Chương 8/10 · Nợ tình báo thù - Bí mật của kẻ thù chung
Chương 8: Sự hy sinh và tỉnh ngộ
Tác giả: Sâu Yêu
Máu đỏ tươi thấm dần trên nền xi măng lạnh lẽo của nhà máy cũ. Lâm Vũ ôm chặt Lãnh Minh Viễn trong vòng tay, cảm nhận hơi thở yếu ớt của hắn phả vào mặt mình. Tay cô run rẩy áp lên vết thương ở vai hắn, nhưng dòng máu nóng hổi vẫn len qua kẽ tay, nhỏ giọt xuống sàn.
Lãnh Minh Viễn mở mắt, nhìn cô bằng ánh nhìn mơ hồ nhưng đầy dịu dàng lạ thường. Hắn cố gắng nâng tay chạm vào gò má đẫm nước mắt của cô, đầu ngón tay lạnh ngắt trượt dài trên làn da.
"Đừng khóc..." Giọng hắn yếu ớt đến mức cô phải cúi sát mới nghe rõ. "Anh xứng đáng với điều này mà."
Lâm Vũ lắc đầu quyết liệt, nước mắt làm nhòe tầm nhìn. "Không, Minh Viễn... anh không được nói vậy. Anh phải sống!"
Phía sau, tiếng cười khẩy của Tạ Hạo Nhiên vang lên, từng bước chân hắn nện xuống sàn nhà máy. "Cảnh tình cảm thật cảm động. Ta đúng là nên mang theo máy quay."
Lâm Vũ nghiến răng. Trong đầu cô, hàng tá suy nghĩ xoay vần. Cô nhìn lướt qua khung cảnh: sơ đồ nhà máy cũ nằm lăn lóc trên bàn, lối thoát hiểm ở phía đông, ống dẫn hơi chạy dọc trần nhà. Trí thông minh của cô – thứ từng giúp cô lật mặt Tạ Hạo Nhiên trước hội đồng quản trị – nay phải hoạt động hết công suất.
Cô nhẹ nhàng đặt Lãnh Minh Viễn dựa vào cột sắt, lấy hết can đảm đứng lên quay mặt đối diện Tạ Hạo Nhiên.
"Mày đã thắng một ván, Tạ Hạo Nhiên," cô nói, giọng lạnh đến mức làm không khí xung quanh như đông cứng. "Nhưng ván cờ chưa kết thúc."
Tạ Hạo Nhiên nhướn mày, tay vẫn cầm khẩu súng hướng lên. "Mày tưởng mày có thể làm được gì? Chỉ còn hai đứa chúng mày, một đứa sắp chết, một đứa tay trắng."
Lâm Vũ lặng lẽ lùi về phía bàn làm việc, mắt đánh giá từng cử động của hắn. Cô nhớ rõ từng chi tiết trên sơ đồ – ống dẫn hơi chính chạy ngay phía trên đầu Tạ Hạo Nhiên, van an toàn đã cũ kỹ, và cần gạt điều khiển cách chỗ hắn đứng ba mét về phía tay trái.
"Mày có biết tại sao chị tao chết không?" Lâm Vũ đột nhiên hỏi, giọng cô đan xen giữa đau thương và thách thức. "Vì chị ấy thông minh hơn mày. Và tao cũng vậy."
Tạ Hạo Nhiên cười phá lên, nhưng nụ cười nhanh chóng tắt khi Lâm Vũ lao đến cần gạt. Hắn giơ súng, nhưng đã quá muộn.
Một tiếng rít the thé vang lên. Ống dẫn hơi nứt ra, một luồng hơi nóng bỏng phụt thẳng xuống Tạ Hạo Nhiên. Hắn hét lên, đánh rơi súng, giơ tay che mặt. Cùng lúc đó, Lâm Vũ chạy đến chỗ Lãnh Minh Viễn, kéo hắn đứng dậy.
"Chạy đi!" Cô hét vào tai hắn.
Lãnh Minh Viễn gắng gượng, hai người cùng lao ra cửa thoát hiểm phía đông. Nhưng ngay khi sắp tới nơi, tiếng súng vang lên. Một viên đạn cày xuyên qua vai cô. Lâm Vũ kêu lên đau đớn, ngã gục xuống.
"Tưởng trốn thoát dễ vậy sao?" Tạ Hạo Nhiên từ đám hơi mù bước ra, mặt hắn đỏ ửng vì bỏng, nhưng tay vẫn giữ chặt khẩu súng. "Mày phải trả giá vì đã dám đối đầu với tao."
Lâm Vũ ôm vai, máu thấm qua áo vest. Cô ngước nhìn hắn, trong mắt không có sợ hãi. "Mày có giết tao, sự thật vẫn sẽ lộ ra. Cảnh sát đã biết hết. Nhà máy này là tài sản của mày, nhưng mày là kẻ chủ mưu."
"Cảnh sát?" Tạ Hạo Nhiên cười khẩy. "Đồ ngu. Tao đã mua chuộc toàn bộ quận này. Không ai tới đâu."
Nhưng Lãnh Minh Viễn, dù đang hấp hối, vẫn cố gắng lôi điện thoại ra khỏi túi. Hắn đã bấm ghi âm toàn bộ cuộc đối thoại từ đầu.
"Mày sai rồi, Tạ Hạo Nhiên." Giọng hắn yếu ớt nhưng kiên định. "Ta không đến tay không."
Đúng lúc đó, tiếng còi cảnh sát vang lên từ xa. Tạ Hạo Nhiên hoảng loạn, hắn chửi rủa, giơ súng tính kết liễu cả hai. Nhưng cửa thoát hiểm bị đạp tung, một đội đặc nhiệm lao vào.
"Cảnh sát! Đứng yên!"
Tạ Hạo Nhiên quay nòng, nhưng giây sau hắn bị vật xuống đất. Lâm Vũ thở phào nhẹ nhõm, rồi quay sang Lãnh Minh Viễn. Hắn đã lịm đi, mặt tái nhợt, máu vẫn rỉ ra.
"Cứu anh ấy!" Cô hét lên với đội y tế. "Làm ơn!"
Những người mặc áo trắng lao đến, kiểm tra mạch, tiêm adrenaline, đặt hắn lên cáng. Một bác sĩ nhìn Lâm Vũ, nói nhanh: "Mất máu nhiều, cần mổ gấp."
Tại bệnh viện, hành lang vắng lặng. Lâm Vũ ngồi dựa vào tường, tay quấn băng, mắt vô hồn nhìn cánh cửa phòng mổ. Trong đầu cô, những dòng chữ trong bức thư tuyệt mệnh của chị gái hiện lên: "Đừng tin bất cứ ai... kể cả anh ta." Nhưng hắn đã hy sinh vì cô. Hắn đã không ngần ngại lao ra đón đạn.
Cánh cửa mở ra. Bác sĩ bước ra, mặt nặng nề.
"Chúng tôi đã cố gắng hết sức... nhưng vết thương quá nặng, mất máu quá nhiều trước khi tới đây..."
Lâm Vũ đứng phắt dậy, tim cô ngừng đập. "Không... không thể..."
Bác sĩ nhìn cô, giọng trầm: "Cô là người nhà? Có thể vào gặp lần cuối."
Đôi chân cô như chôn vào mặt đất. Cô gắng gượng bước vào phòng mổ, nơi Lãnh Minh Viễn nằm bất động trên bàn, mắt nhắm nghiền, hơi thở chỉ còn lay lắt. Dây máy theo dõi nhịp tim phát ra những tiếng bíp yếu ớt, thưa dần.
Cô nắm lấy tay hắn, lạnh công. Nước mắt cô rơi trên mu bàn tay hắn.
"Em có tha thứ cho anh không?" Hắn mở mắt, nhìn cô, môi mấp máy khẽ khàng.
Lâm Vũ gật đầu, nước mắt hòa cùng máu của hắn. "Em tha thứ. Anh đừng bỏ em..."
Hắn mỉm cười – một nụ cười yếu ớt nhưng chân thật. "Anh yêu em, Lâm Vũ. Không phải vì hợp đồng... không phải vì trả thù... chỉ là yêu em thôi."
Cô cúi xuống, đặt trán lên trán hắn, thì thầm: "Em cũng yêu anh."
Nhưng tiếng bíp ngày càng thưa dần. Rồi một âm thanh dài, đều đều vang lên.
Bác sĩ bước ra với khuôn mặt nặng nề: "Chúng tôi đã cố gắng hết sức..."
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện
