, như thể cả căn phòng đang nín thở cùng tôi. Tôi phải nhanh, phải nhanh hơn nữa. Nhưng rồi mắt tôi bắt gặp một mép ảnh nhô ra từ cuốn sổ. Tôi rút nó ra – một tấm ảnh chụp người phụ nữ trẻ mặc áo dài trắng, đứng cạnh một chiếc xe ô tô cũ, nụ cười rạng rỡ. Chị ấy có đôi mắt sâu, sống mũi thẳng, đường quai hàm nam tính – giống hệt Trần Duệ sau này. Nhưng chị ấy – mẹ anh – đã mất từ lâu.
Tôi gấp tấm ảnh, định cất vào túi, thì bỗng một tiếng chuông xé toạc bầu không khí. Tiếng chuông báo động vang lên dữ dội từ khắp các ngả, như báo hiệu một kẻ xâm nhập đã bị phát hiện.
Tôi cứng người tại chỗ. Tim tôi như ngừng đập trong nửa giây, rồi đập thình thịch như trống trận. Làm sao? Tôi đã kích hoạt cảm biến giấu trong viền tranh? Hay chú Minh Quân vừa nhận được tin nhắn báo động từ điện thoại?
Tôi không có thời gian trả lời. Chỉ một giây sau, giọng Trần Duệ vang lên trong tai nghe, trầm nhưng dứt khoát:
“Chạy. Cửa sổ phụ. Bám giàn hoa giấy, xuống đến cây bàng rẽ phải, tôi đang chờ ở cổng sau.”
Tôi gần như lao đến cửa sổ, mở tung. Cơn mưa chiều chưa dứt, tạt thẳng vào mặt. Tôi leo qua bậu cửa, bám chặt vào giàn hoa giấy, cố ước lượng khoảng cách xuống vườn. Bàn tay tôi trơn nhẫy vì nước mưa, cành cây cứa vào lòng bàn tay đau buốt. Tôi cắn răng, trượt dần xuống, từng nhành giấy xé rách tay áo, một nhành đâm vào bắp chân trái. Mùi máu tanh hòa vào mùi đất ẩm.
Tiếng gõ cửa từ phía sau ngày càng dữ dội. Một giọng đàn ông hô lớn: “Thưa ông, hình như có người trong phòng.” Rồi tiếng chó sủa vang lên từ vườn.
Tôi không thể do dự. Tôi thả mình xuống, chân chạm bãi cỏ, đầu gối khuỵu xuống. Cơn đau nhói lên từ mắt cá chân, nhưng tôi không kịp kiểm tra – tôi đứng dậy và bắt đầu chạy như chưa từng chạy bao giờ.
Chạy qua vườn hồng, bụi gai móc rách gấu quần. Chạy qua dãy cây bàng, bóng tối ôm trọn lấy tôi. Tiếng chó sủa sau lưng ngày càng lớn, tiếng chân chạy rầm rập, tiếng hô hoán đủ hướng. Tôi bám theo những gì Trần Duệ dặn, vừa chạy vừa cầu nguyện anh thực sự ở đó.
Và rồi tôi thấy một luồng sáng – đèn pha của chiếc xe đậu phía sau cổng, đang nổ máy. Trần Duệ giữ cửa mở từ bên trong, khuôn mặt anh lấp ló trong đêm mưa.
Tôi nhào vào xe, cửa đóng sầm lại. Anh đạp ga, chiếc xe lao vút đi trong màn mưa, bỏ lại sau lưng tiếng chó sủa và những bóng đèn pin đang quét qua vườn.
Tôi ngồi thõng người xuống ghế, thở dốc, nước mưa chảy ròng ròng trên mặt. Bàn tay tôi vẫn bám chặt lấy chiếc phong bì đặt trong lòng, như thể nếu buông ra, mọi thứ sẽ vỡ vụn. Tai tôi vẫn còn ù đi vì tiếng báo động.
Trần Duệ lái xe, khuôn mặt căng cứng, môi mím lại thành một đường thẳng. Mãi đến khi xe ra xa khỏi khu biệt thự, vào một con đường vắng người ven sông, anh mới tấp xe vào lề, cắt máy.
Xung quanh chỉ còn tiếng mưa rơi trên nóc xe.
Anh quay sang tôi, đôi mắt đỏ quạch:
“Em mang được gì ra?”
Tôi không nói, chỉ đưa chiếc phong bì sáp đỏ cho anh.
Trần Duệ nhận lấy, nhưng ngón tay anh run quá, mở mãi vẫn chưa bật được nút niêm. Cuối cùng anh dùng răng cắn mở phong bì, rút ra tấm ảnh cũ.
Ánh đèn đường mờ ảo hắt qua kính xe, in lên khuôn mặt anh từng đường nét. Tôi nhìn thấy ánh mắt anh chạm vào gương mặt người phụ nữ trong ảnh, rồi chạm vào dòng chữ “Vụ tai nạn – T.D.” phía sau tấm ảnh.
Một giây. Anh run rẩy.
Hai giây. Anh gập người về phía trước, ôm mặt, bật khóc nghẹn ngào.
Tôi ngồi im, không dám cử động. Trái tim tôi xót xa nhìn người đàn ông mạnh mẽ ấy ôm tấm ảnh của mẹ như một đứa trẻ lạc đường. Cổ họng tôi nghẹn lại, nhưng tôi không biết phải nói gì. Mọi lời an ủi lúc này đều trở nên vô nghĩa. Tôi chỉ đưa tay chậm rãi đặt lên lưng anh, nhẹ nhàng xoa xuống như xoa dịu một vết thương sâu không thấy đáy.
Bàn tay anh rời khỏi mặt, tìm tay tôi và siết chặt.
“Cảm ơn em.”
Giọng anh khản đặc, vẫn chưa hết run. Anh không gọi tôi là Mẫn hay là cô Lâm – mà là em. Tiếng “em” ấy cứ thế chui vào tim tôi, dịu dàng như một mũi tên không gây đau đớn.
Tôi khẽ gật đầu, nước mắt tôi hòa vào nước mưa trên má. Trong khoảnh khắc đó, tôi không còn thấy mình đơn độc giữa cuộc chiến này.
Trong màn mưa, bàn tay anh vẫn siết chặt tay tôi, không nói thêm lời nào. Không gian trong xe nhỏ bé, ấm áp lạ thường. Tôi có thể nghe thấy nhịp thở của anh, đều dần, sâu hơn. Ngoài kia, thành phố chìm trong mưa, nhưng ở đây, chỉ có hai chúng tôi – hai kẻ mang đầy vết thương, cùng nắm tay nhau trước bóng tối.
“Em có biết vì sao tôi không bao giờ sợ đêm tối không?” Anh đột ngột hỏi, giọng vẫn khàn, nhưng đã bình tĩnh hơn.
Tôi lau nước mắt, ngước nhìn anh: “Vì sao?”
“Vì đêm tối luôn giấu kín được những bí mật. Nhưng giờ đây, tôi có một bí mật muốn em cùng giữ.”
Anh nhìn tôi, đôi mắt còn ướt lệ nhưng kiên định, một tia sáng như trở về từ đáy vực.
Tôi không đáp, chỉ gật đầu thật nhẹ. Trong lòng tôi, một cảm giác lạ lẫm len vào – không phải là tình yêu, chưa phải, nhưng là một sự gắn kết sâu sắc hơn bất cứ thứ gì tôi từng biết. Tôi biết, từ giây phút này, cuộc đời tôi và anh không còn tách rời.
Ngoài kia, mưa vẫn rơi. Nhưng với tôi, đêm nay dường như đã bớt lạnh.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện