Chương 6/12 · Những nỗi đau ngủ quên
Tác giả: Sâu Yêu
Kỳ Nam không đến nhà thuyền cũ.
Anh ngồi bất động trên chiếc giường ọp ẹp trong căn nhà trọ ẩm mốc, màn hình điện thoại vẫn sáng trưng dòng tin nhắn. Vòng tròn nhỏ với ba dấu chấm bên trong – ký hiệu bà nội dùng từ khi anh còn chưa biết viết. Bà chưa bao giờ nhắn tin cho anh. Chưa một lần nào.
Ngón tay cái lướt trên màn hình, dừng lại ở dãy số lạ. Anh tra nhanh đầu số – một thuê bao trả trước không đăng ký chính chủ, kích hoạt cách đây ba ngày. Ba ngày, đúng vào cái đêm Chu Vĩ Khang đến tịch thu chiếc cúc áo bên bờ sông.
Kỳ Nam khóa máy. Anh không tắt đèn. Ánh sáng vàng vọt hắt lên tập hồ sơ photo vụ án cũ vẫn mở trên bàn, nơi dòng chữ “Nhân chứng duy nhất: L.M.T – Không liên lạc được” đã bị anh khoanh tròn bằng bút chì.
L.M.T.
Lục Minh Triết.
Cái tên ấy vừa được nhắc trong lời thì thào cuối cùng của bà Vu: “Đừng tin Lục…” Nhưng điều kỳ lạ là trong suốt mười năm anh rời khỏi thị trấn, chưa từng có ai nhắc đến Minh Triết như một kẻ đáng sợ. Hắn chỉ là cậu ấm của nhà họ Lục – một thanh niên hai mươi tám tuổi mặt búng ra sữa, sống trong biệt thự lớn nhất thị trấn, thỉnh thoảng dạo bộ bên bờ sông Dục với một cuốn sổ vẽ trên tay. Người ta nói hắn hiền lành, có chút khờ khạo. Người ta nói hắn thích vẽ.
Nhưng chú của Vũ Đình bị kết tội oan. Nhân chứng duy nhất là L.M.T, và hắn đã không liên lạc được.
Bà Vu chết sau khi nói “đừng tin Lục”.
Mẹ anh chết sau khi viết trong nhật ký: “Tôi nhìn thấy máu trên tay áo của Lục Minh Triết.”
Kỳ Nam đứng dậy, với lấy chiếc áo khoác mỏng. Đồng hồ vẫn nằm trên bàn, kim giây dừng ở giây thứ ba. Anh không đeo nó lên cổ tay. Thay vào đó, anh rút từ ngăn kéo một con dao rọc giấy nhỏ – thứ vũ khí duy nhất anh có – và nhét vào túi quần sau.
Bệnh viện Tâm thần Kín Hòa Bình nằm cách Dục Hà sáu mươi cây số về phía đông. Kỳ Nam đến nơi lúc mười giờ sáng, mượn danh nghĩa nghiên cứu sinh ngành Tâm lý học Tội phạm để xin tiếp cận hồ sơ lưu trữ. Nữ nhân viên văn thư – một người phụ nữ trung niên đeo kính dày cộm – liếc nhìn thẻ sinh viên của anh với vẻ nghi ngờ, nhưng cuối cùng vẫn dẫn anh xuống tầng hầm đựng hồ sơ cũ.
“Hồ sơ bệnh nhân trên mười năm đều được lưu ở đây,” bà ta nói, chỉ vào những dãy kệ sắt cao sắp tận trần. “Nhưng có một số hồ sơ đã bị mối mọt hoặc thất lạc sau trận lụt năm 2009. Cậu tự tìm.”
Kỳ Nam gật đầu, chờ bà ta bỏ đi rồi mới bắt đầu lục tìm. Anh không vào thẳng khu vực xếp theo tên bệnh nhân, mà tìm theo năm – năm Lục Minh Triết mười hai tuổi. Đó là khoảng thời gian hai mươi năm trước, khi mẹ anh vẫn còn sống, khi chú của Vũ Đình vẫn là một người đàn ông khỏe mạnh chuyên sửa đồng hồ bên bờ sông.
Anh tìm thấy nó ở kệ thứ bảy, ngăn dưới cùng, bên dưới một chồng giấy tờ mốc xám.
Một tập hồ sơ mỏng màu xanh nhạt, bìa cứng đã rách góc. Dòng chữ đánh máy: “Bệnh nhân: Lục Minh Triết. Tuổi nhập viện: 12. Lý do: Rối loạn hành vi – có biểu hiện bạo lực với động vật.”
Anh mở tập hồ sơ. Trang đầu tiên là báo cáo nhập viện, ký bởi một bác sĩ tên Đinh Trác Văn. Nét mực đã nhòe theo thời gian, nhưng vẫn đọc được: “Bệnh nhân bị bắt quả tang siết cổ con chó của hàng xóm bằng dây da, sau đó mổ bụng con vật và sắp xếp nội tạng thành hình tròn trên mặt đất. Khi bị phát hiện, bệnh nhân ngồi cạnh xác con chó và vẽ lại cảnh tượng đó vào một cuốn sổ. Bệnh nhân không thể hiện sự hối hận hay sợ hãi. Ngược lại, bệnh nhân hỏi nhân viên y tế rằng liệu ‘nghệ thuật của cháu có đẹp không’.”
Kỳ Nam dừng lại ở dòng cuối cùng. Dây da. Mấy ngón tay anh vô thức siết chặt mép giấy. Trong tập nhật ký của mẹ, bà viết về một sợi dây – nhưng chưa bao giờ nói rõ nó là gì.
Anh lật tiếp. Những trang sau là ghi chép điều trị trong suốt ba năm. Minh Triết được chẩn đoán mắc chứng rối loạn nhân cách chống đối xã hội giai đoạn sớm, kèm theo biểu hiện thích thú với cái chết và có xu hướng sáng tạo nghệ thuật từ bạo lực. Hắn vẽ rất nhiều – những bức tranh tỉ mỉ đến rợn người về các con vật chết, về các bộ phận cơ thể người. Bác sĩ Đinh ghi chú: “Bệnh nhân có chỉ số IQ vượt trội nhưng hoàn toàn thiếu sự đồng cảm. Cười khi nhìn thấy người khác đau đớn. Nguy hiểm ở chỗ, bề ngoài bệnh nhân rất dễ gây thiện cảm – nói năng nhẹ nhàng, khuôn mặt thiên thần, nhưng bên trong là sự trống rỗng tuyệt đối.”
Trang cuối cùng của tập hồ sơ là quyết định xuất viện năm Lục Minh Triết mười lăm tuổi, với chẩn đoán: “Thuyên giảm có điều kiện. Cần theo dõi định kỳ.” Chữ ký của Lục Chính Đình nằm ở góc dưới, bên cạnh một dòng ghi chú viết tay của chính bác sĩ Đinh: “Quyết định này là kết quả của áp lực từ phía gia đình. Tôi không đồng ý. Nếu bệnh nhân tái phát, trách nhiệm không thuộc về bệnh viện.”
Kỳ Nam chụp lại tất cả các trang. Khi gập điện thoại, anh để ý một chi tiết: hồ sơ của bác sĩ Đinh Trác Văn không còn trong hệ thống nhân sự của bệnh viện. Anh tra nhanh trên mạng – một mẩu tin vắn trên báo địa phương năm năm trước: “Cựu bác sĩ Bệnh viện Tâm thần Hòa Bình mất tích khi đang đi câu cá một mình trên sông Dục. Thi thể chưa được tìm thấy.”
Một năm sau khi Lục Minh Triết xuất viện.
Đêm buông xuống thị trấn Dục Hà, mang theo thứ sương mù dày đặc trườn từ mặt sông lên. Kỳ Nam đỗ xe cách biệt thự nhà họ Lục khoảng năm trăm mét, rồi đi bộ theo con đường đất sau vườn. Anh biết ngôi nhà này – ngày nhỏ từng theo cha đến đây dự tiệc tất niên. Nhà họ Lục có một khu vườn rộng trồng toàn hoa hòe già, và một lối cửa sau dẫn vào gian bếp mà lũ trẻ con trong thị trấn thường lén vào tìm bánh kẹo.
Cánh cửa bếp vẫn không khóa. Thói quen cũ ở thị trấn nhỏ – nơi người ta nghĩ rằng quyền lực đã đủ để làm lá chắn.
Kỳ Nam luồn vào trong, bước chân nhẹ như mèo. Mùi gỗ xoan và nhang muỗi xộc vào mũi. Anh đi qua phòng khách, qua cầu thang gỗ dẫn lên tầng hai, rồi dừng lại trước một hành lang hẹp. Ở cuối hành lang, căn phòng khóa kín mà anh từng thắc mắc khi còn nhỏ – nơi mà Lục Chính Đình bảo là “phòng chứa đồ cũ”, nhưng chưa bao giờ cho ai vào.
Ổ khóa là loại cũ, chỉ cần một miếng thẻ cứng là có thể cạy được. Kỳ Nam mất chưa đến một phút.
Cánh cửa mở ra không một tiếng động.
Mùi xông vào trước cả ánh sáng – mùi máu khô, chua lợm, lẫn với mùi giấy dó cũ kỹ. Kỳ Nam bật đèn pin trên điện thoại, và ánh sáng xanh lạnh quét qua căn phòng hẹp.
Những bức vẽ treo kín bốn bức tường.
Mỗi bức vẽ một khuôn mặt – tất cả đều là những người đã chết ở thị trấn Dục Hà trong suốt hai mươi năm qua. Người đàn ông bán cá chết đuối ngoài bến đò. Người phụ nữ trượt chân ngã xuống giếng làng. Cậu thanh niên tự tử trong rừng trúc. Ông lão ăn mày chết cóng trước cổng chợ. Và… chú của Vũ Đình, với đôi mắt mở trừng trừng và vết sẹo hình lưỡi câu trên gáy được nhấn đậm bằng một sắc nâu sẫm.
Tất cả đều được vẽ trên giấy dó, bằng thứ chất lỏng đã khô thành những vệt màu gỉ sắt.
Máu. Máu khô.
Kỳ Nam đứng lặng. Anh nhận ra bức cuối cùng, ở góc tường bên phải – một người phụ nữ với gương mặt thanh tú, tóc dài buông xõa, đôi mắt nhắm nghiền như đang ngủ. Phía dưới bức vẽ là một dòng chữ viết bằng bút chì, nét chữ tròn trịa của một đứa trẻ mới tập viết:
“Dì Phó.”
Đó là mẹ anh.
Anh giơ điện thoại lên, chụp liên tiếp ba tấm. Bàn tay anh không run, nhưng trong lồng ngực, một cơn lạnh buốt lan ra như thể ai đó đổ nước sông Dục vào tim anh.
“Anh thấy tôi vẽ đẹp chứ?”
Giọng nói nhẹ nhàng, trong trẻo, vang lên từ phía cửa.
Kỳ Nam quay phắt lại.
Lục Minh Triết đứng đó, dưới khung cửa tối om. Ánh trăng từ cửa sổ cuối hành lang hắt lên gương mặt hắn – khuôn mặt bầu bĩnh như thiên thần trong tranh Phục Hưng, làn da trắng mịn không tì vết, đôi môi hơi mím như đang nén cười. Nhưng đôi mắt hắn – đôi mắt hoàn toàn trống rỗng. Không tức giận. Không sợ hãi. Không tò mò. Chỉ là hai hố đen hun hút, như thể phía sau con ngươi là một khoảng không vô tận nơi không thứ cảm xúc nào có thể tồn tại.
Tay hắn mân mê một sợi dây da nhỏ, ngón trỏ và ngón cái miết chậm rãi dọc theo chiều dài của nó. Một con dao rọc giấy nằm gọn trong lòng bàn tay còn lại, lưỡi dao bấm ánh lên thứ sáng lạnh lẽo.
Minh Triết nghiêng đầu, quan sát Kỳ Nam như một đứa trẻ tò mò trước một món đồ chơi mới. Hắn không lao vào. Không đe dọa. Chỉ từ từ bước một bước vào trong phòng, gót giày gõ nhẹ trên sàn gỗ.
“Mẹ anh cũng từng đứng ở chỗ đó,” hắn nói, giọng đều đều như đang kể chuyện cổ tích. “Trước khi bà ấy ngã xuống sông.”
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện