Chương 4/10 · Nợ tình báo thù - Bí mật của kẻ thù chung
Chương 4: Lời thú nhận dưới ánh hoàng hôn
Tác giả: Sâu Yêu
Chiếc xe màu đen lướt êm trên con đường ngoại ô, hai bên là những hàng cây xanh cao vút. Lâm Vũ ngồi ở ghế phụ, tay vẫn còn hơi run sau vụ tấn công lúc chiều. Cô liếc nhìn người đàn ông bên cạnh – Lãnh Minh Viễn đang lái xe với vẻ mặt lạnh lùng, nhưng đôi mắt hắn thoáng chút căng thẳng hiếm thấy.
“Đưa tôi về đâu?” – Cô hỏi, giọng khàn đặc vì căng thẳng.
“Biệt thự của tôi, ở ngoại ô. An toàn hơn.” – Hắn nói ngắn gọn, tay siết chặt vô lăng.
Lâm Vũ im lặng, nhưng lòng cô đầy nghi hoặc. Cô vừa suýt chết, và hắn lại xuất hiện đúng lúc như thể đã đoán trước mọi chuyện. Ranh giới giữa kẻ thù và người bảo vệ trong cô ngày càng mờ nhạt.
Biệt thự nằm khuất sau một khu rừng nhỏ, tối giản nhưng đầy tinh tế, mọi thứ đều mang dấu ấn của sự giàu có lặng lẽ. Lãnh Minh Viễn đưa cô vào phòng khách rộng, nơi một lò sưởi đang cháy. Ánh lửa nhảy múa trên gương mặt hắn, làm mềm đi những đường nét sắc lạnh thường ngày.
“Tắm rửa, nghỉ ngơi đi. Có đồ mới trong tủ.” – Hắn nói, quay lưng định đi.
“Khoan đã.” – Lâm Vũ bước lên, giọng cố gắng vững vàng. – “Anh phải giải thích. Tại sao tôi lại bị tấn công? Và tại sao anh lại ở đó?”
Lãnh Minh Viễn dừng lại, xoay người. Trong ánh lửa tắt dần, đôi mắt hắn tối lại, như bầu trời trước cơn giông.
“Bởi vì em đã chạm vào thứ không nên chạm. Tập tài liệu về Dự án Thanh Lâm không chỉ là chuyện của tập đoàn – nó liên quan đến người mà kẻ khác muốn chôn vùi.”
“Người đó là chị tôi?” – Lâm Vũ hỏi thẳng, không né tránh.
Hắn im lặng một lúc, rồi gật đầu nhẹ. “Phải. Lâm Uyên.”
Không khí bỗng trở nên nặng nề. Lâm Vũ nghe thấy tim mình đập thình thịch. Cái tên ấy – cái tên khiến bao đêm cô không ngủ được. Cô ngước lên nhìn hắn, ánh mắt vừa dò hỏi vừa đau đớn.
“Anh đã yêu chị ấy, đúng không?” – Cô thì thầm, như sợ chính giọng nói của mình sẽ làm vỡ tan khoảnh khắc này.
Lãnh Minh Viễn không trả lời ngay. Hắn bước đến bên cửa sổ, nhìn ra khu vườn chìm trong hoàng hôn tím. Bóng lưng cô độc của hắn như mang cả một quá khứ nặng trĩu.
“Năm năm trước, tôi và chị em...” – Hắn nói, giọng trầm như tiếng vọng. – “Là những ngày đẹp nhất. Nhưng rồi mọi thứ sụp đổ. Gia tộc em mất công ty, chị ấy...” – Hắn khựng lại, tay nắm chặt. – “Chị ấy ra đi, và tôi mang mặc cảm đến tận bây giờ.”
“Mặc cảm? Hay tội lỗi?” – Lâm Vũ mỉa mai, nhưng giọng cô run rẩy. – “Anh có liên quan đến cái chết của chị ấy?”
Lãnh Minh Viễn quay phắt lại, mắt hắn sáng rực trong bóng tối. “Không. Ta không giết chị ấy. Nhưng ta có lỗi vì đã không bảo vệ được người ta yêu.”
Câu nói ấy như nhát dao cứa vào lòng Lâm Vũ. Cô thấy hắn không giả dối, nỗi đau của hắn là thật – một thứ đau đã ăn sâu vào xương tủy.
“Anh yêu chị ấy nhiều đến mức nào?” – Cô hỏi, giọng lạc đi. – “Anh có yêu chị ấy nhiều như bây giờ đang tra tấn tôi không?”
Hắn tiến lại gần, đến mức cô có thể ngửi thấy mùi hương nam tính và thuốc lá. “Em nghĩ những gì ta làm với em là vì thù hận? Ta từng nghĩ thế. Nhưng mỗi ngày sống với em, ta nhận ra...” – Hắn ngừng, mất một lúc để tìm từ. – “Em giống chị ấy quá. Nhưng em cũng khác. Và sự khác biệt ấy đang giết chết ta.”
Đêm đó, Lâm Vũ không ngủ được. Cô rời khỏi phòng ngủ, lang thang trong căn biệt thự rộng lớn. Những hành lang im ắng, chỉ có tiếng bước chân vọng lại. Cô vô tình mở một cánh cửa tủ áo trong phòng làm việc của hắn – nơi bừa bộn với giấy tờ, sách vở.
Ngăn kéo dưới cùng, trong một tập hồ sơ cũ kỹ, một phong bì màu vàng úa rơi ra. Lâm Vũ nhặt lên, tay run run khi nhận ra nét chữ quen thuộc: chữ viết tay của chị mình, Lâm Uyên.
Cô mở ra, những dòng chữ đập vào mắt:
Ngày 12 tháng 10, năm ấy.Minh Viễn, nếu em đọc được thư này thì có lẽ chị đã không còn. Đừng trách mình. Có những thứ mình không thể thay đổi. Em gái chị, Lâm Vũ, hãy bảo vệ nó. Nhưng đừng tin ai cả... Kể cả anh ta.
Máu trong người Lâm Vũ đông cứng. Cô đọc lại lần nữa. Những chữ cuối cùng: “Kể cả anh ta.”
“Chị ơi...” – Cô thì thầm, nước mắt bắt đầu lăn dài trên má.
Tiếng động nhẹ vang lên từ phía cửa. Lâm Vũ ngước lên, thấy Lãnh Minh Viễn đứng đó, mặt tái nhợt. Hắn nhìn bức thư trong tay cô, ánh mắt hoảng loạn và đau đớn.
“Đưa đây.” – Giọng hắn khàn đặc. – “Đưa ta tờ thư đó.”
Lâm Vũ lắc đầu, nắm chặt tờ giấy. Cô đứng dậy, nước mắt vẫn chưa khô, nhưng giọng đã cứng rắn hơn: “Chị tôi đã cảnh cáo tôi. Chị ấy bảo tôi đừng tin anh. Vậy, Lãnh Minh Viễn, anh còn giấu tôi điều gì nữa?”
Bức thư trong tay cô như ngọn lửa, và đôi mắt hắn – đôi mắt lạnh lùng ngày nào – giờ đây đầy vực thẳm không đáy.
Cô cầm bức thư trên tay, nước mắt lặng lẽ rơi. Những dòng chữ cuối cùng của chị viết: 'Em gái bé bỏng, đừng tin bất cứ ai... kể cả anh ta.' Lâm Vũ ngước lên, nhìn thấy Lãnh Minh Viễn đang đứng ở cửa, mặt tái nhợt.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện
