Chương 3/8 · Nguyệt Ảnh Trầm Cung
Tác giả: Em Sâu
Đêm ấy, ta không ngủ được.
Cành mai gãy vẫn nằm trên bàn, cạnh cuốn sổ của cha – như một lời nguyền rủa lặng im. Mỗi lần nhắm mắt, ta lại thấy bóng người lạ đứng ngoài cửa, nhưng khi mở mắt, chỉ có gió lạnh lùa qua khe cửa.
Ta biết, kẻ đó sẽ không dừng lại ở một cành mai gãy.
Sáng hôm sau, khi sương còn phủ kín lối đi, ta lén ra Ngự Hoa Viên. Ta bước đến góc tường quen thuộc, khẽ nghiêng viên gạch đá ong – nơi Lâm Triệt từng hẹn gặp. Dưới viên gạch là một mảnh giấy mỏng, nét chữ nguệch ngoạc nhưng chỉ vỏn vẹn một chữ: Độc.
Tim ta thắt lại.
Chàng không nói thêm, nhưng đủ để ta hiểu: kẻ thù sắp ra tay, bằng chất độc. Ta gấp mảnh giấy giấu vào tay áo, mắt lướt nhanh quanh – không ai nhìn thấy. Ta hít một hơi, cố giữ vẻ bình thản rồi quay về cung.
Trong phòng, ta đóng kín cửa, lấy từ đáy hòm một chiếc túi gấm nhỏ. Đây là thứ ta đã chuẩn bị từ sau đêm cành mai gãy: mấy gói bột giải độc do lão thái y họ Trần – người từng chữa bệnh cho cha ta – bí mật chuyển vào cung. Cha ta từng dạy:
"Trong cung, không ai biết trước mình sẽ gặp chất độc gì. Nhưng nếu uống thuốc giải trước, độc sẽ chậm phát hơn, có thời gian tìm cách thoát thân."
Ta nuốt một viên thuốc đắng nghét, lòng thầm nhủ:
"Ta không thể chết trước khi cha được minh oan."
Buổi chiều, tin truyền đến: Tô Quý phi tổ chức yến tiệc ở Ngự Hoa Viên, mời Hoàng đế và toàn bộ phi tần.
Ta biết, đây không phải một bữa tiệc đơn thuần.
Quả nhiên, giữa tiệc, Quý phi bỗng kêu lên:
– Trâm vàng của ta đâu rồi?
Ả hốt hoảng tìm quanh, rồi ánh mắt dừng lại trên người ta:
– Lương viện, có phải ngươi lấy không? Ta nghe nói ngươi từng lén vào khuê phòng của ta.
Cả bàn tiệc im phăng phắc. Mọi ánh mắt đổ dồn về phía ta.
Ta chậm rãi đặt chén trà xuống, quỳ gối trước mặt Hoàng đế:
– Bệ hạ, thần thiếp oan uổng. Tối qua, thần thiếp ở Từ Ninh cung nghe Thái hậu giảng kinh, có thái giám Lưu công công làm chứng. Nếu thần thiếp trộm đồ, làm sao có mặt ở đó được? Hơn nữa, trâm vàng là vật dụng dành cho phi tần bậc cao, một Lương viện như thần thiếp, lấy về cũng chẳng dám dùng, giữ lại cũng vô ích.
Câu nói của ta vừa đủ lễ độ, vừa như vô tình nhắc rằng Quý phi đang vu oan cho người dưới mình.
Hoàng đế nhíu mày, quay sang Quý phi:
– Quý phi, nàng kiểm tra lại xem. Trẫm thấy Lương viện nói cũng có lý.
Quý phi tái mặt, nhưng không tiện nói thêm. Cuối cùng, cung nữ của ả bị phạt vì tội giữ gìn không cẩn thận làm mất đồ của chủ.
Quý phi cắn môi, ánh mắt nhìn ta như muốn thiêu đốt. Ta cúi đầu giả vờ không thấy, nhưng lòng hiểu: cuộc chiến mới chỉ bắt đầu.
Đêm đó, Quý phi sai người mang đến một bát canh nhân sâm, kèm lời mời: nàng ta tổ chức một bữa tiệc nhỏ tại Tĩnh Uyển, mời Hoàng đế và ta cùng dự để "hoà giải".
Ta đến, thấy Quý phi đang ân cần dâng canh lên Hoàng đế. Ả quay sang ta, nở nụ cười ngọt ngào:
– Lương viện đến rồi đấy. Ta biết ngươi còn giận chuyện ban ngày, nên mời ngươi dùng chung một bữa, coi như tạ lỗi.
Hoàng đế có vẻ hài lòng vì thấy Quý phi chịu nhún nhường.
Nhưng ta nhìn bát canh, nhớ đến mảnh giấy "Độc" lúc sáng. Ta mỉm cười, bước tới:
– Quý phi nương nương khách khí quá. Bệ hạ, nếu được, thần thiếp xin phép nếm thử giúp bệ hạ trước. Dù sao thần thiếp cũng quen với các món canh của Ngự Thiện Phòng.
Không đợi ai kịp phản ứng, ta nâng bát canh lên, uống một ngụm.
Vị canh ngọt, nhưng sau đó là một tầng đắng khác lạ nơi cuống họng.
Độc đã vào người.
Ta không hoảng loạn. Nhờ viên thuốc giải từ sáng, chất độc chỉ khiến ta thấy hơi chóng mặt. Ta cố diễn cho thật: buông bát canh, ôm bụng, người run lên. Bọt mép trào ra – ta lén cắn vào má đến rướm máu, trộn với nước bọt tạo thành bọt.
Rồi ta ngã vật xuống, giọng thều thào:
– Bệ hạ… canh… canh có độc…
Hoàng đế hốt hoảng đỡ lấy ta, gọi lớn:
– Truyền thái y! Mau bắt đầu bếp!
Trong cơn "hấp hối", ta cố nhướn mắt nhìn về phía Quý phi. Ả đứng chết lặng, mặt cắt không còn giọt máu, hai tay run rẩy. Ta khẽ giơ tay chỉ về phía ả, rồi để mặc cánh tay rơi xuống, nhắm mắt giả vờ ngất.
Mọi thứ sau đó diễn ra như ta dự tính. Thái y đến, kết luận trong canh có mã tiền. Đầu bếp và cung nữ bị bắt giam. Hoàng đế nổi trận lôi đình, ra lệnh điều tra.
Còn Quý phi, dù chưa bị kết tội ngay, nhưng ánh mắt hoảng loạn của ả đã khiến Hoàng đế sinh nghi.
Ta tỉnh lại trong tẩm cung của mình, trời đã sáng.
Mở mắt ra, ta thấy Hoàng đế ngồi bên giường, gương mặt mệt mỏi nhưng đầy lo lắng. Hắn nắm tay ta:
– Nàng tỉnh rồi sao? Trẫm đã cho tra xét kỹ. Nàng yên tâm dưỡng bệnh.
Ta cố mỉm cười yếu ớt:
– Thần thiếp… thần thiếp chỉ sợ bệ hạ bị hại. Người là minh quân, là trụ cột của thiên hạ, không thể xảy ra chuyện gì được.
Hoàng đế xúc động, giọng nghẹn ngào:
– Trẫm chưa từng gặp ai vì trẫm mà liều mạng như nàng.
Hắn trấn an ta thêm vài câu rồi rời đi, hứa sẽ trừng trị nghiêm minh kẻ hạ độc.
Khi bóng hắn khuất sau cửa, ta mở mắt, thần sắc trở nên sắc lạnh. Ta gọi Ngọc Hân – cung nữ thân tín – đến ghé sát tai:
– Điều tra Bích Ngọc, cung nữ thân cận của Quý phi.
Ngọc Hân ngạc nhiên:
– Nương nương, sao lại là ả?
– Lúc ta ngất đi, mọi người đều hoảng loạn. Chỉ có ả đứng đó, tay siết chặt khăn, mắt không ngừng liếc về phía cửa – không phải sợ, mà như đang chờ một điều gì đó. Ả không đơn giản.
Ta nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng đầu đông đang nhảy nhót trên lá khô.
– Quý phi chỉ là quân cờ. Kẻ ngồi trên cao, mới là mục tiêu của ta.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện