Chương 7/12 · Những nỗi đau ngủ quên
Tác giả: Sâu Yêu
Mưa quất rát mặt, bà nội ngồi trước bàn thờ mẹ, đôi tay run run thắp nén nhang thứ ba. Khói trầm cuộn lên thành một lớp sương mỏng, bà cất giọng khàn: "Con bé ấy chết vì không chịu cúi đầu. Nó giống con lắm. Nhưng con ạ... không phải cứ đào sâu là tìm được vàng. Có khi con đào phải mả."
Phó Kỳ Nam đứng ở ngưỡng cửa, nước mưa theo tóc nhỏ xuống sàn gỗ mục. Anh vừa chạy băng qua nửa thị trấn dưới cơn mưa như trút nước. Tin nhắn của Tô Vũ Đình vẫn còn sáng trên màn hình điện thoại, bốn chữ ngắn ngủi nhưng đủ khiến tim anh thắt lại: "Em đã nhìn thấy hắn." Sau đó là im lặng. Máy tắt nguồn. Căn nhà gỗ bên bờ sông Dục trống hoác, chỉ còn mùi giấy ẩm và màu nước chưa khô trên giá vẽ.
Anh đã tìm đến đồn cảnh sát, nhưng Chu Vĩ Khang chỉ nhếch mép: "Cô ấy là bị can, biến mất là có tội. Chúng tôi cũng đang tìm." Hắn không thèm giấu vẻ hả hê. Kỳ Nam hiểu, nếu Vũ Đình thực sự rơi vào tay bọn họ, thì câu chuyện sẽ không chỉ dừng ở một vụ bắt giữ.
Giờ đây, trước bàn thờ mẹ, mọi phòng tuyến trong anh sụp đổ. Anh quỳ xuống, đầu gối chạm sàn gỗ lạnh ngắt.
"Bà..." Giọng anh vỡ ra. "Cháu cần biết. Mẹ cháu đã tìm ra điều gì? Tại sao bà cứ im lặng suốt mười bảy năm?"
Bà nội không quay lại. Làn khói trầm vẫn cuộn lên đều đặn, xoáy vào những nếp nhăn trên gương mặt bà như những vết nứt trên đất khô. Mãi một lúc sau, bà mới hạ tay xuống, rút từ trong tay áo một chiếc khăn tay cũ kỹ, chậm rãi lau khóe mắt.
"Xuống bếp đi." Bà chống gậy đứng dậy, tiếng gậy lộc cộc trên sàn gỗ nghe như tiếng đồng hồ gõ nhịp. "Trên này lạnh lắm. Mẹ con không thích lạnh."
Căn bếp tối om, chỉ có ánh lửa từ bếp củi hắt lên tường những mảng sáng nhảy múa. Bà nội ngồi xuống chiếc ghế đẩu cạnh bếp, đôi tay đặt trên đầu gối, những đốt ngón tay sưng vù vì thấp khớp. Kỳ Nam ngồi đối diện, nước mưa vẫn còn vương trên tóc, nhưng anh không cảm thấy lạnh nữa. Cái lạnh bên trong còn buốt hơn.
"Mẹ con... lúc đó mới ba mươi tám." Bà bắt đầu, giọng đều đều như kể một câu chuyện đã kể hàng nghìn lần cho chính mình. "Nó vốn là người hiền lành, cả đời chỉ biết chăm chồng, nuôi con. Nhưng con người ta, một khi đã nhìn thấy điều không nên thấy, thì không thể làm ngơ được nữa."
Bà dừng lại, với tay mở nắp ấm trà bằng sành đã sứt một góc. Hơi nước bốc lên mang theo mùi trà xanh cũ, thứ trà mà mẹ anh vẫn uống mỗi sáng.
"Năm đó, vụ án của chú Tô Vũ Đình xảy ra, cả thị trấn đều biết là oan. Nhưng không ai dám nói. Người ta sợ. Sợ mất việc, sợ mất nhà, sợ con cái không được đi học. Mẹ con cũng sợ. Nhưng nó sợ một điều khác: nó sợ sau này con trai nó lớn lên, sẽ hỏi tại sao người tốt lại chết oan, và nó sẽ không biết trả lời thế nào."
Kỳ Nam siết chặt tay. Móng tay cắm vào lòng bàn tay, nhưng anh không thấy đau.
"Nó bắt đầu điều tra." Bà nội tiếp tục. "Lén lút. Ban đêm ra bờ sông, tìm nhân chứng, ghi chép. Nó thông minh lắm, giống con. Nó tìm ra được một chi tiết mà cảnh sát đã bỏ qua: một vết sẹo hình lưỡi câu trên cổ tay của hung thủ. Và nó đã nhìn thấy vết sẹo đó... trên tay của Lục Minh Triết."
Cái tên ấy rơi xuống như một hòn đá ném vào mặt hồ tĩnh lặng. Kỳ Nam nhớ lại đôi mắt trống rỗng của hắn tối qua, nụ cười không chạm đến đáy mắt, và câu nói lạnh lẽo: "Mẹ anh cũng từng đứng ở chỗ đó."
"Nhưng Lục Minh Triết lúc đó mới mười ba tuổi." Giọng bà run lên. "Một đứa trẻ. Ai mà tin được? Mẹ con đã viết thư cho công an thành phố, gửi cả bằng chứng. Nhưng bức thư chưa kịp ra khỏi thị trấn thì đã bị chặn lại. Không phải bởi Lục Chính Đình. Mà bởi chính..."
Bà ngừng bặt. Bàn tay nắm chặt lấy vạt áo, những đường gân xanh nổi lên.
"Bởi chính cha con."
Không khí trong bếp như đông cứng lại. Kỳ Nam nghe thấy tiếng tim mình đập chậm, từng nhịp một, nặng nề như búa đóng cọc.
"Cha con lúc đó là thư ký riêng của Lục Chính Đình. Một chức vụ nhỏ, nhưng đủ để nuôi cả gia đình. Khi mẹ con nói với ông ấy về những gì mình phát hiện, ông ấy... không tin. Hoặc giả vờ không tin. Nhưng rồi trong một lần uống rượu với Lục Chính Đình, ông ấy đã lỡ miệng. Chỉ một câu thôi: 'Vợ tôi dạo này hay ra bờ sông.' Một câu vu vơ, nhưng đủ để Lục Chính Đình hiểu."
Bà nội ngẩng lên, ánh mắt bà nhìn xuyên qua Kỳ Nam, nhìn vào một khoảng không vô định nơi quá khứ vẫn còn chảy máu.
"Ba ngày sau, mẹ con chết. Tai nạn giao thông. Xe lao xuống sông Dục lúc nửa đêm. Không một nhân chứng. Không một vết phanh."
Kỳ Nam không khóc. Anh đã quên cách khóc từ năm mười lăm tuổi. Nhưng trong lồng ngực, một cơn đau âm ỉ lan ra như vết nứt trên băng, chậm rãi, không thể ngăn lại. Anh đưa tay lên cổ tay, ngón trỏ và ngón cái xoay nhẹ núm đồng hồ. Một vòng. Hai vòng. Kim giây vẫn chạy.
"Sao bà không nói cho cháu sớm hơn?" Giọng anh khản đặc.
"Vì bà sợ." Bà nội quay đi, giọt nước mắt lăn trên má nhăn nheo. "Sợ con cũng sẽ giống mẹ con. Sợ con sẽ đào sâu, rồi đào phải mả. Nhưng bà đã sai. Bà cứ tưởng im lặng là bảo vệ con. Hóa ra im lặng chỉ khiến nỗi đau ngủ quên, chứ không làm nó biến mất."
Bà đứng dậy, chậm rãi bước về phía tủ gỗ cũ kỹ ở góc bếp. Từ trong ngăn kéo sâu nhất, bà lấy ra một chiếc hộp gỗ nhỏ, bề mặt bóng lên vì thời gian, khóa đồng đã han gỉ. Bà đặt nó vào tay Kỳ Nam.
"Nhật ký của mẹ con. Bà giữ nó mười bảy năm, chờ ngày con đủ can đảm." Giọng bà nghẹn lại. "Bà chưa từng đọc. Không dám đọc. Nhưng bà biết, trong đó có tất cả những gì con cần."
Kỳ Nam cầm chiếc hộp. Nó nhẹ hơn anh tưởng. Nhẹ như một linh hồn. Anh mở nắp. Mùi giấy cũ hòa lẫn mùi gỗ đàn hương – mùi hương của mẹ anh, thứ mùi mà anh đã quên mất suốt mười bảy năm qua, nhưng khoảnh khắc này lại ùa về như chưa từng rời xa.
Bên trong là một cuốn sổ tay bìa da đã sờn góc, những trang giấy ngả vàng nhưng nét chữ vẫn rõ ràng. Nét chữ nghiêng nghiêng, mềm mại, từng con chữ như được viết bằng cả sự cẩn trọng và vội vã.
Anh lật trang đầu tiên. Dòng chữ hiện ra dưới ánh lửa bập bùng:
"Hôm nay tôi nhìn thấy máu trên tay áo của Lục Minh Triết. Nó mới mười ba tuổi, và đang cười."
Kỳ Nam nhìn xuống góc trang. Ở đó, mẹ anh đã kẹp một mảnh vải nhỏ – mảnh vải trắng đã ngả màu cháo lòng, trên đó là một vết máu khô đã chuyển sang màu đen. Vết máu nhỏ, nhưng đủ để thay đổi mọi thứ.
Bên ngoài, mưa vẫn rơi. Tiếng mưa quất vào mái ngói nghe như tiếng thì thầm của những linh hồn không chịu yên nghỉ. Trong bếp, bà nội ngồi im lặng, đôi mắt nhắm nghiền, nhưng nước mắt vẫn chảy. Và Kỳ Nam, lần đầu tiên sau mười bảy năm, anh cảm thấy hơi ấm từ chiếc hộp gỗ lan tỏa qua lòng bàn tay – hơi ấm của một người mẹ đã chết, nhưng chưa bao giờ thực sự rời xa.
Anh không biết rằng, ở trang thứ ba mươi bảy của cuốn nhật ký, mẹ anh đã viết một điều còn khủng khiếp hơn. Một điều sẽ khiến anh đặt câu hỏi về chính người đàn ông đang ngồi trong căn phòng tối om ở cuối con ngõ nhỏ – cha anh, người đã giữ im lặng suốt mười bảy năm, và trên cổ tay ông cũng có một vết sẹo hình lưỡi câu.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện