Chương 6/8 · Ngòi bút trùng sinh: Sống lại một tuần trước bài đăng hủy hoại gia đình mình.
Tác giả: Em Sâu
Buổi điều trần diễn ra lúc chín giờ sáng. Tôi bước vào phòng họp, không khí nặng nề như đeo chì. Dương tổng biên tập ngồi ở đầu bàn, ánh mắt tránh né. Bên cạnh chị là hai người lạ – đại diện cho hội đồng biên tập. Họ đặt lên bàn một xấp tài liệu in đậm dòng chữ: “Bằng chứng tố cáo phóng viên Lâm Mẫn nhận hối lộ.”
Tôi không buồn nhìn chúng. Tôi rút từ túi xách lá đơn từ chức đã chuẩn bị sẵn từ đêm qua, đặt ngay ngắn lên mặt bàn gỗ bóng loáng.
– Em xin từ chức. – Giọng tôi bình thản đến mức chính mình cũng ngạc nhiên.
Dương Minh Tâm sững người. Đôi môi chị mấp máy, như có ngàn lời muốn nói, nhưng cuối cùng chỉ thở dài. Tôi hiểu. Áp lực từ Lâm Minh Quân qua những cuộc điện thoại đe dọa, những ‘lời khuyên’ từ cấp trên – chị không thể chống lại. Nếu tôi không tự rút lui, chị sẽ bị liên lụy, cả tòa soạn cũng có thể bị đàn áp.
– Em xin lỗi vì đã gây rắc rối cho tòa soạn. – Tôi cúi đầu, rồi quay lưng bước ra, không ngoái nhìn.
Cánh cửa khép lại sau lưng. Hành lang vắng lặng. Tôi cảm thấy nhẹ nhõm hơn cả tưởng tượng. Tự nguyện rời đi cũng là một cách giữ quyền kiểm soát. Từ nay, tôi không còn bị ràng buộc bởi bất kỳ ai. Tôi là một phóng viên tự do – nhưng tự do với một sứ mệnh duy nhất: lật mặt Lâm Minh Quân.
---
Văn phòng mật của chúng tôi nằm dưới tầng hầm một quán cà phê cũ của Trần Duệ. Không gian chật hẹp, chỉ đủ một chiếc bàn gỗ ép, hai chiếc ghế xếp, và một màn hình máy tính đời cũ. Nhưng với tôi, nó là chiến hào hoàn hảo. Những bức tường gạch tróc lở, mùi ẩm mốc pha lẫn hương cà phê đặc trưng, tất cả như một tấm khiên bảo vệ chúng tôi khỏi con mắt của bên ngoài.
Trần Duệ đã chờ sẵn. Anh đứng lên khi tôi bước vào, tay cầm hai cốc cà phê nóng bằng giấy, làn khói mỏng bốc lên trong không khí se lạnh của tầng hầm. Anh đặt một cốc trước mặt tôi, không nói gì. Chỉ cần nhìn vào ánh mắt trầm tĩnh ấy, tôi biết mình không đơn độc. Hơi ấm từ cốc cà phê len qua đầu ngón tay, xua đi cái lạnh của buổi sáng mất việc.
– Cảm ơn anh. – Tôi khẽ nói, rồi ngồi xuống, mở laptop.
– Tôi tin em sẽ làm được. – Giọng anh nhẹ như gió, nhưng sức nặng của nó đè lên trái tim tôi. Anh không hỏi gì thêm, chỉ lặng lẽ ngồi xuống đối diện, sẵn sàng trợ giúp.
Tôi tập trung vào màn hình. Những dữ liệu lấy được từ phòng làm việc của Lâm Minh Quân hiện ra trước mắt – những con số, những hợp đồng chuyển tiền qua các công ty ma ở nước ngoài. Tôi cẩn thận sàng lọc, chỉ giữ lại những thông tin có thể công bố mà không liên lụy đến cha tôi. Bài báo này không nhắm vào Lâm Thịnh, mà nhắm thẳng vào mạng lưới tài chính ngầm của Lâm Minh Quân.
– Em định viết thế nào? – Trần Duệ hỏi, ánh mắt anh dõi theo từng dòng chữ tôi gõ.
– Một bài phân tích tài chính ẩn danh. Sẽ không nêu tên, chỉ đưa ra những nghi vấn về một “lãnh đạo cấp cao” đứng sau đường dây rửa tiền. Ai tinh ý sẽ tự hiểu. – Tôi trả lời mà mắt vẫn không rời bàn phím. – Quan trọng là nó đủ sức khiến dư luận chú ý, khiến cổ phiếu Lâm Thịnh chao đảo, buộc hắn phải lộ diện.
– Kênh phát tán tôi đã bố trí xong. – Trần Duệ gật đầu. – Nó sẽ được đăng qua ba lớp trung gian, không thể truy vết về em. Nhưng cần thời gian để lan tỏa.
Tôi gật đầu, ngón tay lướt nhanh. Mỗi câu chữ là một mũi dao. Nhưng tôi phải cẩn thận, không để cảm xúc che mờ lý trí. Đây là cuộc chiến của sự kiên nhẫn.
---
Bài báo được đăng lúc hai giờ chiều. Chúng tôi theo dõi từng diễn biến qua màn hình nhấp nháy trong tầng hầm tối mờ. Ban đầu, chỉ là vài lượt chia sẻ lặng lẽ. Nhưng chỉ sau một giờ, nó bùng nổ. Các trang tin tức tài chính đua nhau đưa lại. Các diễn đàn kinh tế xôn xao. Cổ phiếu Lâm Thịnh trên sàn chứng khoán bắt đầu rung lắc dữ dội.
Tôi và Trần Duệ nhìn nhau, không nói, nhưng cả hai đều hiểu: đòn đầu tiên đã trúng đích.
Đến chiều muộn, Lâm Minh Quân buộc phải tổ chức họp báo. Tôi và Trần Duệ xem trực tiếp trên chiếc tivi nhỏ trong góc phòng. Hắn bước ra, vest thẳng nếp, nụ cười ôn hòa thường lệ. Nhưng tôi nhìn thấy đôi mắt hắn – sắc lạnh, chứa đầy cơn giận bị kìm nén. Hắn trấn an giới đầu tư bằng những lời lẽ sáo rỗng, khẳng định “những thông tin trên mạng là bịa đặt, chúng tôi đang làm việc với cơ quan chức năng để làm rõ”.
Nhưng hắn không biết rằng, mỗi lời hắn nói ra, dư luận lại càng nghi ngờ hơn. Một tay giấu mặt thì không cần thanh minh. Còn kẻ lộ diện thì đã sa vào tròng.
Tôi tắt tivi, quay sang Trần Duệ:
– Hắn biết trò chơi bắt đầu rồi. Sẽ không ngồi yên đâu.
– Chúng ta cũng đã sẵn sàng. – Anh đáp, giọng trầm ổn.
---
Đòn phản công đến nhanh hơn tôi dự tính. Hai ngày sau, khi tôi đang chuẩn bị dữ liệu cho bài thứ hai, Trần Duệ đột ngột bật tivi lên.
– Em nhìn đi.
Trên màn hình, An Nhi ngồi trong trường quay của một chương trình talkshow giải trí. Em mặc chiếc váy lavender tay bồng – chiếc váy tôi đã tặng em năm em mười tám tuổi. Em gầy hơn, mắt thâm quầng, khuôn mặt nhỏ nhắn như lạc lõng giữa ánh đèn trường quay lòe loẹt. Tim tôi thắt lại.
– Hôm nay chúng ta có một khách mời đặc biệt – cô Lâm An Nhi, em gái của cựu phóng viên Lâm Mẫn. An Nhi, em có thể chia sẻ cảm nghĩ về chị gái mình không? – MC tươi cười hỏi.
An Nhi cúi đầu, rồi từ từ ngẩng lên. Đôi mắt em đỏ hoe, như sắp khóc, nhưng giọng nói run rẩy vang lên rành rọt:
– Tôi… tôi không còn coi cô ấy là chị của mình nữa. Cô ấy đã phản bội gia đình, phản bội chú Minh Quân – người luôn chăm sóc tôi.
Câu nói như xát muối vào tim tôi. Cảm giác bị chính em gái mình chối bỏ trước hàng triệu khán giả, đau đớn hơn bất cứ đòn tấn công nào. Tay tôi run lên, cốc cà phê nóng suýt trượt khỏi ngón tay. Trần Duệ nhanh chóng đặt tay lên vai tôi, nhẹ nhàng siết chặt, ngăn tôi đứng dậy.
– Đây là bẫy. Em đừng mắc phải. – Anh thì thầm, hơi thở ấm cạnh tai tôi.
Tôi hít sâu. Đúng vậy. Lâm Minh Quân đang muốn tôi phản ứng, muốn tôi vùng vằng, muốn tôi lao ra ánh sáng để hắn có cớ đàn áp. Tôi sẽ không cho hắn toại nguyện. Tôi nhắm mắt, chậm rãi thở ra, dồn nén cơn đau vào lồng ngực. Khi mở mắt ra, tất cả những gì còn lại là sự lạnh lùng cần thiết.
Tôi lặng lẽ tắt tivi, quay lại bàn làm việc. Trần Duệ không nói gì thêm, chỉ lặng lẽ đứng sau lưng, như một bức tường vững chãi. Nỗi đau vẫn còn đó, nhưng tôi biến nó thành nhiên liệu cho những dòng chữ tiếp theo.
---
Đêm đó, trong hầm, tôi không viết bài báo. Tôi lấy giấy bút, viết một bức thư tay gửi cho mẹ. Không dài, chỉ vài dòng:
“Mẹ, con biết mẹ sợ. Nhưng con cần mẹ. Chúng ta đã mất nhau quá lâu rồi. Xin mẹ hãy tin con một lần. Con yêu mẹ.”
Tôi gói kèm vài trang nhật ký cũ – những trang viết vội trong những đêm cô đơn thời sinh viên, khi tôi nhớ mẹ đến quặn thắt, khi tôi ước một lần được mẹ ôm. Tôi gửi qua đường bưu điện sáng hôm sau, không ghi địa chỉ người gửi. Tôi biết mẹ sẽ nhận ra nét chữ của tôi, và sẽ hiểu.
Sáng hôm sau, lúc trời còn mờ sương, điện thoại tôi rung lên. Một dãy số lạ, nhưng tôi biết ngay là ai.
– Alo? – Tôi thì thào.
Đầu dây bên kia, giọng mẹ khản đặc, nghẹn ngào, như đã khóc suốt đêm:
– Mẹ xin lỗi con. Mẹ đã sai. Minh Quân từng đe dọa cả nhà mình. Mẹ có tài liệu… mẹ giữ nó nhiều năm nay, từ khi phát hiện ra những chuyện mờ ám của hắn. Con cần không?
Trái tim tôi thắt lại. Tôi phải cố gắng lắm mới giữ được giọng bình tĩnh:
– Mẹ, con cần. Nhưng quan trọng hơn, con cần mẹ đứng về phía con. Cần mẹ tin con.
Bà khóc nấc lên. Tiếng khóc vỡ òa qua điện thoại, mang theo bao năm dằn vặt và sợ hãi. Tôi nghe thấy trong đó cả sự giải thoát. Cuối cùng, mẹ cũng tỉnh ngộ. Cuộc hàn gắn đã bắt đầu, từ những giọt nước mắt muộn màng nhưng chân thành.
– Con sẽ cho mẹ địa chỉ. Mẹ gửi cho con. Nhưng nhớ cẩn thận, đừng để ai theo dõi. Con yêu mẹ.
Tôi cúp máy, quay sang Trần Duệ. Anh không hỏi, chỉ lặng lẽ gật đầu, như thể đã hiểu tất cả. Đôi mắt anh ánh lên một thứ hy vọng mong manh.
---
Trong khi chờ đợi gói tài liệu từ mẹ, tôi tung ra bài báo thứ hai. Bài này là một bài phản biện nhẹ nhàng, không đả động trực tiếp đến An Nhi, mà đặt ra những câu hỏi về quyền trẻ em, về áp lực tâm lý mà một cô gái trẻ có thể phải chịu đựng khi bị đưa lên truyền hình. Tôi viết:
“Khi một thiếu nữ mười tám tuổi, với đôi mắt sợ hãi nhìn lấm lét ra ngoài máy quay, cất lên những lời lẽ dường như không phải của mình – chúng ta có nên đặt câu hỏi: Ai đứng sau cánh gà? Ai đã đặt lên vai em gánh nặng của những toan tính người lớn?”
Bài báo lại được phát tán qua ba lớp trung gian. Lần này, dư luận không chỉ xôn xao – mà bùng nổ. Các diễn đàn mạng xã hội chia sẻ chóng mặt. Nhiều người tinh ý đã soi lại đoạn phỏng vấn của An Nhi, họ phát hiện ra những chi tiết bất thường: cách em liếc nhanh về phía cánh gà trước khi trả lời, giọng nói run rẩy như bị ép buộc, và nhất là đôi mắt đỏ hoe – không phải của một người tự nguyện lên án chị mình.
Làn sóng nghi ngờ đổ dồn về Lâm Minh Quân. Một phát ngôn viên của tập đoàn Lâm Thịnh – thư ký riêng của hắn – vội vã đưa ra tuyên bố: “Chúng tôi đang xem xét các biện pháp pháp lý với những thông tin bịa đặt.”
Nhưng lời đe dọa ấy chỉ như đổ thêm dầu vào lửa. Dân mạng càng sục sôi. Những hastag như #GiaiCuuAnNhi, #AiDungSauAnNhi bắt đầu xuất hiện. Lâm Minh Quân càng cố dập tắt, càng khiến mọi thứ tồi tệ hơn. Hắn không ngờ rằng, chính sự hung hăng của hắn lại đang vạch trần hắn.
Tôi ngồi trong hầm tối, nhìn màn hình máy tính nhấp nháy những thông báo, lòng lạnh lùng. Trần Duệ đưa cho tôi một cốc cà phê mới. Ngón tay anh chạm nhẹ vào tay tôi khi trao cốc – một cái chạm vô tình nhưng khiến tim tôi đập nhanh hơn một nhịp. Tôi ngước lên, bắt gặp ánh mắt anh. Không nói gì, nhưng tôi hiểu: chúng tôi đang đi đúng hướng.
---
Đêm hôm đó, gần mười hai giờ. Tôi đang thiếp đi trên chiếc ghế xếp cạnh bàn làm việc thì điện thoại rung lên. Một số lạ khác. Tôi vội bắt máy, giọng vẫn còn ngái ngủ:
– Alo?
– Chị hai… cứu em. – Giọng An Nhi run rẩy, như qua kẽ răng, thì thào trong tiếng nấc.
Tôi ngồi bật dậy, tỉnh ngủ hoàn toàn:
– Em đang ở đâu? Nói chị nghe!
– Công viên Hoàng Hoa. Phía sau khu vực đèn lồng… Chị, em xin lỗi, em xin lỗi vì những gì đã nói trên tivi. Nhưng em không có lựa chọn… Chú ấy… chú ấy nói nếu em không làm theo, chú sẽ hại chị, hại cả ba mẹ… Em sợ lắm.
– Em đừng đi đâu. Chị đến ngay. Cố giữ máy, đừng dập.
Tôi lao ra ngoài, bỏ mặc Trần Duệ gọi với theo. Anh chỉ kịp hét: “Cẩn thận! Để tôi đi cùng!” Nhưng tôi đã chạy vụt lên cầu thang, trái tim như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
Công viên Hoàng Hoa lúc nửa đêm tối đen như mực. Chỉ có vài ngọn đèn đường yếu ớt rọi những mảng sáng lờ mờ trên lối đi lát gạch vỡ. Tôi chạy đến khu vực đèn lồng cũ – nơi từng là góc vui chơi của hai chị em ngày nhỏ. Những chiếc đèn lồng giấy phai màu, rách nát, đu đưa trong gió, phát ra tiếng kẽo kẹt rùng rợn.
An Nhi ngồi co ro trên một chiếc ghế đá, ôm chặt một cuốn sổ bìa da màu nâu. Em mặc bộ đồ ngủ mỏng manh, chân trần, run lên vì lạnh và sợ hãi. Thấy tôi, em vùng dậy, lao vào lòng tôi, khóc nức nở.
– Chị hai! Em xin lỗi! Em xin lỗi!
Tôi siết chặt lấy em, cảm nhận cơ thể nhỏ bé run rẩy trong vòng tay mình. Mắt tôi cũng nhòe đi.
– Không sao rồi. Có chị ở đây. Chị sẽ bảo vệ em.
An Nhi dúi cuốn sổ vào tay tôi, hơi ấm từ tay em truyền sang những trang giấy cũ kỹ.
– Em tìm thấy cuốn sổ này trong két phụ của chú. Nó ghi chép tất cả… tất cả mọi phi vụ. Còn cả, còn cả bí mật về cái chết của mẹ Trần Duệ nữa. Em sợ lắm, em biết nhiều quá, chú sẽ giết em mất… Em không dám về nhà. Em trốn ra đây, chỉ biết gọi cho chị.
Tôi nắm chặt cuốn sổ. Lớp da bìa cũ mốc, những góc vàng ố, nhưng nó mang trọng lượng của sự thật, của những tội ác. Đây là bằng chứng cuối cùng, là chiếc chìa khóa mở ra cánh cửa cho cuộc chiến sắp tới.
– Em giỏi lắm. Em rất dũng cảm. – Tôi vuốt tóc em, thì thầm. – Giờ mình đi thôi. Chị đưa em đến nơi an toàn.
Đúng lúc đó, tiếng bước chân vội vã vang lên từ xa. Tôi quay lại, đề phòng. Nhưng đó là Trần Duệ, thở hổn hển, trên tay cầm chiếc áo khoác của anh. Anh chạy đến, không nói gì, chỉ lặng lẽ khoác áo lên người An Nhi đang run rẩy. Em nhìn anh, đôi mắt đỏ hoe thoáng chút ngỡ ngàng, rồi nép vào tôi.
– Đi thôi. Xe đậu ngoài kia. – Anh nói, giọng gấp rút nhưng vẫn ấm áp.
Chúng tôi dìu An Nhi ra xe, lẩn vào bóng đêm. Tôi ngồi sau, ôm em trong lòng, tay vẫn siết chặt cuốn sổ. Ngoài cửa kính, phố xá lướt qua, những ánh đèn vàng vọt trở thành những vệt mờ. Tôi cúi xuống nhìn em gái đang thiu thiu ngủ vì kiệt sức, lòng dâng lên một nỗi đau và cả sự kiên quyết chưa từng có.
Trên ghế lái, Trần Duệ thi thoảng liếc qua gương chiếu hậu, ánh mắt anh chạm vào tôi trong bóng tối, như một lời hứa: Chúng ta sẽ đi đến cùng.
Tôi mở cuốn sổ, lật những trang đầu tiên. Nét chữ của Lâm Minh Quân – góc cạnh, lạnh lùng – ghi chép từng con số, từng cái tên, từng cuộc chuyển tiền. Ở trang cuối cùng, một dòng ghi chú: “Hà phu nhân – tai nạn xe. Xử lý hoàn tất.”
Tôi nhắm mắt lại. Trận chiến cuối cùng đã đến. Nhưng tôi biết, chiến thắng sẽ không trọn vẹn nếu đánh mất em. Giờ đây, khi An Nhi đang an toàn trong vòng tay tôi, tôi hiểu rằng chúng tôi phải cùng nhau bước tiếp – không chỉ để vạch trần tội ác, mà còn để chữa lành những vết thương. Bình minh sẽ khác. Tôi tin thế.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện