Chương 6/8 · Nguyệt Ảnh Trầm Cung
Tác giả: Em Sâu
Ba ngày sau khi Xuân Đào bị sát hại, sự im lặng nặng nề bao trùm lấy Tích Tú cung. Đêm qua, trời đổ mưa phùn, tôi ngồi bên cửa sổ, nhìn ngọn nến chập chờn. Hình ảnh Xuân Đào nằm giữa vũng máu vẫn ám ảnh tôi, không sao nguôi ngoai.
Bỗng có tiếng gõ cửa rất khẽ. Ngọc Hân bước vào, sắc mặt tái nhợt, tay run run đặt lên bàn trang điểm một lọn tóc đen dài, vương vệt máu khô.
Tôi đứng bật dậy, cả người như bị đông cứng: "Đây là..."
Ngọc Hân cắn môi, nước mắt rưng rưng: "Nương nương, đêm qua con đang ngủ thì bị người ta bịt miệng, túm tóc cắt phăng một lọn. Khi tỉnh dậy, con thấy mảnh giấy này."
Nàng đưa tôi mảnh giấy, nét chữ nguệch ngoạc nhưng đủ rõ: "Nương nương, đừng cố tìm hiểu, sẽ chết sớm đấy."
Tay tôi siết chặt tờ giấy, cảm giác lạnh buốt chạy dọc sống lưng. Đây là lời cảnh cáo trực tiếp, không còn là uy hiếp vu vơ. Bọn chúng đã ra tay với Ngọc Hân để dằn mặt ta, nhưng chúng không hiểu rằng, sự tàn nhẫn càng nhiều, ta càng không thể dừng lại.
Tôi nhìn Ngọc Hân, giọng trầm xuống: "Ngươi sợ không?"
Nàng lau nước mắt, lắc đầu: "Con đã đi theo nương nương thì không sợ chết. Chỉ sợ không giúp được gì."
Tôi cầm tay nàng, cố mỉm cười dù lòng quặn thắt: "Yên tâm, ta sẽ không để ngươi phải chết như Xuân Đào."
Đêm đó, một quyết định hình thành trong đầu tôi. Ta phải gặp Trương Đức – người hầu cũ của cha, kẻ duy nhất từng sống sót sau vụ án năm ấy. Ngọc Hân tròn mắt khi nghe tôi nói:
"Nương nương, ra ngoài lúc này ư? Nguy hiểm lắm!"
Tôi gật đầu, rút trong rương một bộ y phục thường dân: "Nguy hiểm thì càng phải đi. Trì hoãn thêm, bọn chúng sẽ kịp bịt mọi ngõ ngách."
Mưa đêm lất phất, chúng tôi lẻn qua cửa sau hoàng thành, len lỏi giữa những con ngõ tối om. Trong tay áo, tôi giấu một con dao găm; trước ngực, một bức thư cha viết trước khi mất – lá thư duy nhất ông để lại cho tôi, như một lời trăng trối. Tôi chưa bao giờ đọc nó trước mặt ai, nhưng mỗi đêm, tôi vẫn mở ra, nhìn những nét chữ của cha mà lòng đau nhói.
Tôi cảm nhận rõ có người đang bám theo. Nhưng không thể lùi bước. Dưới màn mưa, lòng tôi cháy bỏng một câu hỏi: Cha ta thực sự đã chết như thế nào?
Trương Đức sống ở một căn nhà tồi tàn ngoại thành. Lão đã ngoài sáu mươi, mắt đục lờ, tay run rẩy. Khi nhìn thấy tôi, lão khựng lại, rồi quỳ sụp xuống giữa vũng nước:
"Tiểu thư... là người thật sao? Trời ơi, con gái của lão gia mà..."
Giọng lão nghẹn ngào, nước mắt trộn lẫn nước mưa. Tôi đỡ lão dậy:
"Trương công công, ta đến để hỏi chuyện cha ta. Ngươi là người duy nhất còn sống biết rõ sự thật."
Lão gật đầu, dẫn chúng tôi vào nhà, châm ấm trà. Ngọn đèn dầu hắt ra thứ ánh sáng vàng vọt. Ngọc Hân đứng gác ngoài cửa, còn tôi ngồi đối diện lão, lắng nghe từng lời kể như những nhát dao cứa vào tim.
"Ngày ấy, Thái hậu hứa sẽ tha cho Tạ gia nếu lão gia chịu nhận tội. Lão gia tin lời, nhận hết mọi chuyện, chỉ mong giữ được tính mạng cho người nhà. Nhưng khi ông ấy gục ngã, bà ta nuốt lời, còn sai người dìm chết tôi xuống sông để diệt khẩu. May trời thương, tôi thoát nạn."
Lão rút từ chiếc rương cũ một phong bì đã ố vàng, đưa cho tôi:
"Đây là bản sao mật lệnh của Thái hậu, ngày ấy tôi đánh cắp được. Bên trong có ghi rõ lệnh bắt lão gia phải nhận tội."
Tay tôi run khi mở phong bì. Từng con chữ quen thuộc của triều đình hiện ra, cuối thư là ấn đỏ rực. Tôi muốn khóc, nhưng tôi kiềm lại. Tôi hỏi:
"Chỉ là bản sao... Bản gốc ở đâu?"
Trương Đức trầm giọng: "Bản gốc vẫn ở Từ Ninh cung, trong hộp sắt khóa kín. Muốn lật đổ bà ta, phải có bản chính."
Tôi gấp phong bì cất vào người. Ngoài trời sấm chớp rạch ngang, mưa nặng hạt hơn. Tôi đứng dậy: "Cảm ơn công công. Nếu có ngày cha ta được minh oan, ta sẽ cắt cử người chăm sóc ông."
Lão lắc đầu, mắt đỏ hoe: "Tiểu thư, đi đường cẩn thận. Thái hậu đã cho người theo dõi khắp nơi."
Tôi gật đầu, rồi cùng Ngọc Hân rời đi. Con đường đất nhão nhoét, mưa như trút nước. Bóng cây cổ thụ hiện ra mờ mờ phía trước. Bỗng từ trong bụi rậm, hơn chục hắc y nhân lao ra vây kín.
Tôi chưa kịp rút dao thì một gã đã túm cổ Ngọc Hân kéo đi. Ả giãy giụa, bị bịt miệng, đôi mắt nhìn tôi đầy hoảng sợ.
"Đừng động đậy, nếu không con bé này sẽ chết." Gã cầm đầu bước tới, khẩu khí đầy khinh miệt. "Tạ nương nương, Thái hậu có lệnh. Giao nộp chứng cứ, nếu không cô nương này tan xác."
Tôi đứng sững, máu trong người như đông lại. Trong đầu tôi hiện lên khuôn mặt cha, khuôn mặt Xuân Đào, rồi cả Lâm Triệt với đôi mắt đầy tội lỗi. Tôi siết chặt phong bì trong tay áo. Mọi đường lui đã bị chặn.
"Được." Tôi rút phong bì ra, nâng lên, nước mắt hòa cùng mưa. "Nếu ta giao, các ngươi thả Ngọc Hân chứ?"
Gã cười khẩy: "Đương nhiên. Bổn phận của chúng ta là lấy đồ, không muốn thêm mạng người."
Ngón tay tôi run bần bật, định xé toạc phong bì. Ngay khoảnh khắc đó, một tiếng hét vang lên từ phía sau:
"Khoan đã!"
Một bóng đen từ trên cây cổ thụ nhảy xuống. Lâm Triệt! Áo bào rách nát, trên vai vết thương cũ đang rỉ máu, nhưng ánh mắt vẫn sắc như chim ưng. Chàng lao tới, ba chiêu đánh gục hai tên, rồi một nhát chém ngang hạ gã cầm đầu. Ngọc Hân được cứu, chạy về phía tôi, ôm chặt lấy tôi, run rẩy.
Lâm Triệt đứng giữa màn mưa, nhìn tôi bằng ánh mắt phức tạp. Chàng rút từ trong ngực một phong thư đóng dấu niêm phong:
"Đây là bản gốc mật lệnh của Thái hậu. Ta đã đánh tráo từ hộp sắt của bà ta."
Tôi sững sờ, không tin nổi vào mắt mình. Chàng bước tới, đưa phong thư cho tôi, giọng khản đặc:
"Nguyệt nhi, ta biết nàng hận ta. Nhưng ta nợ thầy, và ta không thể mất nàng."
Tôi nhận lấy phong thư, mở ra. Con dấu đỏ tươi, nét chữ của Thái hậu – không thể giả. Lòng tôi như vỡ òa. Tôi ngước nhìn chàng, giọng nghẹn lại:
"Tại sao? Ngươi đã phản bội cha ta..."
Lâm Triệt quỳ xuống, mặc mưa xối xả, máu từ vai hòa vào dòng nước:
"Vì năm ấy ta hèn nhát. Ta đã điều tra, kết án oan cho thầy dưới áp lực của Thái hậu. Ta đã giữ im lặng vì sợ mất vị trí, sợ liên lụy gia đình. Nhưng giờ đây, ta sẵn sàng chuộc tội. Nếu nàng muốn, ta sẽ đứng trước triều đình nhận tội, nhưng trước hết, hãy để ta giúp nàng phá tan âm mưu này."
Tôi nhìn chàng, nhìn vết thương đang chảy máu, nhìn phong thư trong tay. Tất cả hận thù, đau đớn, mất mát như vỡ ra thành từng mảnh. Tôi quỳ xuống, ôm chầm lấy chàng, nước mắt hòa cùng nước mưa:
"Lâm ca... chúng ta cùng làm lại từ đầu."
Chàng run rẩy khi nghe tôi gọi, vòng tay ôm chặt lấy tôi. Dưới mái hiên mưa, tôi cảm nhận được nhịp tim chàng, ấm áp đến lạ. Ngọc Hân đứng bên cạnh, mỉm cười rồi quay đi, để lại không gian riêng cho chúng tôi.
Mưa ngớt dần. Tôi ngẩng đầu, nhìn chàng, đôi môi run run:
"Chúng ta sẽ không chỉ sống sót, mà còn thắng – vì cha."
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện