Chương 3/12 · Những nỗi đau ngủ quên
Tác giả: Sâu Yêu
Dưới tầng hầm tối om của đồn cảnh sát, Kỳ Nam mở tập hồ sơ cùn mòn được niêm phong từ mười lăm năm trước. Trang bìa in dòng chữ đỏ: “Vụ án số 0715 – Tự sát, không đủ bằng chứng.” Tên của chú Vũ Đình bị gạch ngang. Nhưng điều khiến anh dừng lại là một dòng chữ viết tay ở lề trái, nét mực xanh đã phai: “Nhân chứng duy nhất: L.M.T – Không liên lạc được.”
Ngón tay Kỳ Nam dừng trên ba chữ cái ấy. L.M.T. Lục Minh Triết.
Anh lật từng trang hồ sơ. Những bức ảnh hiện trường ố vàng, những bản khai viết bằng mực đã nhòe, những con dấu đỏ chồng chéo lên nhau như vết máu khô. Nạn nhân của vụ án năm xưa là một phụ nữ trung niên, chết trong nhà riêng với vết đâm trên ngực. Hung khí là con dao làm bếp, có dấu vân tay của chú Vũ Đình. Nhưng điều tra viên thời đó đã ghi chú ở lề: “Dấu vân tay quá hoàn hảo – nghi ngờ bị sắp đặt.”
Dòng ghi chú ấy không bao giờ được đưa vào báo cáo chính thức.
Kỳ Nam nhắm mắt, ngón tay xoay nhẹ núm đồng hồ. Kim giây chạy ba vòng. Anh mở mắt ra, lật đến trang cuối cùng của tập hồ sơ. Một tấm ảnh chụp chân dung nạn nhân – người phụ nữ có vết sẹo hình lưỡi câu trên gáy. Vết sẹo mà mười lăm năm sau, Vũ Đình đã vẽ lại trong phòng giam, trên lòng bàn tay cô.
Cùng một vết sẹo. Cùng một hung thủ.
Anh rút điện thoại, chụp lại từng trang. Ánh đèn flash lóe lên trong không gian tối om, soi rõ những hạt bụi lơ lửng như tro tàn của công lý. Khi chụp đến tấm ảnh cuối cùng, điện thoại anh rung lên. Tin nhắn từ số lạ: “Đừng đào sâu thêm. Người chết rồi thì để họ yên.”
Kỳ Nam không trả lời. Anh tắt máy, nhét tập hồ sơ vào trong áo khoác, rồi bước lên những bậc thang dẫn ra khỏi tầng hầm. Bên ngoài, trời đã về chiều. Ánh nắng cuối ngày nhuộm vàng con đường đất dẫn ra bờ sông Dục.
Anh không về nhà trọ. Đôi chân tự động rẽ về phía rặng liễu già bên bờ sông – nơi căn nhà gỗ hai tầng của bà nội khuất sau những tán lá rủ xuống như mái tóc người đàn bà đang khóc.
*
Mùi trầm hương xộc vào mũi Kỳ Nam ngay khi anh đẩy cánh cổng gỗ. Bà nội đang đứng trước bàn thờ, lưng còng, mái tóc bạc buộc gọn sau gáy. Bà không quay đầu lại, nhưng giọng nói khàn khàn vang lên:
“Về rồi à?”
“Vâng ạ.”
Kỳ Nam bước vào, đặt tập hồ sơ lên bàn. Bà nội liếc nhìn, tay vẫn không ngừng thắp nhang. Ba nén nhang cắm vào bát hương, khói trầm cuộn lên thành một lớp sương mỏng, che mờ bức ảnh mẹ anh trên bàn thờ.
Bà nội chậm rãi ngồi xuống ghế, đôi tay nhăn nheo đặt lên đầu gối. Đôi mắt bà – đôi mắt mà Kỳ Nam chưa từng thấy khóc – nhìn anh chằm chằm.
“Con đã đọc hồ sơ rồi.”
Đó không phải câu hỏi.
“Bà biết về nó?”
Bà nội không trả lời ngay. Bà nhìn ra cửa sổ, nơi dòng sông Dục lặng lẽ chảy dưới ánh chiều tà. Mặt nước đục ngầu phù sa, cuộn chảy chậm rãi như thời gian chưa từng trôi qua nơi này.
“Con có biết tại sao sông Dục không bao giờ cạn không?” – giọng bà đều đều, như đọc kinh. “Vì nó nuốt quá nhiều nước mắt.”
Kỳ Nam im lặng. Ngón tay anh vô thức chạm lên mặt kính đồng hồ.
“Người đàn ông trong tiệm sách Dạ Miên…” – anh lên tiếng. “Hắn là nhân chứng duy nhất của vụ án năm xưa. Hắn đã im lặng suốt mười lăm năm, và bây giờ hắn chết.”
“Im lặng không cứu được ai cả.” – bà nội ngắt lời. “Nó chỉ trì hoãn cái chết thôi.”
Bà đứng dậy, bước về phía bàn thờ. Bàn tay run run với lấy bức ảnh mẹ anh – người phụ nữ có nụ cười hiền hậu, đôi mắt sáng như chưa từng biết đến bóng tối của thị trấn này.
“Mẹ con cũng hỏi câu ấy…” – giọng bà đột ngột vỡ ra. “Rồi nó ra bờ sông đêm đó, và không bao giờ trở về.”
Bà quay mặt đi. Nhưng Kỳ Nam kịp nhìn thấy một giọt nước mắt lăn trên má nhăn nheo, chảy xuống khóe môi mím chặt.
Anh đứng bật dậy, bước đến bên bà. Nhưng bà nội giơ tay ngăn lại.
“Đừng.”
Một từ duy nhất, nhưng nặng như đá tảng.
Bà lau vội giọt nước mắt, rồi quay lại nhìn anh. Đôi mắt bà giờ đã khô, nhưng đỏ hoe như vừa bị gió cát quất vào.
“Mẹ con để lại thứ này.”
Bà cúi xuống, mở ngăn kéo nhỏ dưới bàn thờ. Từ trong đó, bà lấy ra một phong thư nhỏ, giấy đã ngả màu ố vàng, niêm phong bằng sáp ong đã nứt vỡ. Trên bì thư, nét chữ viết tay nghiêng nghiêng: “Gửi Kỳ Nam.”
Kỳ Nam nhận lấy phong thư. Ngón tay anh chạm vào nét chữ ấy – nét chữ mềm mại, từng nét mực đã phai nhưng vẫn còn nguyên hình hài của yêu thương.
“Sao bà không đưa cho con sớm hơn?”
Bà nội nhìn anh, đôi mắt già nua chứa đựng một nỗi đau không tên.
“Vì bà sợ.” – giọng bà nhỏ dần. “Sợ con sẽ giống mẹ con. Sợ con cũng ra bờ sông đêm nào đó, và không bao giờ trở về.”
Bà nắm chặt tay anh, móng tay cắm vào da thịt. Cái nắm tay của một người đàn bà đã giữ im lặng suốt mười bảy năm, để bảo vệ đứa cháu duy nhất khỏi sự thật đã giết chết con dâu mình.
“Nhưng con đã về rồi.” – bà nói, giọng run run. “Và con đã đọc hồ sơ. Vậy thì đọc nốt lá thư này đi.”
Kỳ Nam cúi xuống nhìn phong thư trong tay. Mùi giấy cũ hòa lẫn mùi trầm hương, tạo thành một thứ mùi mà anh chưa từng ngửi thấy ở bất kỳ nơi đâu khác – mùi của ký ức, của những nỗi đau ngủ quên đang trở mình thức giấc.
Anh không mở thư ngay. Anh nhét nó vào túi áo ngực, ngay sát trái tim.
“Con sẽ đọc.” – anh nói. “Nhưng không phải bây giờ.”
Bà nội gật đầu, như thể bà đã đoán trước câu trả lời ấy.
“Vậy thì đi đi.” – bà nói. “Trước khi trời tối. Km số 7 không phải nơi dành cho bóng đêm.”
Kỳ Nam sững người. Anh chưa từng nhắc đến địa chỉ ấy trước mặt bà.
Nhưng bà nội đã quay lưng, tiếp tục thắp nhang trước bàn thờ. Khói trầm cuộn lên, che mờ bóng lưng còng của bà, che mờ bức ảnh mẹ anh, che mờ tất cả.
Kỳ Nam lùi bước ra cửa. Trước khi bước ra ngoài, anh nghe thấy giọng bà vọng ra từ trong làn khói:
“Nhớ khóa cửa. Và đừng tin ai cả. Kể cả bà.”
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện