Chương 3/10 · Nợ tình báo thù - Bí mật của kẻ thù chung
Chương 3: Mặt nạ của kẻ báo thù
Tác giả: Sâu Yêu
Bữa tiệc tối tại dinh thự của tập đoàn Minh Thị diễn ra trong không khí xa hoa, lộng lẫy. Những chiếc đèn chùm pha lê tỏa ánh sáng lung linh, át đi tiếng nhạc jazz du dương. Lâm Vũ, trong bộ váy dạ hội màu đen ôm sát, đứng nép ở góc phòng, cố gắng thu mình lại. Cô có thể cảm nhận được ánh mắt của Lãnh Minh Viễn từ xa, lạnh lẽo nhưng luôn dõi theo cô.
"Em không cần phải tỏ vẻ như một con mồi sợ hãi thế đâu," hắn nói nhỏ vào tai cô khi lướt qua, giọng pha chút châm biếm. "Hôm nay em là 'bạn gái' của tôi, phải tỏ ra tự tin chút."
Lâm Vũ siết chặt ly rượu, cố kìm nén sự bực tức. Cô biết mình không đơn giản chỉ là bạn gái của hắn – cô là con tin trong cuộc chơi quyền lực của hắn. Nhưng cô cũng biết, cô có thể dùng bộ não của mình để thay đổi điều đó.
Giữa bữa tiệc, một người đàn ông trung niên bước đến, nụ cười giả tạo trên môi. Ông ta tự xưng là Trương Kiến Quốc, phó tổng giám đốc tập đoàn Minh Thị. Khi bắt tay Lâm Vũ, ông ta giữ tay cô hơi lâu, ánh mắt có điều gì đó mờ ám.
"Chào cô Lâm, tôi đã nghe rất nhiều về cô đấy," Trương Kiến Quốc nói, giọng ngọt như mật. "Cô xinh đẹp hơn nhiều so với lời đồn."
"Cảm ơn ông Trương. Tôi cũng đã nghe nhiều về ông – người giữ lửa cho tập đoàn suốt mười năm qua," Lâm Vũ đáp, giọng bình thản nhưng mắt sắc lạnh. Cô nhận ra ngay sự giả tạo trong lời khen của ông ta.
Trương Kiến Quốc cười khẩy, nhưng mắt ông ta hơi nheo lại. "Cô nói quá lời rồi. Lãnh tổng mới là người tài giỏi, đưa tập đoàn lên tầm cao mới. Tôi chỉ là kẻ hầu việc thôi."
"Kẻ hầu việc mà dám tổ chức bữa tiệc này, ông quá khiêm tốn rồi," Lâm Vũ nói, ý nhị châm biếm. Cô đã nghiên cứu kỹ hồ sơ của các cổ đông lớn và biết rõ Trương Kiến Quốc có tham vọng. Việc ông ta tổ chức bữa tiệc này mà không thông qua Lãnh Minh Viễn là một sự xúc phạm ngầm.
Sắc mặt Trương Kiến Quốc tối sầm lại, nhưng ông ta nhanh chóng lấy lại nụ cười. "Cô thông minh đấy. Nhưng thông minh quá đôi khi cũng nguy hiểm."
Trong lúc trò chuyện, Lâm Vũ vô tình liếc thấy một chiếc khăn tay trắng rơi ra từ túi áo vest của Trương Kiến Quốc. Nó rơi xuống thảm đỏ, và khi ông ta cuối xuống nhặt lên, cô kịp nhìn thấy một đường viền thêu tinh xảo – chữ "T" màu đỏ ở góc khăn.
Tim cô đập nhanh hơn. Chữ "T" – đó có thể là viết tắt của Tạ Hạo Nhiên? Cô lướt qua trí nhớ, nhớ lại tài liệu về Tạ Hạo Nhiên mà cô vô tình đọc được trong văn phòng Lãnh Minh Viễn. Hắn ta thường dùng khăn tay trắng thêu chữ "T" làm dấu hiệu nhận diện.
"Ông Trương, chiếc khăn này đẹp quá. Chắc là quà của người thân?" Lâm Vũ hỏi, giọng ngây thơ.
Trương Kiến Quốc khựng lại, mắt thoáng chút hoảng hốt. "À... quà của một người bạn cũ thôi. Không có gì đáng chú ý." Ông ta vội nhét khăn vào túi, nhưng cử chỉ có chút lúng túng.
Lâm Vũ mỉm cười, nhưng trong lòng cô đã có một nút thắt. Rõ ràng Trương Kiến Quốc có liên quan đến Tạ Hạo Nhiên. Và điều đó càng củng cố suy đoán của cô: kẻ thù không chỉ ở bên ngoài, mà còn ẩn nấp ngay trong lòng tập đoàn.
Đột nhiên, Lãnh Minh Viễn xuất hiện bên cạnh cô, tay đặt nhẹ lên eo cô. Hành động này khiến mọi người xung quanh chú ý. Hắn cúi xuống, thì thầm vừa đủ để mọi người nghe thấy: "Em yêu, sao lại đứng đây một mình? Lẽ ra em phải ở bên cạnh anh chứ."
Lâm Vũ ngạc nhiên trước sự thay đổi đột ngột của hắn, nhưng cô nhanh chóng nhập vai. Cô ngước lên nhìn hắn, đôi mắt long lanh giả vờ hạnh phúc. "Anh nói đúng, em xin lỗi. Em chỉ muốn ngắm nghía bữa tiệc một chút."
Trương Kiến Quốc nhìn hai người, nụ cười gượng gạo. "Lãnh tổng thật biết chọn bạn gái. Cô Lâm quả là người phụ nữ xinh đẹp và thông minh."
"Đúng vậy," Lãnh Minh Viễn đáp, mắt không rời Lâm Vũ. "Em ấy là người đặc biệt nhất đời tôi." Hắn nói những lời này với vẻ chân thành đến nỗi Lâm Vũ suýt quên mất đó chỉ là kịch.
Khi Trương Kiến Quốc rời đi, Lãnh Minh Viễn buông tay khỏi eo Lâm Vũ, mặt lạnh trở lại. "Em phát hiện ra điều gì?" hắn hỏi, giọng khàn khàn.
"Trương Kiến Quốc có liên quan đến Tạ Hạo Nhiên. Tôi thấy chiếc khăn tay thêu chữ 'T' của hắn ta trong túi ông ta," Lâm Vũ nói nhỏ.
Lãnh Minh Viễn nheo mắt, tay siết chặt ly rượu. "Tôi biết mà. Lão già đó chưa bao giờ trung thành."
Khi mọi người đang nhảy múa, Lâm Vũ cảm thấy có người chạm nhẹ vào vai mình. Cô quay lại, thấy Trương Kiến Quốc đang đứng sau, nụ cười gian xảo. "Cô Lâm, tôi có chút chuyện muốn nói riêng với cô. Về công việc của cô ở bộ phận thiết kế."
Lâm Vũ do dự, nhưng cô gật đầu. "Được thôi."
Họ đi ra ban công, nơi gió đêm thổi mát rượi. Trương Kiến Quốc nhìn cô chằm chằm, giọng đe dọa: "Cô Lâm, cô mới vào tập đoàn, chắc chưa biết nhiều về luật chơi ở đây. Tôi khuyên cô đừng xen vào chuyện không phải của mình. Nhất là chuyện của Lãnh tổng và những người khác."
"Ông đang đe dọa tôi?" Lâm Vũ hỏi, giọng lạnh tanh.
"Không, chỉ là cảnh báo thân thiện thôi," Trương Kiến Quốc cười. "Cô còn trẻ, xinh đẹp, đừng để mình trở thành quân cờ trong tay kẻ khác."
"Tôi nghĩ ông mới là người cần nghe lời đó," Lâm Vũ đáp, mắt sắc như dao.
Ngay lúc đó, Lãnh Minh Viễn bước ra ban công, mặt tối sầm. "Trương tổng, tôi cần nói chuyện với bạn gái tôi." Hắn nắm tay Lâm Vũ kéo vào trong, bỏ mặc Trương Kiến Quốc đứng đó với nụ cười nửa miệng.
Khi họ về đến phòng riêng, Lãnh Minh Viễn buông tay cô ra, mặt lạnh lùng. "Em không được phép đi đâu một mình nếu không có tôi cho phép." Hắn lấy từ trong túi áo ra một chiếc khăn tay trắng – chiếc mà Trương Kiến Quốc đã đánh rơi. "Em nhìn thấy cái này đúng không?"
Lâm Vũ gật đầu, bất ngờ. "Sao anh..."
"Tôi đã nhặt được nó khi em nói chuyện với lão ta," Lãnh Minh Viễn nói, giọng trầm xuống. Ánh mắt hắn tối lại, chan chứa một thứ gì đó nguy hiểm. "Từ giờ em không được rời khỏi tầm mắt của tôi nửa bước." Hắn nhìn cô chằm chằm, không phải bằng ánh mắt của người tình, mà bằng ánh mắt của kẻ đang cảnh báo. "Đó không phải lời quan tâm – đó là lời cảnh báo."
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện
