Chương 1/15 · Ta dựa vào ăn dưa tra ra chân tướng
Tác giả: Tư Hạ
Mùi mực hôi rẻ tiền, bã trà ủ qua đêm và tiếng mài mực lạo xạo là những thứ bắt đầu một ngày bình thường tại Vạn Sự Các.
Chưa tới giờ Thìn, Đường Lục đã lao từ ngoài phố vào, đạp tung ngưỡng cửa. Thằng bé mười bảy tuổi, ngày thường lười biếng, hôm nay hai mắt lại sáng rực như đèn lồng đêm Nguyên Tiêu.
"Kỷ tỷ! Dưa lớn! Dưa cực lớn!" Nó đập đập tay lên mặt bàn tôi, thở hồng hộc. "Tống tiểu thư của phủ Hộ bộ thượng thư… bỏ trốn rồi!"
Tôi không ngẩng đầu lên, tay vẫn nắn nót chép nốt tờ đơn kiện tranh chấp đất đai cho một gã thương nhân. "Bỏ trốn với ai? Người kể chuyện ở quán trà Trà Hương hay là gã bán thịt lợn đầu ngõ Bắc nói cho đệ?"
"Cả kinh thành đều đang nói!" Đường Lục giật lấy chén trà nguội ngắt của tôi tu một hơi. "Trốn với một thư sinh nghèo họ Liễu! Đêm qua, ngay trước ngày cưới! Nghe đồn nàng ấy tự mình trèo qua bức tường phía tây, bỏ lại hỷ phục và đồ cưới bọc vàng trị giá hàng ngàn lượng. Thật sự là tình yêu oanh liệt, coi tiền tài như cặn bã!"
Tôi dừng bút, thổi nhẹ cho khô vết mực.
Kinh thành đồn Tống tiểu thư trèo tường bỏ trốn theo tình lang. Tôi từng xem qua bản vẽ tu tạo trạch viện của phủ Hộ bộ. Bức tường phía tây cao hơn một trượng, mặt trên cắm đầy mảnh sành sắc lẻm để chống trộm. Nếu một tiểu thư khuê các mười ngón tay không dính nước mùa xuân thực sự trèo qua được đó trong đêm tối tăm mù mịt, nàng không nên lấy thư sinh, nàng nên nộp đơn đi thi Võ Trạng nguyên mới đúng.
Nhưng quy tắc của Vạn Sự Các là: Không cãi lộn với người mua vui.
"Được rồi." Tôi kéo cuốn sổ "Nhật ký nhận tin" bìa da trâu về phía mình, lật sang trang mới. "Ngày mùng sáu tháng Tám. Nguồn tin: Đường Lục nghe từ đám đông. Nội dung: Tống tiểu thư phủ Hộ bộ bỏ trốn cùng thư sinh."
Tôi nhúng bút vào nghiên, cẩn thận gạt bớt mực, rồi viết dòng đánh giá cuối cùng: Mức độ: Chưa kiểm chứng. Xếp loại: Lời đồn.
Ngay khi nét mác cuối cùng của chữ "đồn" vừa dứt, cổ tay tôi đột nhiên truyền đến một cơn tê rần. Giống như có ai đó cầm cây kim lạnh lẽo đâm thẳng vào mạch máu.
Tôi chớp mắt.
Trên trang giấy Tuyên Thành ngả vàng, ngay dưới dòng chữ mực đen tôi vừa viết, những vệt đỏ tươi bắt đầu rỉ ra. Chúng len lỏi qua các thớ giấy, hội tụ lại, uốn lượn như máu tươi, rồi hình thành một hàng chữ cực kỳ rõ ràng:
[Bảy ngày sau, nàng sẽ được tìm thấy dưới sông.]
Tôi sững người. Chỉ mình tôi nhìn thấy dòng chữ này. Khả năng chít tiệt này bắt đầu xuất hiện từ nửa năm trước, bất cứ khi nào tôi ghi chép lại một lời đồn đủ sức hủy hoại cuộc đời một con người. Nó chưa bao giờ sai.
Nó không nói cho tôi biết lời đồn là thật hay giả. Nó cũng chẳng chỉ ra ai sẽ dìm nàng xuống sông. Nó chỉ lạnh lùng ném vào mặt tôi một cái kết.
Một cái xác. Bảy ngày.
"Kỷ tỷ, tỷ sao thế?" Đường Lục quơ tay trước mặt tôi. "Đừng nói là tỷ bị cảm động bởi tình yêu của Tống tiểu thư đấy nhé?"
"Đường Lục." Tôi đóng sập cuốn sổ lại, đứng phắt dậy, vơ lấy cái Đẩu Lạp trên giá. "Đi tìm Mạnh chưởng quỹ, nói ta đến phủ Hộ bộ chào hàng."
"Hả? Chào hàng cái gì?"
"Viết cáo thị tìm người."
Ta không quan tâm nàng yêu ai, nhưng ta không thể để một người đang sống sờ sờ biến thành cá chít trôi sông được.
Phủ Hộ bộ lúc này chẳng khác nào một chảo nước sôi.
Tôi lách qua đám đông đang chỉ trỏ hóng chuyện ngoài cổng chính, đi vòng ra cửa ngách phía đông. Lấy danh nghĩa người chép thư của Vạn Sự Các, tôi nhét vào tay gã gác cổng hai đồng tiền đồng, bày ra vẻ mặt chuyên nghiệp nhất:
"Vạn Sự Các nhận viết cáo thị tìm người, bảo mật tuyệt đối, không tiết lộ đặc điểm nhận dạng, chỉ viết đặc điểm quần áo và hành trang. Quản gia các người có cần không?"
Gã gác cổng đang bực bội, nghe thế thì hừ lạnh: "Tìm cái gì mà tìm? Lão gia ra lệnh phong tỏa rồi, coi như trong phủ chưa từng sinh ra đứa con gái này!"
Nói thì nói vậy, nhưng cửa nách vừa hé, tôi đã kịp nhón chân nhìn lướt qua khoảng sân dẫn vào sương phòng của tỳ nữ. Một nha hoàn đang nức nở ôm một đống y phục ném vào chậu than.
Ánh mắt tôi quét rất nhanh. Trong đống đồ sắp bị đốt đó, có cả áo choàng viền lông cáo, trâm cài tóc đính ngọc, và quan trọng nhất—hai cái túi gấm đựng ngân phiếu lộ ra từ dưới gầm giường.
Tôi cau mày. Bỏ trốn vì tình? Một thiên kim tiểu thư đi theo một thư sinh bần hàn, không mang theo áo ấm, không mang theo trang sức, thậm chí không mang theo cả tiền? Bọn họ định uống sương mai để sống qua ngày sao?
Lời đồn này rỗng tuếch đến mức có thể dùng để đựng nước.
Tôi quay người, định đi men theo con hẻm nhỏ để vòng qua bức tường phía tây—nơi được đồn là hiện trường trèo tường.
Nhưng tôi vừa bước được ba bước, một vỏ kiếm đen ngòm, bọc đồng lạnh lẽo đã chắn ngang ngực tôi.
"Kỷ cô nương."
Một giọng nói trầm, đều đều, không lẫn chút cảm xúc nào vang lên trên đỉnh đầu.
Tôi ngẩng lên. Một nam nhân mặc quan phục tối màu, đai lưng thắt gọn gàng, khuôn mặt góc cạnh không giấu được vẻ nghiêm nghị đang rũ mắt nhìn tôi. Trên người anh ta thoang thoảng mùi ngải cứu giập nát—thứ mùi đặc trưng của những người thường xuyên phải ra vào phòng chứa tử thi để khử uế.
Hạ Tùng. Chủ sự Hình bộ. Kẻ thù tự nhiên của mọi loại dưa trong kinh thành.
"Hạ đại nhân." Tôi lui lại một bước, giữ khoảng cách an toàn, mỉm cười gượng gạo. "Thật trùng hợp. Ngài cũng đến hóng dưa à?"
"Hình bộ không ăn dưa." Hạ Tùng thu kiếm lại, ánh mắt sắc như dao lướt qua đôi giày dính bụi của tôi. "Và Hình bộ cũng không khuyến khích dân chúng lảng vảng quanh khu vực có thể là hiện trường vụ án."
"Ngài nhầm rồi, tôi đến để mở rộng nghiệp vụ cho Vạn Sự Các thôi. Nhưng nếu ngài đã nói là 'vụ án', nghĩa là ngài cũng không tin Tống tiểu thư bỏ trốn vì tình?"
Hạ Tùng không trả lời ngay. Anh lấy từ trong ngực áo ra một cuốn sổ nhỏ, lật ra xem. "Hộ tịch ghi nhận thư sinh họ Liễu kia cao năm thước ba tấc, thể trạng yếu ớt. Tống tiểu thư cao năm thước hai tấc. Để một người yếu ớt kéo một người bằng cỡ mình qua bức tường cao một trượng, không để lại dấu chân, rêu trên tường không xước, đó không gọi là bỏ trốn. Đó gọi là phi thăng."
Tôi suýt bật cười, nhưng nín lại được. Khả năng nhìn thấu điểm mù của Hạ Tùng luôn tốt, chỉ tiếc là anh ta quá cứng nhắc.
"Vậy ngài còn chờ gì mà không vào trong điều tra?" Tôi chỉ tay về phía cánh cửa. "Biết đâu nàng ấy bị bắt cóc? Mỗi một nén nhang trôi qua là mạng sống của nàng ấy..."
"Chờ chứng cứ." Hạ Tùng cắt ngang lời tôi, giọng nói không hề dao động. "Gia chủ chưa báo án. Không có thư tống tiền. Không có dấu vết xô xát. Không có thi thể. Theo luật, Hình bộ không có quyền đem quân khám xét phủ đệ của một Thượng thư tam phẩm chỉ vì ngoài quán trà đang đồn con gái ông ta bỏ trốn."
"Đợi đến lúc có thi thể thì ngài chỉ việc gọi người đến nhặt xác thôi! Ngài biết thừa lời đồn này đang cố tình bẻ cong sự thật để che giấu một chuyện khác cơ mà!"
"Tin đồn không phải là chứng cứ, Kỷ cô nương. Tôi cần biết nguồn cơn sự thật, không phải hành động dựa trên linh cảm. Mời cô về cho."
Tôi hít một hơi thật sâu. Tranh cãi với một kẻ cuồng quy trình như Hạ Tùng chỉ tốn nước bọt. Năng lực của tôi cho tôi biết hậu quả, nhưng nó không cho tôi chứng cứ để ném vào mặt anh ta.
"Được. Tôi về." Tôi gật đầu, xoay người bước đi, không quên ném lại một câu. "Hy vọng quy trình của ngài chạy nhanh hơn tốc độ phân hủy của một cái xác."
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ những mái ngói của kinh thành.
Tôi xoa xoa cái cổ mỏi nhừ, đẩy cửa bước vào Vạn Sự Các. Mọi người đã về hết, chỉ còn một ngọn đèn dầu hỏa hiu hắt cháy trên bàn làm việc của tôi.
Tôi vừa định giơ tay tháo Đẩu Lạp xuống thì khựng lại.
Trong góc phòng tối tăm nhất, cạnh dãy tủ hồ sơ cũ kỹ, có một bóng người đang ngồi thu lu.
Người đó mặc một chiếc áo choàng xám không vừa vặn, vạt áo ướt sũng nước, bùn đất bám đầy gấu váy. Tiếng thở dốc nghẹn ngào vang lên khe khẽ trong không gian tĩnh lặng.
Tôi rón rén rút cây thước gỗ lim kẹp dưới gầm bàn ra, tiến lên nửa bước.
"Ai?"
Bóng người đó giật mình, chiếc mũ trùm đầu tuột xuống, để lộ một khuôn mặt tái nhợt, tóc tai rối bời dính bết vào trán. Nàng ngẩng lên nhìn tôi, đôi mắt mở to ngập tràn nỗi kinh hoàng tột độ.
Tôi nhận ra khuôn mặt này. Hôm qua, Đường Lục vừa dán bức họa của nàng lên bảng "Tin tức thế gia".
Tống tiểu thư. Người đang bị cả kinh thành đồn là đang cùng tình lang cao chạy xa bay.
Nàng không ở bên tình lang nào cả.
Nàng đang run rẩy lùi sát vào vách gỗ của Vạn Sự Các, hai tay ôm chặt lấy ngực. Giữa những ngón tay trắng bệch vì lạnh của nàng, gắt gao siết chặt một trang sổ kế toán nham nhở vết rách.
Trên trang giấy đó, vệt huyết đã khô lại thành màu đỏ thẫm. Giống hệt màu của dòng chữ tôi vừa nhìn thấy sáng nay.
Nàng nhìn tôi, răng đánh vào nhau lập cập: "Cứu... cứu ta. Bọn họ... bọn họ không quan tâm ta bỏ trốn... bọn họ muốn ta chít..."
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện