Chương 5/8 · Ngòi bút trùng sinh: Sống lại một tuần trước bài đăng hủy hoại gia đình mình.
Tác giả: Em Sâu
Tiếng chuông cửa réo lên lúc 2 giờ sáng, xé toang màn đêm tĩnh mịch. Tôi bật dậy, tim đập thình thịch như trống trận. Ai có thể đến vào giờ này? Trong đầu tôi vụt qua hàng loạt suy nghĩ, từ kẻ thù đến người quen, nhưng không một cái tên nào khớp với cái giờ oái oăm này.
Tôi bước ra cửa, tay run run mở khóa.
Trước mắt tôi là Trần Duệ.
Anh đứng đó, áo sơ mi trắng nhàu nát, tóc rối bù không giống vị luật sư chỉn chu thường ngày. Đôi mắt anh đỏ hoe, quầng thâm sâu hoắm, như vừa trải qua một cuộc chiến nội tâm khốc liệt. Anh nhìn tôi, môi mấp máy, giọng khàn đặc như tiếng gió rít qua khe cửa:
“Tôi có tội. Tôi cần nói với em.”
Không hỏi thêm một lời, tôi kéo anh vào nhà. Cánh cửa đóng sập sau lưng, ngăn cách chúng tôi với thế giới bên ngoài. Anh ngồi bệt xuống sàn, lưng tựa vào tường lạnh, hai tay ôm lấy mặt. Tôi ngồi xuống bên cạnh, không vội vã, chỉ lặng lẽ chờ đợi. Không gian chìm trong tĩnh lặng, chỉ có tiếng thở nặng nề của anh.
Một lúc lâu sau, anh mới cất tiếng. Từng lời như nhát dao cứa vào lòng tôi:
“Cha tôi… ông ấy bị Lâm Minh Quân khống chế. Hắn có bằng chứng ông ấy từng tham gia một vụ rửa tiền năm xưa. Hắn ép cha tôi ký vào các hợp đồng ma, ép tôi tiếp tay trong một phi vụ… chỉ một lần thôi, để cứu công ty. Nhưng mẹ tôi đã phát hiện ra. Bà định tố cáo. Và rồi bà chết trong một tai nạn xe được dàn dựng.”
Tim tôi thắt lại. Tôi nhớ đến tấm ảnh người mẹ trong phong bì, nhớ đến những giọt nước mắt của anh trong xe đêm qua. Thì ra, đây chính là bí mật mà anh muốn tôi cùng giữ.
Anh ngẩng lên, đôi mắt đỏ ngầu nhìn thẳng vào tôi:
“Tôi biết là Lâm Minh Quân đứng sau. Nhưng tôi không dám nói ra, vì sợ cha tôi bị hại. Tôi đã sống trong tội lỗi suốt bốn năm qua. Mỗi lần nhìn thấy em, tôi nhớ đến mẹ mình, nhớ đến những gì tôi đã làm… Tôi không xứng đáng được em giúp.”
Lời thú nhận của anh như một cú đấm vào lồng ngực tôi. Tôi chưa bao giờ nghĩ rằng người đàn ông luôn tỏ ra lạnh lùng, kiểm soát này lại mang trong lòng nỗi đau lớn đến vậy. Và trong khoảnh khắc đó, tôi không còn thấy một đồng minh, mà là một con người đầy tổn thương, giống hệt tôi.
Tôi chầm chậm nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của anh, khẽ siết chặt. Làn da anh run lên dưới những ngón tay tôi.
“Tôi cũng từng suýt hủy hoại gia đình mình bằng một bài báo. Tôi hiểu cảm giác khi mình là nguyên nhân khiến người thân tổn thương. Nhưng anh à, chúng ta đều không phải kẻ ác – chỉ là những người mắc sai lầm và muốn sửa sai.”
Anh nhìn tôi, ánh mắt dần dịu lại. Sự giằng xé trong đáy mắt anh như tan ra, thay vào đó là một tia hy vọng mong manh. Khoảng cách giữa chúng tôi bỗng trở nên thật gần. Khuôn mặt anh kề sát, hơi thở ấm áp phả lên má tôi. Tôi cảm nhận được tim mình đập nhanh hơn, một thứ cảm xúc lạ lẫm dâng lên trong lồng ngực.
Gần như chạm môi, nhưng cả hai cùng khựng lại.
Anh khẽ lùi người, giọng trầm xuống:
“Chờ mọi chuyện kết thúc đã.”
Tôi gật đầu. Tôi hiểu. Đây không phải lúc cho những yếu đuối cá nhân. Chúng tôi cần phải mạnh mẽ, cần phải đối mặt với những gì sắp tới.
Đêm đó, anh ngủ lại trên ghế sofa. Tôi trằn trọc trong phòng, lắng nghe tiếng thở đều đặn của anh qua cánh cửa khép hờ. Cảm giác an toàn lẫn bất an quyện vào nhau, như chính mối quan hệ của chúng tôi – mong manh nhưng bền chặt một cách kỳ lạ.
---
Sáng hôm sau, khi ánh bình minh le lói qua rèm cửa, chúng tôi lên đường. Điểm đến là một xưởng sửa xe nhỏ ở ngoại ô, nơi ông Ba – người thợ già đã từng bảo dưỡng chiếc xe của mẹ anh trước vụ tai nạn – đang sống ẩn dật.
Chiếc xe lăn bánh trên con đường quốc lộ vắng vẻ, hai bên là những cánh đồng lúa xanh rì. Trần Duệ im lặng suốt chặng đi, đôi tay nắm chặt vô lăng. Tôi không hỏi, chỉ lặng lẽ ngồi bên, thinh thoảng liếc nhìn góc nghiêng cương nghị của anh.
Ngôi nhà của ông Ba nằm cuối một con hẻm nhỏ, khuất sau những tán cây xum xuê. Trước hiên, ông đang cặm cụi sửa một chiếc xe đạp cũ. Nghe tiếng bước chân, ông ngước lên, và lập tức biến sắc. Đôi bàn tay chai sạn run run đặt chiếc cờ-lê xuống.
“Bác Ba, cháu là con của bà Trần Thanh Hà.” Trần Duệ cất giọng, đầy kìm nén. “Cháu biết bác đã thấy phanh xe bị cắt đứt. Cháu chỉ muốn hỏi bác một lần cuối…”
Ông Ba lắc đầu quầy quậy, giọng lắp bắp: “Tôi không biết gì đâu. Đừng hỏi tôi nữa. Mấy người đi đi.”
Tôi thấy bờ vai Trần Duệ run lên. Và rồi, ngay trước mắt tôi, anh khuỵu xuống. Đầu gối chạm xuống nền xi măng lạnh cứng, đầu cúi gằm, hai tay bấu chặt vào ống quần.
“Mẹ cháu đã chết một cách oan uổng. Bác là người duy nhất có thể làm chứng. Cháu xin bác… chỉ cần bác nói ra, mọi tội lỗi sẽ được phơi bày.”
Giọng anh nghẹn lại, nhưng vẫn cố gắng dằn từng chữ. Tôi đứng lặng phía sau, cảm giác như có ai đó bóp nghẹt trái tim mình. Chưa bao giờ tôi thấy một người đàn ông hạ mình đến thế – và cũng chưa bao giờ tôi thấy sự kiên cường lóe lên trong đôi mắt đẫm lệ ấy.
Ông Ba nhìn anh. Đôi mắt già nua chợt rưng rưng, những nếp nhăn hằn sâu như chứa đựng bao dằn vặt. Lâu sau, ông thở dài đánh thượt:
“Thôi được. Nhưng tôi sợ họ giết tôi mất.”
“Chúng cháu sẽ bảo vệ bác.” Tôi bước lên, giọng chắc nịch, tay đã mở sẵn ứng dụng ghi âm trên điện thoại.
Ông Ba kể lại toàn bộ. Giọng ông run run, nhưng rõ ràng: hai ngày trước vụ tai nạn, chiếc xe của bà Hà được đưa đến tiệm để kiểm tra định kỳ. Trong lúc sửa chữa, ông phát hiện phanh đã bị cắt một cách cố ý. Khi ông định báo cáo, một nhóm người đã tìm đến đe dọa, ép ông giữ im lặng.
Từng lời của ông Ba như những mảnh ghép cuối cùng của bức tranh tội ác. Tôi nhấn nút lưu file, cất điện thoại vào túi áo, trái tim đập mạnh vì phấn khích. Đây chính là bằng chứng chúng tôi cần.
Trên đường về, tôi bất chợt liếc vào gương chiếu hậu. Một chiếc xe màu đen, quen thuộc đến rờn rợn, đang bám theo sau. Tim tôi thắt lại. Chúng tôi đã bị theo dõi.
“Duệ, có người bám đuôi.” Tôi giữ giọng bình tĩnh, nhưng bàn tay vô thức nắm chặt lấy thành ghế.
Anh không quay đầu, chỉ gật nhẹ. “Anh thấy rồi.”
“Để em chỉ đường. Tấp vào trạm xăng phía trước.”
Chiếc xe rẽ vào trạm xăng. Tôi xuống xe, giả vờ vào cửa hàng tiện lợi mua nước. Qua tấm kính, tôi lén ghi lại biển số chiếc xe đen. Nó dừng ở một góc khuất, không vào trong. Khi tôi quay lại xe, Trần Duệ đã nổ máy sẵn sàng.
“Đi thôi.” Anh nói ngắn gọn.
Chúng tôi lao ra khỏi trạm xăng, rồi bất ngờ rẽ vào một con hẻm nhỏ, luồn lách qua những ngõ ngách ngoằn ngoèo. Trần Duệ lái xe đầy tập trung, đôi mắt sắc lẹm quan sát gương chiếu hậu. Sau vài phút, chiếc xe đen biến mất khỏi tầm nhìn.
Anh thở phào: “Về nhà em nhé. Ở đó an toàn hơn.”
Tôi gật đầu. Căn hộ nhỏ của tôi giờ đây như một pháo đài – ít nhất là tạm thời.
---
Vừa bước chân vào cửa, điện thoại tôi rung lên từng hồi. Một email với tiêu đề viết hoa đập vào mắt: “THÔNG BÁO ĐIỀU TRẦN KỶ LUẬT” – sáng mai, tại tòa soạn. Tôi chưa kịp tiêu hóa, một thông báo khác từ ứng dụng tin tức lại hiện lên. Dòng tiêu đề giật gân: “Phóng viên Báo Đầu Tư nhận hối lộ: Lộ bằng chứng ký nhận 500 triệu.”
Tôi mở bài viết. Một bức ảnh chụp biên nhận với chữ ký được làm giả tinh vi – nét chữ giống tôi đến từng nét. Bên dưới là một bài viết dài, đầy những lời buộc tội mập mờ, cố tình dẫn dắt dư luận.
Máu dồn lên não tôi. Tôi đứng lặng, cảm nhận từng thớ thịt căng cứng. Nhưng chỉ vài giây sau, cơn giận dữ tan đi, thay vào đó là sự lạnh lùng của một chiến binh.
Trần Duệ nhận ra vẻ mặt tôi, nhìn qua màn hình. Anh cau mày, ánh mắt lóe lên tia giận dữ hiếm hoi: “Để tôi dùng quan hệ của mình dập vụ này.”
“Không được.” Tôi lắc đầu, giọng kiên quyết. “Nếu anh dùng quan hệ, họ sẽ biết chúng ta có liên hệ. Mọi chuyện sẽ tệ hơn.”
Tôi ngồi xuống bàn, mở máy tính. “Tôi sẽ dùng ngòi bút của mình để trả lời.”
“Em chắc chứ?”
“Tôi đã làm nghề này nhiều năm. Tôi biết cách gieo rắc nghi ngờ.”
Những ngón tay tôi bắt đầu nhảy múa trên bàn phím. Tôi tạo một tài khoản ẩn danh, và soạn một bài phản biện. Từng câu chữ đều được chọn lọc kỹ lưỡng: tôi chỉ ra những điểm vô lý trong bức ảnh biên nhận – phông chữ không đồng nhất, ngày tháng không khớp với lịch sử công tác, và cách thức ký nhận mà một phóng viên chuyên nghiệp không bao giờ mắc phải. Tôi đặt những câu hỏi về động cơ của kẻ tung tin: vì sao lại là lúc này? Ai được lợi khi tôi bị hạ bệ?
Mỗi lập luận như một mũi tên nhắm vào vết nứt của sự thật giả tạo. Tôi không cần chứng minh mình vô tội – tôi chỉ cần khiến công chúng hoài nghi.
Đêm trôi đi trong tiếng lách cách của bàn phím. Khi bài viết hoàn thành, tôi nhìn sang bên cạnh. Trần Duệ đã gục ngủ trên bàn, đầu gối lên cánh tay, hơi thở đều đặn. Dưới ánh đèn bàn mờ ảo, khuôn mặt anh thật yên bình, không còn dấu vết của sự giằng xé.
Một cảm giác ấm áp dâng lên trong lòng tôi. Nhưng rồi nó nhanh chóng bị thay thế bằng quyết tâm lạnh lẽo. Tôi không thể cho phép mình mềm yếu – đặc biệt là lúc này.
Tôi đưa tay nhấn nút “Đăng bài”.
Chỉ vài phút sau, những con số bắt đầu nhảy múa trên màn hình. Lượt chia sẻ tăng vọt. Bình luận trái chiều nổ ra như pháo hoa. Một số người bắt đầu đặt câu hỏi về tính xác thực của bài báo gốc. Sự hoài nghi len lỏi vào tâm trí độc giả.
Tôi tựa lưng vào ghế, nhìn lên trần nhà. Không còn đường lui nữa. Sáng mai, buổi điều trần sẽ là chiến trường đầu tiên. Tôi biết Lâm Minh Quân đã ra đòn. Nhưng tôi cũng có những quân bài của mình – và trong tay tôi lúc này là lời khai của ông Ba, là sự thật về cái chết của bà Hà. Và trên hết, tôi có một đồng minh không bao giờ bỏ cuộc.
Tôi liếc nhìn Trần Duệ vẫn đang say ngủ. Bên ngoài cửa sổ, bầu trời đang chuyển dần sang màu xanh nhạt của bình minh. Một ngày mới sắp bắt đầu – và nó sẽ định đoạt số phận của tất cả chúng tôi.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện