Chương 9/12 · Những nỗi đau ngủ quên
Tác giả: Sâu Yêu
Ánh đèn duy nhất trong tiệm sách Dạ Miên vụt tắt.
Tiếng bước chân chậm rãi vang lên trên sàn gỗ cũ kỹ, từng tiếng cót két đều đặn như nhịp tim đếm ngược. Bên ngoài, sông Dục vẫn chảy lặng lẽ, nhưng trong căn phòng tối om này, chỉ còn mùi giấy ẩm mốc và một thứ mùi khác – mùi da thuộc và máu khô.
Hơi thở nặng nề của Minh Triết phả vào gáy Vũ Đình.
"Chị lại vẽ tôi nữa à?"
Giọng hắn thì thầm, gần như thích thú. Vũ Đình đứng im, lưng áo mỏng dính chặt vào da vì mồ hôi lạnh. Cô không quay đầu lại. Đôi tay đặt trên mặt quầy gỗ – nơi cuốn sổ ký họa vẫn mở ra, trang giấy trắng trống trơn dưới ánh trăng hắt qua khe cửa chớp.
"Chị vẽ đẹp hơn tôi. Nhưng chị biết không..."
Sợi dây da lạnh ngắt quấn quanh cổ cô. Không siết ngay – chỉ đặt lên, nhẹ nhàng như một sợi dây chuyền. Da trâu đã cũ, mềm và bóng vì mồ hôi tay qua năm tháng. Vũ Đình cảm nhận được từng đường vân trên mặt da, và một thứ gì đó ẩm ướt – có lẽ là máu, hoặc nước sông Dục.
"...tôi vẽ bằng thứ này."
---
Mười hai tiếng trước đó, khi mặt trời còn chưa lặn sau rặng liễu, Vũ Đình đứng trước cửa tiệm sách với một tờ giấy note dán trên cánh cửa gỗ: "Mở cửa lại. Tối nay."
Không ai biết cô đã nhận được tin nhắn từ số máy lạ vào ba giờ sáng hôm ấy. Một dòng duy nhất: "Tôi muốn xem chị vẽ. Nhà thuyền cũ. Đến một mình, hoặc người đàn ông của chị sẽ chết."
Nhưng điều mà Minh Triết không biết, là Vũ Đình đã chuyển tiếp tin nhắn ấy cho Kỳ Nam ngay khi cô đọc nó. Và Kỳ Nam – người vừa rời khỏi căn phòng của cha với vết sẹo hình lưỡi câu còn nóng rát trong tâm trí – chỉ trả lời bằng ba từ: "Biến nó thành bẫy."
Họ không có thời gian để lên kế hoạch chi tiết. Chỉ có một thỏa thuận ngầm qua những tin nhắn bị xé vụn: Vũ Đình sẽ đến điểm hẹn. Kỳ Nam sẽ theo sau, khuất bóng. Và khi Minh Triết lộ mặt, họ sẽ có bằng chứng cuối cùng – lời thú tội từ chính miệng hắn.
Nhưng chẳng ai lường trước được rằng điểm hẹn không phải nhà thuyền cũ.
Khi Vũ Đình đến km số 7 bên bờ sông Dục, nơi con thuyền mục nát nằm nghiêng trên bãi bùn, nơi đó trống rỗng. Chỉ có một tờ giấy nhỏ ghim trên mạn thuyền: "Đổi địa điểm. Tiệm sách của chị. Nơi mọi thứ bắt đầu."
Nét chữ trẻ con, những nét cong cố tình ấn mạnh làm rách giấy.
Cô không kịp báo cho Kỳ Nam. Và khi cô quay về Dạ Miên, cánh cửa đã mở sẵn. Trong bóng tối của tiệm sách, thứ duy nhất phát sáng là đôi mắt của Lục Minh Triết – long lanh, trống rỗng, như mắt cá chết dưới ánh trăng.
---
"Chị không định vẽ tôi à?"
Minh Triết nghiêng đầu, sợi dây da vẫn lỏng lẻo trên cổ Vũ Đình. Hắn bước vòng ra trước mặt cô, để ánh trăng hắt lên gương mặt bầu bĩnh trắng nhợt. Hắn mặc áo sơ mi trắng cài kín cổ, tay áo xắn cao để lộ những vết sẹo chằng chịt trên cánh tay – không phải vết thương do người khác gây ra, mà là những đường rạch đều đặn, có chủ ý. Tự hắn rạch.
"Mỗi lần vẽ xong một bức, tôi lại rạch một đường," hắn nói, giọng đều đều như đọc thuộc lòng. "Để nhớ cảm giác của họ. Những người trong tranh ấy. Lúc họ chết, họ có đau không nhỉ?"
Vũ Đình không trả lời. Đôi tay cô từ từ di chuyển trên mặt quầy, chạm vào cây bút chì đã vót nhọn từ trước – thứ cô luôn để sẵn trong tiệm. Không phải để tự vệ. Mà để ghi chép.
Minh Triết nhận thấy chuyển động ấy. Hắn mỉm cười.
"Chị định vẽ tôi thật à?"
"Ừ."
Giọng Vũ Đình nhẹ bẫng. Cô mở trang giấy trắng, đầu ngón tay run nhẹ nhưng nét chì đầu tiên vẫn sắc gọn: đường viền khuôn mặt. Một nét cong cho mái tóc. Hai hốc mắt – cô vẽ chúng tối đen, không có con ngươi.
Minh Triết nhìn cô vẽ, im lặng một lúc lâu đến mức chỉ còn tiếng chì cọ trên giấy. Rồi hắn bật cười khe khẽ.
"Chị vẽ tôi giống thật. Nhưng vẫn thiếu một thứ."
Hắn bước lại gần hơn. Gần đến mức Vũ Đình ngửi thấy mùi long não trên áo hắn – thứ mùi của những bộ quần áo cất lâu trong tủ kín. Và một mùi khác, ngọt gắt: máu.
"Máu," hắn nói, như thể đọc được suy nghĩ của cô. "Tranh của tôi vẽ bằng máu. Máu của họ. Nhưng chị biết không..."
Hắn đột ngột nắm lấy cổ tay Vũ Đình – bàn tay đang cầm bút chì. Ngón tay hắn lạnh ngắt, móng tay cắt rất sát nhưng vẫn bẩn những vệt nâu đen dưới kẽ.
"...chị là người duy nhất tôi muốn vẽ bằng máu của chính mình."
---
Ngoài cửa sổ, một bóng người cao gầy áp sát vào tường.
Kỳ Nam đã đến.
Anh mất gần hai mươi phút để tìm ra manh mối từ tin nhắn cuối cùng của Vũ Đình – tin nhắn cô đã cố gửi nhưng bị ngắt quãng giữa chừng, chỉ có một chữ duy nhất: "Dạ..."
Anh không đến nhà thuyền cũ ngay từ đầu. Linh tính của một người nghiên cứu tâm lý tội phạm mách bảo anh rằng Minh Triết sẽ không chọn một địa điểm quá xa lạ. Hắn thích những nơi có ý nghĩa với nạn nhân. Hắn thích cảm giác kiểm soát không gian quen thuộc của họ. Và với Vũ Đình, không đâu quen thuộc hơn Dạ Miên.
Qua khe cửa chớp, anh nhìn thấy bóng hai người in trên tường: một ngồi, một đứng. Người đứng đang cầm thứ gì đó quấn quanh cổ người ngồi. Ánh trăng hắt lên lưỡi dao rọc giấy trong tay trái hắn.
Tim Kỳ Nam đập chậm lại.
Anh không lao vào ngay. Đó không phải cách. Minh Triết là kẻ rối loạn nhân cách chống đối xã hội – loại tội phạm phản ứng mạnh với kích thích bất ngờ, và trong trạng thái hưng phấn, hắn sẽ xuống tay không chút do dự.
Thay vào đó, Kỳ Nam rút điện thoại, bấm một dãy số đã lưu sẵn từ trước – số của Chu Vĩ Khang. Nhưng không phải để gọi. Anh chỉ để màn hình sáng lên, hiển thị tên người đang nghe máy, rồi đặt điện thoại xuống bậu cửa sổ, loa ngoài bật sẵn ở mức nhỏ nhất.
Ở đầu dây bên kia, trong văn phòng đồn cảnh sát, Chu Vĩ Khang nhìn điện thoại rung lên với dòng chữ "Phó Kỳ Nam – nghe máy". Hắn nhấc máy, nhưng không nói gì. Chỉ nghe.
Những gì vọng về từ loa điện thoại sẽ trở thành bằng chứng không thể chối cãi.
---
"Chị có biết lần đầu tiên tôi giết người là khi nào không?"
Minh Triết kéo một chiếc ghế gỗ, ngồi đối diện Vũ Đình. Hắn vẫn giữ sợi dây da trên cổ cô, nhưng không siết. Hắn muốn nói chuyện. Hắn luôn muốn nói chuyện với những người hắn định giết – đó là phần hắn thích nhất.
"Năm tôi mười ba tuổi. Có một thằng bé ở xóm dưới. Nó bảo tranh của tôi xấu. Nó xé hết tranh của tôi trước mặt cả lớp."
Giọng hắn vẫn đều đều, như kể một câu chuyện cổ tích buồn. Những ngón tay mân mê sợi dây da, đôi mắt nhìn xoáy vào bức vẽ Vũ Đình đang dang dở.
"Tôi dìm nó xuống sông Dục. Ngay khúc cua sau trường học. Nó vùng vẫy lắm, nhưng tôi khỏe hơn. Lúc nó im rồi, tôi vớt nó lên bờ, rồi vẽ nó. Vẽ bằng bút chì thôi, vì lúc đó tôi chưa nghĩ ra cách dùng máu."
Hắn dừng lại, như chờ đợi phản ứng từ Vũ Đình. Nhưng cô vẫn cúi mặt xuống trang giấy, tay tiếp tục vẽ. Những nét chì giờ đây đã thành hình một cậu bé gầy gò, mắt mở trừng trừng, miệng há hốc như đang nuốt nước.
"Sau đó, cha tôi dàn xếp mọi chuyện. Ông ấy bảo đó là tai nạn. Nhưng ông ấy cũng bắt tôi vào viện. Một năm trong cái nơi ấy, với những bức tường trắng và mùi thuốc khử trùng. Bác sĩ bảo tôi bị bệnh. Nhưng tôi không bị bệnh. Tôi chỉ thích vẽ thôi mà."
Vũ Đình ngước lên, lần đầu tiên nhìn thẳng vào mắt hắn.
"Còn mẹ của Kỳ Nam?"
Giọng cô khản đặc, nhưng không run.
Minh Triết chớp mắt. Nụ cười của hắn rộng ra.
"À... bà ấy. Bà ấy cũng giống chị. Cũng thích nhìn tôi bằng cái cách ấy. Bà ấy đến nhà tôi, giả vờ thăm cha tôi, nhưng thực ra là nhìn tôi. Quan sát tôi. Ghi chép về tôi."
Hắn nghiêng đầu, giọng trở nên mơ màng như đang hồi tưởng một kỷ niệm đẹp.
"Tôi thích bà ấy. Bà ấy đẹp. Nhưng bà ấy định phá hỏng mọi thứ. Bà ấy nói sẽ đưa tôi trở lại viện. Lần này là vĩnh viễn. Tôi không muốn quay lại đó. Những bức tường trắng... tôi ghét màu trắng."
Hắn đột nhiên siết chặt sợi dây da. Vũ Đình nghẹn lại, tay cô nắm chặt cây bút chì.
"Cho nên tôi gọi cho bà ấy. Tôi nói có một người muốn gặp bà ấy ở bờ sông – người đàn ông bị kết tội oan năm xưa. Bà ấy đến. Và rồi..."
Minh Triết nhún vai. Động tác ấy, kết hợp với nụ cười trẻ thơ trên môi, khiến Vũ Đình lạnh toát sống lưng.
"Rồi bà ấy ngã xuống sông. Như trong tranh của tôi. Tôi vẽ trước, rồi mọi thứ xảy ra sau. Nghệ thuật là vậy mà – tiên đoán hiện thực."
---
Bên ngoài, Kỳ Nam siết chặt nắm tay đến mức móng tay cắm vào lòng bàn tay.
Mỗi lời của Minh Triết là một nhát dao cứa vào vết thương cũ. Nhưng anh không được phép lao vào lúc này. Chưa đủ. Phải để hắn nói hết. Phải để Chu Vĩ Khang ở đầu dây bên kia nghe thấy tất cả, ghi âm tất cả – một viên cảnh sát trưởng, dù là con rể của Lục Chính Đình, cũng không thể làm ngơ trước lời thú tội trực tiếp như thế này.
Không chỉ Chu Vĩ Khang. Kỳ Nam đã đồng bộ cuộc gọi với hai thiết bị khác – một máy ghi âm giấu trong kệ sách của Dạ Miên từ trước, và tài khoản lưu trữ đám mây tự động. Mỗi câu nói của Minh Triết giờ đây đang được sao lưu ở ba nơi khác nhau.
Đó là bài học anh rút ra từ vụ án oan mười lăm năm trước: một bằng chứng không bao giờ là đủ. Phải có dự phòng. Phải có nhiều hơn một bản sao của sự thật.
---
"Nhưng chú của chị... người đàn ông bị kết tội oan ấy... ông ta không nằm trong kế hoạch của tôi."
Minh Triết vuốt ve sợi dây da, giọng thoáng chút bực bội.
"Ông ta nhìn thấy tôi. Đêm đó, ở bờ sông. Sau khi mẹ của Kỳ Nam ngã xuống, ông ta ở đó. Tôi không biết tại sao. Có lẽ ông ta đi tìm bằng chứng để minh oan cho mình, và vô tình thấy tôi đứng trên cầu, nhìn bà ấy chìm."
Hắn thở dài.
"Cho nên cha tôi phải xử lý ông ta. Cha tôi dọa sẽ giết chị – lúc đó chị mới mười lăm tuổi – nếu ông ta không im lặng và nhận tội thay tôi. Ông ta chọn chết. Ông ta treo cổ trong phòng giam, với một bức thư tuyệt mệnh giả mạo mà cha tôi viết sẵn."
Vũ Đình dừng tay. Cây bút chì trong tay cô gãy đôi, đầu chì lăn trên mặt giấy, để lại một vệt đen dài như vết sẹo.
"Chú tôi không tự tử."
Giọng cô không còn là câu hỏi.
Minh Triết lắc đầu. "Không. Cha tôi bảo người làm. Nhưng tôi không tham gia vụ đó. Tôi không thích treo cổ. Nó không có máu. Không có gì để vẽ cả."
Nước mắt Vũ Đình lặng lẽ lăn trên má, nhưng tay cô đã lại cầm cây bút chì khác từ túi áo – cây bút chì cuối cùng, vót nhọn hơn, cứng hơn. Cô tiếp tục vẽ. Lần này, cô vẽ một người đàn ông treo lơ lửng trong khung cửa hẹp, dưới chân là một vũng nước sông Dục.
---
Khoảnh khắc đó, Kỳ Nam hành động.
Anh không phá cửa. Anh lặng lẽ đẩy cánh cửa sau của tiệm sách – cánh cửa mà chỉ Vũ Đình và anh biết, dẫn từ nhà kho vào thẳng góc khuất sau quầy thu ngân. Tiếng bản lề được bôi dầu từ trước không phát ra âm thanh.
Anh bước vào bóng tối như một cái bóng khác.
Minh Triết đang đứng quay lưng về phía anh, vẫn nắm sợi dây da quấn quanh cổ Vũ Đình. Hắn đang nói, giọng phấn khích hơn:
"Chị biết điều tôi tiếc nhất là gì không? Là không ai nhìn thấy tranh của tôi. Tất cả chúng đều ở trong căn phòng bí mật ấy. Cha tôi bảo phải giấu đi. Nhưng nghệ thuật là để được ngắm nhìn, đúng không? Tôi muốn mọi người thấy những gì tôi đã làm. Tôi muốn họ công nhận tôi. Rằng tôi là một nghệ sĩ, không phải một con quái vật."
"Mày không phải nghệ sĩ."
Giọng Kỳ Nam vang lên từ bóng tối, trầm và đều như mặt nước sông Dục trước cơn lũ.
Minh Triết giật mình quay lại.
Nhưng trước khi hắn kịp siết sợi dây, Kỳ Nam đã ở ngay trước mặt hắn – khoảng cách đủ gần để anh thấy rõ từng mạch máu li ti trong đôi mắt trống rỗng ấy. Tay trái anh nắm lấy sợi dây da, ghì chặt. Tay phải anh giữ cổ tay cầm dao của Minh Triết, ngón cái ấn mạnh vào huyệt khớp khiến dao rọc giấy rơi xuống sàn.
Hai giây. Chỉ hai giây để kiểm soát hoàn toàn tình huống.
Minh Triết vùng vẫy, nhưng cơ thể hắn – yếu ớt vì những năm tháng tự hủy hoại trong căn phòng kín – không thể chống lại lực siết của Kỳ Nam. Hắn bị đẩy ngửa ra sàn gỗ, sợi dây da tuột khỏi tay, lưng va mạnh vào chân quầy.
Và rồi hắn cười.
Một tràng cười the thé, chói tai, vang vọng trong tiệm sách tối om. Tiếng cười ấy không giống tiếng người – nó giống tiếng một con thú bị dồn vào góc, vừa sợ hãi vừa khoái trá.
"Mày nghĩ mày khác tao à?"
Minh Triết hét lên, đôi tay run rẩy chỉ thẳng vào mặt Kỳ Nam. Mắt hắn long sòng sọc, lần đầu tiên có một thứ cảm xúc thực sự hiện diện trong đó – không phải hối hận, mà là phẫn nộ.
"Chính gia đình mày đã nuôi dưỡng tao! Cha mày im lặng – ông ta biết tất cả! Bà mày che giấu – bà ta là người giúp cha tao dàn xếp vụ đầu tiên! Cả thị trấn này làm ngơ! Tất cả bọn họ đều nhìn thấy tao, nhìn thấy những gì tao làm, và họ chọn im lặng!"
Nước mắt lăn trên má hắn. Lần đầu tiên – một giọt nước mắt thực sự, không phải máu, không phải nước sông Dục.
"Tao chỉ là sản phẩm của sự im lặng đó thôi! Nếu chúng nó nói ra từ lần đầu tiên tao giết người, thì đã không có những lần sau! Nhưng chúng nó không nói! Vì cha tao là Lục Chính Đình! Vì bọn chúng sợ mất chức, mất quyền, mất danh dự! Chúng nó hy sinh tất cả những người khác để giữ yên cái thị trấn thối nát này!"
Giọng hắn vỡ ra, chuyển thành tiếng nấc.
"Và bây giờ chúng nó gọi tao là quái vật."
Kỳ Nam nhìn xuống con người đang nằm dưới chân mình. Ngực áo sơ mi của Minh Triết bung cúc, để lộ một mảng da trắng nhợt chi chít sẹo. Những vết sẹo ấy không chỉ là lưỡi câu – có cả những đường thẳng, những vòng tròn, những hoa văn kỳ dị. Hắn tự rạch lên người mình những hình vẽ mà hắn không dám trưng bày ra ngoài.
Vũ Đình từ phía sau bước tới, vẫn cầm cuốn sổ ký họa. Cô lật đến trang cuối cùng – bức vẽ cô đã hoàn thành trong lúc chạm trán với tử thần: chân dung Lục Minh Triết, nhưng không phải như hắn đang hiện hữu. Trong tranh, hắn là một đứa trẻ mười ba tuổi, đứng bên bờ sông Dục, tay cầm cây bút chì và một sợi dây da. Và trong đôi mắt trống rỗng ấy, cô vẽ một giọt nước mắt.
Cô đặt cuốn sổ xuống sàn, ngay trước mặt hắn.
Minh Triết nhìn bức vẽ. Tiếng cười của hắn tắt dần, chuyển thành một thứ âm thanh kỳ lạ – như tiếng một con thú nhỏ bị thương, vừa rên rỉ vừa thở gấp.
"Tôi không muốn thành ra thế này," hắn thì thầm. "Tôi chỉ muốn được nhìn thấy... một lần thôi... ai đó nhìn vào tranh của tôi và nói rằng nó đẹp."
Ở đầu dây bên kia, điện thoại của Chu Vĩ Khang đã ngắt. Nhưng bản ghi âm vẫn tiếp tục chạy.
Ngoài bờ sông Dục, tiếng còi xe cảnh sát bắt đầu rú lên từ xa, mỗi lúc một gần.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện