Chương 5/8 · Nguyệt Ảnh Trầm Cung
Tác giả: Em Sâu
“Giá như ta can đảm hơn...”
Dòng chữ nhòe nước mắt ấy đã đâm thẳng vào tim tôi như một mũi dao.
Một tháng sau Tết Nguyên Đán, trời vẫn lạnh buốt. Tôi ngồi bên cửa sổ, nhìn sương đọng trên cành mai trụi lá. Từ đêm biết được sự thật về cái chết của cha, tôi chưa hề ngủ trọn giấc. Cứ nhắm mắt là hình ảnh cha trong ngục lại hiện về, lời trăn trối như văng vẳng bên tai: “Luật pháp là thứ duy nhất công bằng với tất cả mọi người.”
Tôi thở dài, đưa tay vuốt nhẹ cành mai, thì cánh cửa bị đẩy nhẹ. Ngọc Hân hớt hải bước vào, mặt tái mét:
- Nương nương… Lâm đại nhân gặp nạn rồi!
Tim tôi thắt lại. Tôi buộc mình phải bình tĩnh:
- Ngươi nói rõ.
- Dạ, nghe nói trên đường đi tuần phủ Thanh Hà, Lâm đại nhân bị thích khách tập kích, trọng thương, hiện đang dưỡng thương trong phủ. Tin đồn đã lan khắp kinh thành, triều đình đang điều tra nhưng chưa bắt được thủ phạm.
Tôi siết chặt tay áo. Lòng quặn đau. Tôi muốn lập tức sai người đến thăm, nhưng lý trí nhắc nhở: tôi chỉ là một Lương viện nhỏ bé, không thể công khai quan tâm đến một vị quan ngoài triều. Cử chỉ ấy sẽ hại cả hai.
- Ta biết rồi. Ngươi lui đi.
Ngọc Hân do dự, rồi nhẹ nhàng khép cửa. Tôi đứng lặng, tự nhủ: Lâm Triệt là Đô ngự sử, quyền cao chức trọng, không dễ gì chết được. Nhưng nỗi lo vẫn âm ỉ như lửa ngầm.
Ba ngày sau, Hoàng đế ban ân cho tôi về nhà tế lễ nhân dịp giỗ cha. Đây là cơ hội hiếm có. Tôi mừng thầm. Sáng hôm ấy, tôi giả vờ yếu ớt, xin không dự yến tiệc, chỉ mang theo vài cung nữ thân tín, trong đó có Ngọc Hân và Xuân Đào. Xuân Đào là cung nữ tôi mới thu nhận sau vụ Bích Ngọc, tính tình trung thực, lặng lẽ.
Trên đường về phủ cũ, tôi bảo kiệu dừng ở một con hẻm nhỏ, thay đổi y phục thành một thư sinh trẻ tuổi, đội nón tre, rồi lén đến phủ Lâm Triệt. Căn phủ trầm mặc, tuyết đọng trên mái ngói. Quản gia nhận ra tôi – dù cải trang, ánh mắt tôi vẫn khiến người ta nhớ – và lặng lẽ dẫn vào thư phòng.
- Lâm đại nhân đang thay thuốc ở hậu viện. Người dặn, nếu có khách quý, xin chờ một lát.
Tôi gật đầu, ngồi xuống ghế. Ánh mắt tôi quét quanh phòng: sách vở và công văn bày la liệt. Một cuốn sổ tay cũ kỹ, bìa da ố vàng, nằm lẫn giữa chồng giấy. Thứ khiến tim tôi nhảy dựng là dòng chữ nhỏ trên bìa: “Trâm ưng chính kỷ, ố ư chính nhân.”
Nét chữ ấy… là của cha tôi.
Không thể lầm được. Đó là câu cha thường viết tặng học trò: “Giữ mình ngay thẳng, căm ghét kẻ bất chính.”
Tôi đưa tay, ngón tay khẽ chạm vào bìa sổ. Một cuốn sổ của cha sao lại ở đây? Tôi lưỡng lự, nhưng rồi sự tò mò và linh cảm bất an thôi thúc. Tôi mở ra.
Trang đầu là những ghi chép kinh sử, chữ viết ngay ngắn. Lật thêm vài trang, một trang có tiêu đề: “Nhật ký, ngày 12 tháng 3 năm Bính Ngọ”. Nét chữ run rẩy, có vết nhòe như nước mắt.
Tôi đọc. Từng chữ như xoáy vào mắt tôi:
“Phụng mệnh điều tra Tạ Hoằng Văn. Ta đã tìm được nhiều chứng cứ, nhưng tất cả đều bất lợi cho sư phụ. Có người sắp đặt sẵn bằng chứng, ta biết, nhưng ta không thể chống lại ý chỉ. Nếu ta giữ lại báo cáo này, e rằng cả nhà họ Lâm ta cũng khó giữ mạng. Sư phụ, đệ tử bất hiếu. Giá như ta can đảm hơn…”
Mọi thứ trước mắt tôi tối sầm. Tôi choáng váng. Hóa ra, chính Lâm Triệt – người mà tôi bắt đầu tin tưởng, người từng khiến tim tôi xao động – lại là kẻ phụng mệnh điều tra cha, nộp báo cáo khiến cha bị kết án oan.
Dòng chữ ấy như nhát dao cứa vào tim tôi. Tay tôi run bần bật, nước mắt ứa ra. Nhưng tôi cắn răng kìm nén, nhét cuốn sổ vào tay áo, đứng dậy.
Quản gia vừa bước vào. Tôi lạnh nhạt:
- Lâm đại nhân bận việc lớn, ta xin cáo từ. Ngày khác sẽ ghé thăm.
- Cô nương… sao vội thế? Lâm đại nhân sắp ra rồi…
- Không cần.
Tôi bước nhanh khỏi phủ, lòng băng giá. Gió lạnh tạt vào mặt, nhưng không thể làm nguôi cơn giận cuộn lên trong lồng ngực.
Trở về cung, tôi đóng chặt cửa phòng, ngồi bệt xuống giường. Tôi lôi cuốn sổ ra, đọc từ đầu đến cuối. Mỗi trang là những dòng tâm sự day dứt của một kẻ hèn nhát. Chàng viết về sự ép buộc của Thái hậu, về nỗi sợ liên lụy gia đình, về việc không dám cứu thầy. Càng đọc, tôi càng giận run.
Nhưng rồi một ý nghĩ lóe lên: vậy mà chàng vẫn ôm mối hận này bao năm, vẫn cố giúp tôi. Có lẽ chàng thật lòng muốn sửa sai. Nhưng vết thương quá lớn. Tôi không thể dễ dàng tha thứ.
Tôi quyết định phải đối chất trực tiếp. Tôi viết một mảnh giấy, sai Ngọc Hân lén đưa đến phủ Lâm Triệt: “Canh ba, Ngự Hoa Viên, mời Lâm đại nhân đến gặp. Có chuyện quan trọng cần hỏi.”
Tôi biết đây là nguy hiểm, nhưng không thể kìm nén được nữa.
Canh ba, trời đổ mưa như trút. Ngự Hoa Viên vắng lặng, chỉ có tiếng mưa rơi trên lá. Tôi đứng dưới gốc mai trụi lá, áo choàng đen kín đáo, nón che nghiêng. Một bóng người xuất hiện: Lâm Triệt, vai còn băng vải trắng, áo đã ướt sũng. Chàng thấy tôi, khẽ gọi:
- Nguyệt nhi, muộn vậy rồi, có chuyện gì quan trọng mà nàng…?
Tôi quay lại, đôi mắt đỏ hoe, giọng lạnh tanh:
- Lâm đại nhân, tôi xin hỏi ngươi một câu. Ngươi phải trả lời thật lòng.
Chàng khựng lại, nhận ra sự khác thường:
- Nàng cứ nói.
Tôi rút cuốn sổ từ tay áo, giơ lên trước mặt chàng:
- Đây là cuốn sổ của ngươi chứ? Trang ngày 12 tháng 3 năm Bính Ngọ, ngươi viết gì?
Sắc mặt chàng tái nhợt. Chàng lùi một bước, giọng run:
- Nguyệt nhi, tôi… tôi có thể giải thích.
- Giải thích gì?!
Tôi gằn giọng, nước mắt trào ra:
- Ngươi là môn sinh của cha ta, vậy mà ngươi dám kết án oan cho ông! Ngươi nói ngươi bị ép, ngươi sợ liên lụy, ngươi hèn nhát không dám cứu thầy! Vậy mà ngươi vẫn ung dung làm quan, được tiếng liêm chính! Ngươi có biết cha tôi chết trong ngục như thế nào không?!
Giọng tôi vỡ òa trong tiếng mưa.
Lâm Triệt quỳ sụp xuống, nước mưa chảy dài trên mặt, hòa lẫn nước mắt:
- Tôi biết, tôi biết mình là kẻ tội lỗi. Ngày hôm ấy, Thái hậu cho người đến uy hiếp, nói nếu tôi dám giấu chứng cứ sẽ giết cả nhà tôi. Tôi sợ, tôi hèn nhát. Tôi đã sửa báo cáo, dùng những chứng cứ do ả dàn dựng để kết án. Sư phụ, đệ tử bất hiếu!
- Đừng gọi tôi là Nguyệt nhi! - Tôi hét lên. - Ngươi chọn sống, còn cha tôi phải chết. Từ nay, chúng ta không còn bất cứ quan hệ gì. Tôi tự mình điều tra, không cần ngươi giúp!
Tôi quay lưng bỏ đi, bỏ mặc chàng quỳ trong mưa. Tiếng chàng gọi nghẹn ngào vọng theo:
- Nguyệt nhi, xin nàng nghe tôi nói một câu! Tôi đã cố gắng chuộc lỗi từng ngày, tôi muốn giúp nàng minh oan cho sư phụ! Nguyệt nhi!
Nhưng tôi không dừng lại. Nước mắt hòa trong mưa, tôi bước nhanh về phía cung điện, lòng như dao cắt. Mối tình mong manh vừa chớm nở đã tan vỡ ngay trong đêm mưa lạnh.
Trở về tẩm cung, người ướt sũng, môi tái mét, tôi gục xuống giường. Đêm đó, tôi khóc đến kiệt sức, giấu cuốn sổ vào ngăn bí mật dưới đáy hòm, như chôn vùi một niềm tin vừa chết.
Sáng hôm sau, trời vẫn mưa rả rích. Tôi tỉnh dậy, đầu đau như búa bổ. Ngọc Hân bưng cháo vào, mặt tái nhợt, tay run run:
- Nương nương… Xuân Đào… chết rồi. Người ta phát hiện nàng ấy ở góc tường phía tây, máu chảy đầy nền đá…
Xuân Đào – cung nữ tôi thu nhận sau vụ Bích Ngọc, tính tình trung thực, luôn lặng lẽ giúp tôi chuyển tin. Tôi đứng bật dậy, cả người run lên. Tôi khoác áo choàng chạy ra ngoài.
Đến góc tường, một đám cung nhân đang xôn xao, thị vệ giữ lại. Xuân Đào nằm trên nền đá, cổ họng bị cắt, máu đã đông thành vũng. Bên cạnh thi thể, một mảnh giấy trắng dính máu.
Tôi cúi xuống nhặt lên. Nét chữ nguệch ngoạc, nhưng đủ rõ: “Dừng lại, nếu không ngươi sẽ là kẻ tiếp theo.”
Tay tôi run bần bật. Nhưng rồi tôi siết chặt mảnh giấy, ánh mắt đẫm lệ bỗng ánh lên tia sáng lạnh. Tôi nhìn về hướng Từ Ninh cung nơi xa xa, nghiến răng:
- Bà muốn tôi sợ ư? Nhưng tôi đây, chẳng còn gì để mất.
Tôi bỏ mảnh giấy vào tay áo, quay lưng bước đi, để lại sau lưng tiếng thì thầm của đám cung nhân. Tôi biết, Thái hậu đã ra tay thật rồi. Nhưng tôi sẽ không lùi bước. Vì cha, vì Xuân Đào, vì tất cả những người đã ngã xuống, tôi sẽ lật tung bàn cờ này.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện