Chương 5/10 · Nợ tình báo thù - Bí mật của kẻ thù chung
Chương 5: Bức thư tuyệt mệnh
Tác giả: Sâu Yêu
Căn phòng làm việc tối om, chỉ có ánh đèn bàn hắt lên khuôn mặt tái nhợt của Lãnh Minh Viễn. Tay hắn run run cầm bức thư, những ngón tay siết chặt đến nỗi các đốt ngón tay trắng bệch.
Lâm Vũ đứng đối diện, mắt đỏ hoe nhưng giọng vẫn cố gắng giữ bình tĩnh. Cô căm ghét bản thân vì đã khóc trước mặt hắn, nhưng những dòng chữ của chị gái như xé toạc trái tim cô.
“Em gái bé bỏng, nếu em đọc được lá thư này, nghĩa là chị đã không còn trên đời nữa. Đừng khóc, chị muốn em mạnh mẽ. Sự thật về sự sụp đổ của gia tộc họ Lâm không đơn giản như em nghĩ. Kẻ thù thực sự không phải là Lãnh Minh Viễn, hắn cũng chỉ là một con tốt trong tay Tạ Hạo Nhiên.”
Lâm Vũ ngước mắt lên, nhìn thẳng vào Lãnh Minh Viễn. Hắn đã đọc đến đoạn đó, mặt càng trở nên xám xịt.
“Anh biết chuyện này từ lâu?” – Giọng cô lạnh tanh, như thể đang chất vấn một tội phạm.
Lãnh Minh Viễn đặt bức thư xuống bàn, mệt mỏi dụi mắt. “Không… Ta chỉ mới biết khi em đưa nó cho ta. Nhưng ta đã bắt đầu nghi ngờ từ vài tháng trước.”
“Nghi ngờ? Anh nghi ngờ mà vẫn tiếp tục đổ hết tội lên đầu chị tôi? Vẫn tiếp tục theo đuổi kế hoạch trả thù điên rồ đó?” – Lâm Vũ gần như gầm lên, tay đập mạnh xuống bàn khiến chiếc đèn rung lên.
Hắn không trả lời ngay. Thay vào đó, Lãnh Minh Viễn đứng dậy, đi đến tủ rượu, rót đầy một ly whisky. Hắn uống cạn trong một hơi, rồi mới quay lại nhìn cô.
“Vì ta đã bị mù quáng bởi lòng thù hận. Khi người em yêu nhất chết đi, khi cả gia tộc em bị hủy hoại, em sẽ làm bất cứ điều gì để trả thù. Kể cả việc tin vào những bằng chứng được sắp đặt.”
Giọng hắn khàn đặc, mang theo nỗi đau kìm nén suốt mười năm. Lâm Vũ nhận ra lần đầu tiên hắn để lộ sự yếu đuối trước mặt cô.
Cô hít một hơi thật sâu, cố gắng sắp xếp những mảnh ghép trong đầu. “Nói tôi nghe toàn bộ sự thật. Từ đầu đến cuối.”
Lãnh Minh Viễn gật đầu, kéo ghế ngồi xuống đối diện cô. Ánh mắt hắn xa xăm, như đang nhìn về một quá khứ đầy ám ảnh.
“Mười năm trước, ta và chị em – Lâm Uyên – đã từng yêu nhau. Nàng là người duy nhất ta từng nghĩ đến chuyện kết hôn. Nhưng gia tộc họ Lâm phản đối kịch liệt. Họ cho rằng ta chỉ là một tên tổng tài mới nổi, không xứng với con gái của một gia tộc lâu đời.”
Hắn dừng lại, mắt cay sè. “Rồi đột nhiên, tập đoàn nhà họ Lâm sụp đổ. Những hợp đồng bị hủy, những khoản nợ khổng lồ, những vụ bê bối… Tất cả đều được sắp đặt một cách hoàn hảo. Và tất cả bằng chứng đều chỉ về phía ta.”
“Nhưng anh không làm?” – Lâm Vũ hỏi, giọng vẫn đầy nghi ngờ.
“Không. Ta bị Tạ Hạo Nhiên thao túng. Hắn là bạn thân nhất của ta thời đại học, cũng là người duy nhất biết về mối quan hệ của ta với Lâm Uyên. Hắn đã lợi dụng lòng thù hận của ta, cung cấp cho ta những bằng chứng giả, và dẫn dắt ta vào một cuộc chiến mà ta không hề biết mình chỉ là quân cờ.”
Lâm Vũ nhắm mắt, nước mắt lăn dài. “Vậy chị tôi… chị ấy có biết?”
“Ta không chắc. Nhưng từ những gì nàng viết trong thư, có lẽ nàng đã phát hiện ra sự thật trước khi chết. Và vì thế, nàng đã bị Tạ Hạo Nhiên ra tay trước.”
Bầu không khí chùng xuống. Cả hai im lặng, chỉ còn tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ cổ trên tường.
Cuối cùng, Lâm Vũ mở mắt, nhìn thẳng vào hắn. “Tôi muốn hợp tác với anh. Để lật mặt Tạ Hạo Nhiên.”
Lãnh Minh Viễn ngạc nhiên nhìn cô. “Em tin ta?”
“Tôi không tin anh. Nhưng tôi tin chị tôi. Và bức thư này.” – Cô chỉ vào lá thư trên bàn. “Nếu chị ấy nói anh không phải kẻ thù, thì tôi sẽ cho anh một cơ hội. Nhưng nếu anh lừa tôi…”
Cô không nói hết câu, nhưng ánh mắt sắc lạnh đã nói lên tất cả.
Lãnh Minh Viễn gật đầu, đứng dậy. “Được. Chúng ta bắt đầu ngay. Ta biết Tạ Hạo Nhiên có một cuốn sổ ghi chép tất cả kế hoạch. Hắn giữ nó trong phòng làm việc riêng, nhưng ta chưa bao giờ có cơ hội tiếp cận.”
“Tôi có thể làm được.” – Lâm Vũ nói, mắt sáng lên. “Tôi là nhà thiết kế, tôi có lý do chính đáng để vào tòa nhà của hắn. Tuần sau, công ty chúng ta có buổi hợp tác với tập đoàn của Tạ Hạo Nhiên về một dự án thiết kế. Tôi sẽ là người đại diện.”
Lãnh Minh Viễn nhìn cô với ánh mắt phức tạp, vừa ngưỡng mộ vừa lo lắng. “Nguy hiểm lắm.”
“Tôi biết. Nhưng tôi không còn lựa chọn nào khác. Tôi muốn biết sự thật.”
Họ trao nhau một cái nhìn thấu hiểu lần đầu tiên sau bao ngày đối đầu. Nhưng ngay khoảnh khắc đó, chuông điện thoại của Lãnh Minh Viễn reo lên, phá vỡ sự yên tĩnh.
Hắn nhìn màn hình, mặt biến sắc. “Là hắn.”
Hắn bấm nghe, mở loa ngoài. Giọng nói khinh khích của Tạ Hạo Nhiên vang lên: “Hai đứa nghĩ mình thông minh lắm sao? Toàn bộ cuộc đời các ngươi đều là kịch bản của ta.”
Lâm Vũ cảm thấy một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng. Cô nhìn Lãnh Minh Viễn, đọc thấy trong mắt hắn cùng một nỗi sợ hãi. Trò chơi vừa bắt đầu, nhưng kẻ thù của họ đã đi trước một bước.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện
