Chương 7/10 · Nợ tình báo thù - Bí mật của kẻ thù chung
Chương 7: Bí mật của kẻ thù chung
Tác giả: Sâu Yêu
Bức ảnh Lâm Uyên nằm trên vũng máu ám ảnh Lâm Vũ suốt đêm. Cô thức trắng trong phòng khách, tay vẫn giữ chặt tấm hình, mặc cho Lãnh Minh Viễn nhiều lần muốn giật nó đi.
“Em cần bình tĩnh.” Hắn ngồi xuống đối diện, đặt tách trà nóng trước mặt cô. “Tạ Hạo Nhiên muốn em sợ. Càng sợ, càng sai lầm.”
Lâm Vũ ngước lên, mắt đỏ hoe nhưng giọng kiên định: “Anh nghĩ tôi sẽ sợ một bức ảnh sao? Nó chỉ khiến tôi thêm quyết tâm.”
Lãnh Minh Viễn nhìn cô một lúc, rồi gật đầu. “Tốt. Vậy chúng ta cần tìm ra hắn. Ngay bây giờ.”
Hai người ngồi trước màn hình máy tính, Lãnh Minh Viễn lần theo dấu vết kỹ thuật từ IP gửi ảnh. Lâm Vũ nhờ Diệp Thanh kiểm tra camera an ninh khu vực gần tòa soạn lá thư được gửi đi. Trong vòng hai tiếng, họ có kết quả: địa chỉ IP dẫn đến một nhà máy cũ ở ngoại ô phía Bắc, khu công nghiệp Thanh Xuân.
“Chỗ đó đã đóng cửa hơn năm năm.” Lãnh Minh Viễn nhíu mày. “Nhưng gần đây có người thuê lại.”
Lâm Vũ cầm áo khoác. “Chúng ta phải tới đó.”
“Em có chắc không?” Hắn ngăn cô lại. “Tạ Hạo Nhiên biết chúng ta đang tìm hắn. Hắn có thể đã dựng bẫy.”
“Tôi biết.” Lâm Vũ nhìn thẳng vào mắt hắn. “Nhưng nếu không đi, chúng ta sẽ mãi lùi bước. Tôi không muốn sống trong sợ hãi nữa.”
Lãnh Minh Viễn siết chặt tay, rồi buông ra. “Được. Nhưng em phải hứa làm theo lời tôi. Nếu có chuyện gì, em phải chạy trước.”
“Tôi hứa.” Cô nói, nhưng cả hai đều biết đó là lời nói dối.
Họ lái xe tới khu công nghiệp lúc chạng vạng. Nhà máy cũ nằm giữa một khu đất hoang, những bức tường bê tông nứt nẻ, cửa sắt han gỉ. Ánh đèn xe chiếu vào, in bóng hai người lên mặt tường xám xịt.
“Hắn ở trong đó.” Lâm Vũ thì thầm, ánh mắt cô quét qua từng chi tiết: chiếc xe hơi đen đỗ gần cửa sau, dấu vết lốp xe mới, tàn thuốc còn ấm trên mặt đất.
Lãnh Minh Viễn rút một khẩu súng ra từ trong cốp xe, lên đạn. “Em ở phía sau tôi.”
“Anh dùng súng sao?” Lâm Vũ giật mình.
“Không phải lần đầu.” Hắn đáp ngắn gọn, đẩy cửa sắt mở ra.
Bên trong là một khoảng không rộng lớn, mùi ẩm mốc và kim loại gỉ. Vài bóng đèn vàng hắt ra từ một góc phòng, nơi Tạ Hạo Nhiên ngồi trên ghế, tay xoay chiếc nhẫn quen thuộc.
“Cuối cùng cũng tới.” Hắn cười, nụ cười lạnh lẽo. “Tôi đã chờ hai người.”
Lâm Vũ siết chặt nắm tay, cảm thấy máu trong người như đông lại. “Trả lời tôi, Tạ Hạo Nhiên. Tại sao lại giết chị tôi?”
Tạ Hạo Nhiên đứng dậy, điềm nhiên lau vạt áo vest. “Giết? Tôi không giết ai cả. Tôi chỉ – sắp xếp mọi thứ.”
“Bức ảnh đẫm máu –” Lâm Vũ gằn giọng.
“– Là cần thiết.” Tạ Hạo Nhiên ngắt lời. “Lâm Uyên quá thông minh. Cô ta phát hiện ra quá nhiều. Và cô ta định phá hỏng mọi thứ.”
Lãnh Minh Viễn bước tới, giữ khẩu súng chĩa thẳng vào hắn. “Nói tiếp.”
Tạ Hạo Nhiên nhìn họ, ánh mắt đầy khinh miệt. “Em có biết vì sao gia tộc họ Lâm sụp đổ? Vì cha em, Lâm Quốc Kiệt. Hắn từng là đối tác của tôi, cùng xây dựng dự án Thanh Lâm. Nhưng khi thấy lợi nhuận, hắn phản bội, chiếm hết công lao.”
Lâm Vũ chết lặng. Cha cô đã mất từ lâu, nhưng bà chưa từng kể về quá khứ đó.
“Và tôi, kẻ bị phản bội, không cam lòng.” Tạ Hạo Nhiên đi tới, vòng quanh họ. “Tôi mất mười năm để lên kế hoạch. Làm suy yếu tập đoàn họ Lâm, thao túng Lãnh Minh Viễn, đẩy mọi chuyện vào đúng quỹ đạo.”
Lãnh Minh Viễn cắn chặt răng. “Thì ra hắn là người đứng sau tất cả.”
“Đúng.” Tạ Hạo Nhiên dừng lại trước mặt Lâm Vũ, nhìn vào mắt cô. “Và em – em giống chị gái em hơn tôi tưởng. Cũng thông minh, cũng đẹp, cũng biết hỏi quá nhiều câu hỏi sai chỗ.”
Lâm Vũ run rẩy hỏi: “Tại sao lại giết chị tôi?”
Tạ Hạo Nhiên cười lạnh: “Tại vì nó quá thông minh. Cũng giống như em bây giờ.” Hắn rút súng chĩa vào cô, nhưng Lãnh Minh Viễn lao ra che chắn.
“Bùm!” Tiếng súng vang lên, chói tai trong không gian tĩnh lặng.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện
