Chương 5/12 · Những nỗi đau ngủ quên
Tác giả: Sâu Yêu
Tiếng bước chân dừng lại cách chưa đầy ba mét. Ánh đèn pin thứ hai bật lên, quét thẳng vào mặt Phó Kỳ Nam khiến anh nheo mắt. Bàn tay Tô Vũ Đình siết chặt lấy tay áo anh, nhưng Kỳ Nam không lùi.
“Ra là thầy Phó.” Giọng nói quen thuộc vang lên sau luồng sáng – chậm, đều, pha chút mỉa mai. “Đêm hôm ra bờ sông hóng mát à?”
Cảnh sát trưởng Chu Vĩ Khang bước ra khỏi bóng tối. Nụ cười trên môi hắn không chạm đến đôi mắt sau cặp kính gọng vàng. Phía sau hắn là hai người mặc thường phục, tay đút túi, dáng đứng lỏng lẻo nhưng ánh mắt sắc như dao.
“Tôi và cô Tô đang kiểm tra một manh mối.” Kỳ Nam trả lời, giọng đều như mặt nước. “Có vấn đề gì không, anh Chu?”
“Manh mối?” Chu Vĩ Khang phì cười, bước tới một bước. Ánh đèn lia xuống bàn tay Kỳ Nam đang giấu trong túi áo. “Thầy Phó, dạo này thầy làm việc chăm chỉ quá. Có thứ gì trong túi thế?”
Kỳ Nam không trả lời. Anh cảm nhận chiếc cúc đồng lạnh toát trong lòng bàn tay. Mặt sau của nó, chữ “Lục” nhỏ xíu như vết sẹo trên da thịt thị trấn này.
“Đưa đây.” Chu Vĩ Khang chìa tay, lòng bàn tay hằn những vết chai sần. Nụ cười biến mất. “Đừng để tôi phải dùng biện pháp mạnh.”
Tô Vũ Định bất ngờ bước lên trước, chắn ngang giữa Kỳ Nam và đám người. Cô không nói, chỉ im lặng lắc đầu. Những ngón tay cô đan vào nhau, run nhẹ nhưng cương quyết.
“Cô Tô, đừng tự hại mình.” Chu Vĩ Khang thở dài, đẩy gọng kính lên sống mũi. “Cô vừa được tại ngoại. Một cử động sai là tôi phải đưa cô về đồn ngay đấy.”
Kỳ Nam đặt bàn tay lên vai Vũ Đình, khẽ ấn nhẹ. Anh rút chiếc cúc ra, đặt vào lòng bàn tay Chu Vĩ Khang. “Không cần ồn ào. Đây chỉ là một cái cúc thôi.”
Chu Vĩ Khang nhìn chiếc cúc dưới ánh đèn, lật mặt sau. Ánh mắt hắn khựng lại một giây khi nhìn thấy chữ “Lục”, nhưng rồi hắn nhanh chóng nhét nó vào túi áo khoác. “Cảm ơn thầy Phó đã hợp tác. Giờ thì mời cả hai về nghỉ đi. Thị trấn này ban đêm không yên bình như vẻ ngoài đâu.”
Hai người thường phục kia không nói một lời, chỉ chậm rãi tản ra hai bên, tạo thành một lối đi hẹp. Kỳ Nam và Vũ Đình bước qua giữa họ, hơi thở nặng nề của những gã đàn ông phả vào gáy.
Khi bóng họ khuất sau khúc quanh con đường đá, Kỳ Nam mới quay lại nhìn. Ánh đèn pin đã tắt. Dòng sông Dục vẫn thở những hơi thở ẩm ướt trong bóng tối.
“Hắn lấy mất bằng chứng rồi.” Vũ Đình thì thào, giọng nghẹn lại.
“Không sao.” Kỳ Nam đáp, ngón tay vô thức xoay núm đồng hồ. “Bằng chứng không nằm ở chiếc cúc. Nó nằm ở việc hắn đến đây nhanh như vậy.”
Sáng hôm sau, khi ánh nắng đầu tiên rọi qua tấm rèm mỏng của căn nhà trọ, tiếng gõ cửa dồn dập vang lên. Kỳ Nam vừa cởi đồng hồ đặt lên bàn, đôi mắt thâm quầng vì một đêm không ngủ. Anh mở cửa, không bất ngờ khi thấy Chu Vĩ Khang đứng đó, tay cầm một tệp tài liệu mỏng màu nâu.
“Thầy Phó, thị trấn nhỏ này không hợp với những câu hỏi lớn đâu.” Hắn nở nụ cười giả tạo, tự động bước vào phòng và đặt tệp tài liệu lên mặt bàn. “Nhưng tôi biết thầy sẽ không từ bỏ. Cho nên, tôi mang cho thầy thứ này.”
Kỳ Nam nhìn tệp tài liệu. Bìa ngoài in dòng chữ đỏ: “Hồ sơ khám nghiệm tử thi – Nạn nhân: Ngô Uyển Nhược.” Mẹ anh.
Anh không vội mở. “Tại sao lại cho tôi cái này?”
“Vì tôi cũng từng có mẹ.” Chu Vĩ Khang đáp, giọng bỗng trầm xuống, một thoáng chân thật hiếm hoi lướt qua mặt hắn. “Nhưng đừng hỏi gì thêm. Và cũng đừng tìm đến những nơi không nên tới.”
Hắn xoay người rời đi, để lại mùi thuốc lá rẻ tiền lởn vởn trong căn phòng. Kỳ Nam đứng lặng hồi lâu, rồi mới kéo ghế ngồi xuống. Anh mở tệp.
Trang đầu tiên là báo cáo nguyên nhân cái chết. Toàn bộ phần đó đã bị bôi đen bằng một lớp mực in dày đặc, chỉ còn sót lại vài chữ “chấn thương sọ não” và “mức độ...” bị cắt ngang. Những trang sau là ảnh hiện trường vụ tai nạn: chiếc xe đạp méo mó, vũng máu loang trên mặt đường đá, và một bức ảnh chụp cổ tay mẹ anh – nơi có một vết sẹo hình lưỡi câu mờ nhạt, giống hệt vết sẹo trong bản ký họa của Vũ Đình.
Kỳ Nam siết chặt cạnh bàn đến trắng các khớp ngón tay. Anh cố gắng điều hòa hơi thở, nhưng trong lồng ngực, một cơn đau âm ỉ bắt đầu trỗi dậy. Mẹ anh không chết vì tai nạn. Bà bị sát hại – và kẻ làm ra điều đó đã dùng vết sẹo ấy như một lời ký tên.
Anh gấp vội tệp tài liệu, bước ra khỏi nhà trọ. Nắng đã lên cao, nhưng trên con đường chính của thị trấn Dục Hà, những bóng cây hòe già phủ xuống một thứ âm u khó tả. Kỳ Nam đi thẳng về phía căn nhà nhỏ của bà Vu – một nhân viên văn thư già đã nghỉ hưu, người mà hồ sơ vụ án cũ nhắc đến với dòng ghi chú: “Người duy nhất còn giữ bản sao biên bản điều tra ban đầu.”
Nhưng khi đến nơi, anh chỉ thấy một dải băng dây vàng “Hiện trường vụ án” giăng ngang trước cửa. Hàng xóm xì xầm: bà Vu bị xe tải tông sáng nay khi đang qua đường. Được đưa đến bệnh viện thị trấn trong tình trạng nguy kịch.
Kỳ Nam lập tức phóng đến bệnh viện. Mùi cồn và máu hòa lẫn trong hành lang hẹp. Ông bác sĩ già lắc đầu khi thấy anh: “Bà ấy không qua khỏi được bao lâu nữa. Cậu có quen biết không?”
Anh gật đầu, đẩy cửa phòng cấp cứu. Trên chiếc giường sắt, bà Vu nằm thoi thóp, máu vẫn rỉ qua lớp băng quấn quanh đầu. Đôi mắt bà đục ngầu, nhưng khi nhìn thấy Kỳ Nam, một tia sáng yếu ớt lóe lên.
Bà cố gắng nắm lấy tay anh, hơi thở khò khè: “Cậu... cậu là con trai... của... Ngô Uyển Nhược...”
Kỳ Nam cúi sát xuống, giọng run nhẹ: “Bà biết gì về cái chết của mẹ tôi không?”
Bà Vu khó nhọc nuốt nước bọt, rồi thì thào từng chữ như rút từng mảnh ký ức vỡ nát: “Đừng tin... Lục... nhưng cũng... đừng tin... bà...” Những ngón tay gầy guộc của bà siết chặt lấy cổ tay anh, nơi chiếc đồng hồ đã không còn. Rồi chúng buông lơi. Máy đo tim kêu một tiếng “bíp” dài.
Y tá đẩy anh ra ngoài. Kỳ Nam đứng tựa vào tường hành lang, đầu óc quay cuồng. “Đừng tin Lục” – Lục Chính Đình. Nhưng “cũng đừng tin bà” – bà nội của anh? Người đã nuôi anh khôn lớn, người vừa trao cho anh bức thư của mẹ?
Anh lần mò về nhà trọ, mở tung đống tài liệu cá nhân của mình. Trong tập hồ sơ vụ án cũ mà anh đã sao chụp, có một danh sách nhân viên làm việc tại đồn cảnh sát. Tên Chu Vĩ Khang xuất hiện từ mười lăm năm trước, khi còn là một cảnh sát trẻ mới vào nghề. Và ở một mục nhỏ, ghi chú: “Kết hôn với Lục Nhã Lan – con gái Chủ tịch Hội đồng Nhân dân Lục Chính Đình.”
Kỳ Nam buông tập tài liệu xuống bàn. Những mảnh ghép bắt đầu khớp vào nhau. Chu Vĩ Khang không chỉ là một tay sai. Hắn là con rể của Lục Chính Đình. Hắn chính là cầu nối giữa mạng lưới quyền lực ngầm và bộ máy công quyền. Mọi bằng chứng bị bôi đen, mọi nhân chứng bị tai nạn – không phải ngẫu nhiên. Mà là một chiếc lưới được giăng từ rất lâu, chặt chẽ đến từng mắt.
Đêm đó, khi Kỳ Nam đang ngồi bần thần trước đống tài liệu, điện thoại anh rung lên. Một tin nhắn từ số lạ:
“Nếu muốn biết sự thật về mẹ cậu, đến nhà thuyền cũ. Đừng báo ai. Đừng dẫn theo cô Tô.”
Anh siết chặt điện thoại, lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi lạnh. Nhưng điều khiến anh nghẹt thở không phải là nội dung tin nhắn. Mà là chữ ký bên dưới: một vòng tròn nhỏ với ba dấu chấm bên trong – ký hiệu mà chỉ bà nội anh mới dùng, cái ký hiệu bà từng vẽ vào góc trang nhật ký của mẹ, vào những mảnh giấy nhắn gửi anh khi còn nhỏ.
Bà nội muốn anh đến nhà thuyền cũ – một mình. Không cho Vũ Đình biết. Không cho ai biết.
Kỳ Nam nhắm mắt, ngón tay một lần nữa đưa lên cổ tay theo thói quen. Nhưng ở đó trống rỗng. Chiếc đồng hồ cha để lại vẫn đang nằm trên bàn. Kim giây đã dừng ở giây thứ ba từ lúc nào.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện