Chương 6/10 · Nợ tình báo thù - Bí mật của kẻ thù chung
Chương 6: Con rối biết nói
Tác giả: Sâu Yêu
Sáng sớm, ánh nắng len lỏi qua những tán cây rợp bóng ven đường, nhưng không thể xua tan bầu không khí nặng nề trong phòng họp hội đồng quản trị tập đoàn Minh Thị.
Lâm Vũ ngồi ở góc bàn, chiếc laptop mở sẵn bản thiết kế dự án căn hộ cao cấp mà cô vừa hoàn thiện đêm qua. Mắt cô hơi thâm quầng, nhưng ánh nhìn vẫn sắc lẹm như thường. Cô liếc nhanh sang Lãnh Minh Viễn đang ngồi ở đầu bàn, mặt không cảm xúc, ngón tay trỏ gõ nhẹ lên mặt bàn gỗ óc chó.
Chưa đầy mười phút trước, hắn nhận được một cuộc gọi từ trợ lý, báo rằng một bài báo đã được đăng tải trên trang tin tài chính lớn, tố cáo tập đoàn Minh Thị có dấu hiệu gian lận thuế và rửa tiền qua một dự án bất động sản ở ngoại ô. Những con số và chứng cứ được đưa ra rất chi tiết, đến mức chỉ có thể đến từ nội bộ.
"Thưa chủ tịch, tôi cho rằng chúng ta nên tạm dừng cuộc họp để xử lý khủng hoảng truyền thông ngay lập tức." – một giám đốc điều hành lên tiếng, giọng có chút lo lắng.
Lãnh Minh Viễn không trả lời, chỉ nhếch mép cười lạnh. Hắn đưa mắt nhìn quanh bàn họp, cuối cùng dừng lại ở Lâm Vũ.
"Cô Lâm, em nghĩ sao?"
Cả phòng họp đổ dồn mắt về phía cô. Một nhân viên thiết kế mới vào được mời tham dự cuộc họp hội đồng quản trị đã là chuyện lạ, huống hồ lại được chủ tịch hỏi ý kiến công khai như vậy.
Lâm Vũ hít một hơi sâu, đứng dậy. Cô không né tránh ánh mắt của ai, mà bình tĩnh đáp:
"Thưa các vị, tôi nghĩ đây không phải là một vụ rò rỉ thông tin thông thường. Bài báo đó có chứa những dữ liệu tài chính nội bộ mà chỉ có thể lấy từ máy chủ của chúng ta. Ai đó đã hack vào hệ thống – hoặc có người trong cuộc."
"Cô dựa vào đâu mà nói vậy?" – một phó tổng giám đốc chất vấn, giọng gay gắt.
Lâm Vũ không hề nao núng. Cô xoay laptop về phía màn hình lớn, chiếu lên một file Excel chi tiết.
"Tôi đã đối chiếu số liệu trong bài báo với báo cáo tài chính quý trước của chúng ta. Các con số này khớp đến từng đồng. Nhưng điểm bất thường là chúng đến từ một tài khoản ảo, được tạo ra từ địa chỉ IP trong khu vực tòa nhà của tập đoàn Hoa Thần – đối thủ của chúng ta, cụ thể là từ phòng làm việc của chủ tịch Tạ Hạo Nhiên."
Cả hội trường im phăng phắc. Ngay cả Lãnh Minh Viễn cũng hơi nheo mắt, nhìn cô với vẻ ngạc nhiên pha lẫn thán phục.
"Làm sao cô có được những thông tin đó?" – một giọng nói khác vang lên từ cuối bàn – giọng của trợ lý cấp cao của tập đoàn, một người từng làm việc dưới quyền Tạ Hạo Nhiên trước đây.
Lâm Vũ mỉm cười, nhưng nụ cười không hề ấm áp:
"Tôi có thói quen nhớ biển số xe và gương mặt người lạ, thưa ông. Và tôi cũng có thói quen đọc sâu vào từng dữ liệu mình nhìn thấy. Khi xem xét báo cáo tuần trước, tôi thấy có một vài bất thường trong luồng dữ liệu truy cập máy chủ. Một người không phải nhân viên IT lại có quyền truy cập vào hệ thống kế toán vào lúc 2 giờ sáng. Tôi đã theo dõi và phát hiện ra địa chỉ IP đó thuộc về một chi nhánh nhỏ của Hoa Thần, nhưng người sử dụng lại đăng nhập bằng tài khoản của một trong các cổ đông nhỏ của chúng ta – người mà theo thông tin tôi biết, vừa bán toàn bộ cổ phần cho một bên thứ ba chưa xác định danh tính."
Cô dừng lại, nhìn thẳng vào mắt Lãnh Minh Viễn:
"Tạ Hạo Nhiên không chỉ đứng sau bài báo hôm nay. Hắn đang âm thầm mua lại cổ phần của các cổ đông nhỏ để chuẩn bị cho một cuộc đảo chính trong hội đồng quản trị."
Một tiếng động mạnh vang lên. Một trong số các cổ đông mặt đối mặt – người đàn ông trung niên mà Lâm Vũ để ý ngay từ đầu – đập tay xuống bàn, đứng dậy:
"Cô Lâm! Cô có bằng chứng cho lời buộc tội của mình không? Cô biết không, nói sai một lời, tôi có thể kiện cô tội phỉ báng!"
Người đàn ông đó là Trương Kiến Quốc – một cổ đông lâu năm, nhưng theo hồ sơ mà Lâm Vũ đã lục lại, ông ta đang gặp khó khăn tài chính và gần đây có giao dịch với một công ty bình phong của Hoa Thần.
Lâm Vũ bình tĩnh đối diện, giọng không hề run:
"Tôi có, thưa ông Trương. Hợp đồng bán cổ phần của ông cho công ty TNHH Đầu tư Bách Linh – một pháp nhân do Tạ Hạo Nhiên đứng tên gián tiếp – đã được ký cách đây ba ngày. Tổng số 12% cổ phần. Cộng với số cổ phần mà hắn đã mua lại từ các cổ đông nhỏ khác trong tháng qua, hắn đang nắm giữ khoảng 22% – chỉ đứng sau chủ tịch Lãnh Minh Viễn với 35%."
Cô lấy ra một tập tài liệu in sẵn từ cặp, đặt lên bàn:
"Đây là bản sao hợp đồng, có chữ ký của ông và con dấu của công ty Bách Linh. Tôi đã nhờ một người bạn trong ngành luật xác thực. Tất cả đều hợp lệ."
Không khí trong phòng như đặc quánh lại. Trương Kiến Quốc mặt tái mét, miệng lắp bắp không nói nên lời.
Lãnh Minh Viễn từ đầu đến cuối vẫn ngồi yên, nhưng mắt hắn không rời khỏi Lâm Vũ. Trong đáy mắt đen láy ấy, có gì đó thay đổi – không còn là sự lạnh lùng dò xét như trước, mà là một tia sáng của sự ngưỡng mộ, thậm chí là yêu thương.
"Đủ rồi."
Lãnh Minh Viễn đứng dậy, giọng trầm nhưng uy lực.
"Cuộc họp hôm nay tạm dừng. Trương Kiến Quốc, ông ở lại. Những người khác ra ngoài."
Mọi người lục tục đứng dậy, nhưng Lâm Vũ cũng định theo họ ra ngoài thì hắn vươn tay nắm lấy cổ tay cô, kéo cô đứng lại.
"Em ở lại."
Cô giật mình, muốn rút tay ra nhưng hắn giữ chặt. Trước mặt mọi người, hắn không buông. Đến khi chỉ còn ba người trong phòng – Lâm Vũ, Lãnh Minh Viễn và Trương Kiến Quốc – hắn mới thả tay ra.
"Cảm ơn em, Lâm Vũ." – hắn nói, giọng nhẹ nhàng chưa từng có.
Lâm Vũ không đáp, chỉ nhìn hắn chằm chằm. Cô không biết phải nghĩ gì. Người đàn ông này từng thao túng cô, ép cô vào hợp đồng nợ tình, nhưng cũng là người đã từng yêu chị gái mình. Và bây giờ, họ cùng nhau đối đầu với kẻ thù chung.
Trương Kiến Quốc run rẩy ngồi xuống ghế, hai tay bấu chặt lấy thành ghế:
"Chủ tịch Lãnh, tôi... tôi xin lỗi. Tôi không còn cách nào khác. Con tôi đang nằm viện, cần tiền gấp..."
Lãnh Minh Viễn im lặng một lúc, rồi phẩy tay:
"Tôi không trách ông. Nhưng tôi cần ông hợp tác. Ông vẫn còn mối quan hệ với Tạ Hạo Nhiên chứ?"
Trương Kiến Quốc gật đầu.
"Tốt. Tôi muốn ông tiếp tục đóng vai cổ đông đã bán mình cho hắn. Nhưng mọi thông tin đều phải báo lại cho tôi."
"Vâng, thưa chủ tịch. Tôi sẽ làm."
"Còn nữa" – Lâm Vũ lên tiếng – "ông Trương, ông có biết Tạ Hạo Nhiên đang giữ tài liệu gì về quá khứ của chủ tịch Lãnh không? Hay về chị tôi – Lâm Uyên?"
Trương Kiến Quốc ngẩng lên, mắt mở to:
"Cô là em gái của Lâm Uyên? Trời ơi... Tôi... tôi có nghe nói. Hắn có một két sắt trong phòng làm việc riêng, luôn khóa. Nghe đâu trong đó có những bức thư và ảnh cũ của Lâm Uyên. Cả những giấy tờ liên quan đến vụ án năm xưa."
Lâm Vũ và Lãnh Minh Viễn nhìn nhau. Một cơ hội vừa mở ra.
Ngay lúc đó, tiếng gõ cửa vang lên. Một thư ký bước vào, tay cầm một phong bì màu đen:
"Thưa chủ tịch, có người gửi thư này cho ngài, yêu cầu giao tận tay."
Lãnh Minh Viễn nhận lấy, bóc ra. Bên trong là một bức ảnh chụp cảnh Lâm Uyên nằm trên vũng máu, bên cạnh là một mảnh giấy viết tay: "Đây mới chỉ là phần mở đầu. Các người nghĩ mình thông minh lắm sao?"
Mặt Lãnh Minh Viễn trắng bệch. Hắn siết chặt bức ảnh trong tay, đến nỗi móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay.
Lâm Vũ nhìn thấy, trái tim cô như ngừng đập. Cô bước lên, giật lấy bức ảnh từ tay hắn. Khi nhìn thấy chị gái mình trong tư thế đó, nước mắt cô lặng lẽ rơi.
Nhưng cô gạt đi ngay, quay sang Lãnh Minh Viễn, giọng run nhưng kiên định:
"Hắn muốn chơi trò úp mở? Được thôi. Tôi sẽ cho hắn thấy con rối của hắn giờ đã biết nói – và biết cắn."
Lãnh Minh Viễn nhìn cô, lần đầu tiên không giấu đi vẻ yếu đuối trong mắt. Hắn đưa tay nắm lấy tay cô, siết chặt, như sợ cô biến mất.
"Cảm ơn em." – hắn nói, chỉ hai từ, nhưng chứa đựng cả một đại dương cảm xúc.
Lâm Vũ không rút tay ra. Cô biết, từ giây phút này, không còn đường lui nữa.
Họ cùng nhau đối mặt với kẻ thù – và với chính quá khứ đầy máu và nước mắt của mình.
Trong phòng họp vắng lặng, Trương Kiến Quốc nhìn hai người họ, lặng lẽ rời đi. Trên bàn, bức ảnh Lâm Uyên nằm đó, như một lời nhắc nhở về cái giá của sự thật.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện
