Chương 2/15 · Ta dựa vào ăn dưa tra ra chân tướng
Tác giả: Tư Hạ
Tôi lập tức xoay người, gạt chốt khóa cửa Vạn Sự Các, rồi kéo sập toàn bộ rèm cửa sổ xuống.
Không gian chìm vào bóng tối, chỉ còn ánh sáng vàng vọt từ ngọn đèn dầu. Tống tiểu thư cuộn tròn trong góc, hàm răng vẫn va vào nhau lập cập. Tôi với tay lấy chiếc áo choàng khô vứt trên ghế ném cho nàng, rồi rót một chén trà nóng đặt xuống sàn nhà, cách nàng đúng một sải tay.
"Uống đi, rồi nói." Tôi kéo ghế ngồi xuống đối diện. "Khóc lóc không làm người ta sống lại được, và Vạn Sự Các không bán giấy lau nước mắt."
Câu nói lạnh nhạt của tôi dường như lại có tác dụng. Tống tiểu thư rùng mình một cái, run rẩy bưng chén trà lên uống ực một ngụm lớn. Nước nóng làm chút sắc huyết miễn cưỡng quay lại trên khuôn mặt nhợt nhạt của nàng.
"Ta không trốn theo ai cả. Ta thậm chí còn không biết gã thư sinh họ Liễu kia mặt mũi ra sao. Sáng nay, khi nhũ mẫu báo với ta rằng cả kinh thành đang đồn ta tư thông, ta mới biết mình có một tình lang."
Tôi nhướng mày, ánh mắt rơi xuống trang giấy dính huyết mà nàng đang sống chít giữ chặt trong lòng.
"Vậy tại sao cô lại trốn?"
"Vì nếu ta ở lại, ta sẽ chít." Tống tiểu thư cắn chặt môi đến rỉ huyết. Nàng đặt trang giấy lên bàn, đẩy về phía tôi. "Đêm hôm kia, ta mang bát canh hạt sen đến thư phòng cho phụ thân. Ta nghe thấy ông ấy và người của nhà trai… nhà tân lang tương lai của ta, đang bàn bạc."
Tôi liếc nhìn trang giấy. Đó là một tờ xé ra từ một cuốn sổ kế toán cũ kỹ. Giấy chất liệu thượng hạng, nhưng mép giấy đã ố vàng. Trên đó chi chít những con số ghi chép việc vận chuyển một thứ hàng hóa không rõ tên, và ở góc dưới cùng, có một ký hiệu hình nửa vầng trăng được vẽ bằng loại mực đỏ sậm.
Ký hiệu này rất lạ, nhưng tôi chưa kịp nghĩ sâu thì Tống tiểu thư đã nói tiếp.
"Họ nói về một khoản bạc mười năm trước. Phụ thân ta hứa sẽ giao cuốn sổ này làm sính lễ ẩn trong của hồi môn. Nhưng nhà trai không tin ông ấy. Bọn họ nói… người chít mới giữ được bí mật. Chỉ cần ta bước lên kiệu hoa, trên đường đưa dâu, sẽ có sơn tặc xông ra gít ta cướp của. Đám cưới biến thành tang lễ. Nhà họ sẽ danh chính ngôn thuận lấy đi rương hồi môn chứa cuốn sổ, còn phụ thân ta sẽ rũ sạch mọi liên can."
Tôi cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng.
Dùng mạng của con gái ruột để làm vật thế chấp cho một liên minh tội ác. Thảo nào đồ đạc của nàng trong phòng không hề suy suyển. Thảo nào áo ấm hay ngân lượng đều bị bỏ lại.
"Vết máu này là sao?".
"Là của chú Lỗ, người đánh xe chở củi cho nhà bếp. Ta trộm cuốn sổ, trốn vào thùng xe chở củi của chú ấy để lọt qua cửa ngách. Nhưng khi xe vừa ra khỏi thành, có kẻ đuổi theo. Chú Lỗ giấu ta vào bụi rậm, đưa cho ta trang sổ bị rách này, bảo ta chạy đi tìm nha môn... nhưng ta chưa kịp chạy xa thì nghe thấy tiếng hét của chú ấy."
Nàng ngẩng khuôn mặt đẫm nước mắt lên nhìn tôi: "Ta không dám đến Hình bộ. Hình bộ toàn quan viên qua lại với nhau, lỡ như họ cùng một giuộc với cha ta thì sao? Nơi duy nhất ta biết chuyên thu thập bí mật ở kinh thành này, chỉ có Vạn Sự Các."
Tôi im lặng nhìn nàng.
Sự thật đã rõ ràng một nửa. Lời đồn "bỏ trốn theo thư sinh" không phải do dân gian tự bịa ra. Nó được chính những kẻ trong phủ Hộ bộ tung ra.
Tại sao?
Bởi vì khi một thiên kim tiểu thư đã mất hết danh dự, bị gán mác lăng loàn trăng hoa, thì dù nàng có bị tìm thấy chít trôi dưới sông, người đời cũng chỉ tặc lưỡi: Đáng đời kẻ theo trai lăng loàn. Không một ai, kể cả quan phủ, sẽ điều tra xem trước khi chít nàng đã cầm đi cuốn sổ gì.
Bọn họ dùng một lời đồn để hợp lý hóa một cái chít.
Tôi quay trở lại bàn làm việc, lật mở cuốn "Nhật ký nhận tin". Tôi gạch bỏ dòng Tống tiểu thư bỏ trốn ban sáng. Ở ngay bên dưới, tôi ghi lại một dòng mới, tóm gọn hiện thực đang diễn ra: Tống tiểu thư đang trốn tại Vạn Sự Các, hôn sự bị hủy bỏ.
Ngay khi tôi vừa đặt bút xuống, một cơn ớn lạnh quen thuộc lại ùa đến.
Trên trang giấy Tuyên Thành, dòng chữ đỏ cũ [Bảy ngày sau, nàng sẽ được tìm thấy dưới sông] đột nhiên mờ dần đi, như bị nước rửa trôi.
Tim tôi đập thịch một tiếng. Việc tôi giữ nàng ở lại đây đã cắt đứt tương lai nàng bị dìm chít dưới sông.
Nhưng tôi chưa kịp thở phào, thì thứ mực máu đó lại tiếp tục rỉ ra, uốn lượn và kết nối thành một dòng chữ đỏ rực mới, chói mắt hơn, tàn nhẫn hơn:
[Ngày mai, người thay nàng lên kiệu hoa sẽ chít.]
Tôi đứng bật dậy, chiếc ghế gỗ cọ xuống sàn kêu lên một tiếng chói tai.
Mẹ kíp!
Năng lực này không phải là thuốc giải, nó chỉ là tấm gương phản chiếu nhân quả. Việc Tống tiểu thư mất tích không ngăn cản được dã tâm của phủ Hộ bộ. Bọn họ cần một cô dâu để tiến hành vụ trao đổi cuốn sổ. Bọn họ chắc chắn sẽ bắt một tỳ nữ mặc hỷ phục, trùm khăn voan đỏ, đẩy lên chiếc kiệu hoa tiến thẳng vào chỗ chít do "sơn tặc" giăng sẵn!
Cộc. Cộc. Cộc.
Đột nhiên, ba tiếng gõ cửa khô khốc vang lên giữa đêm khuya tĩnh mịch.
Tống tiểu thư giật thót, bịt chặt miệng, đôi mắt trợn ngược vì kinh hoàng. Tôi ra hiệu cho nàng nấp kỹ sau tủ hồ sơ, rồi rón rén bước ra cửa.
"Ai đó?" Tôi lớn giọng hỏi.
"Hạ Tùng."
Giọng nói trầm ổn, lạnh lẽo, không lẫn vào đâu được vang lên từ bên ngoài. Kèm theo đó là tiếng kim loại lách cách của lệnh bài Hình bộ gõ nhẹ vào khung cửa gỗ. "Mở cửa."
Tôi nghiến răng, hé cửa ra một khe nhỏ. Hạ Tùng đứng đó, sương đêm đọng trên vai áo quan phục. Ánh mắt sắc bén lướt qua khe cửa, như thể muốn nhìn xuyên qua cái bóng của tôi để quét sạch mọi góc khuất trong Vạn Sự Các.
"Đêm hôm khuya khoắt, Hạ đại nhân không đi tuần tra mà lại đến tiệm chép thư làm gì?" Tôi chắn trước cửa.
Hạ Tùng không buồn vòng vo: "Nửa canh giờ trước, tôi tìm thấy một thi thể ở rừng trúc ngoài thành tây. Là một lão đánh xe ngựa. Cổ họng bị cắt đứt bằng một nhát đao sắc lẻm."
Tim tôi nảy lên, nhưng mặt vẫn tỉnh bơ. "Thì sao? Kinh thành rộng lớn, ngày nào chẳng có án mạng."
"Thi thể nằm cạnh một chiếc xe chở củi thuộc phủ Hộ bộ." Hạ Tùng bước tới nửa bước, khoảng cách giữa chúng tôi gần đến mức tôi ngửi thấy rõ mùi ngải cứu và mùi máu tanh nhạt trên người anh ta. "Vết bánh xe có dấu lún bất thường, chứng tỏ lúc rời phủ, trên xe chở nặng hơn củi. Dấu chân từ rừng trúc cho thấy có một người thứ hai đã bỏ chạy, và người đó mang đôi giày thêu gấm lót đế mềm của nữ giới."
Anh ta nhìn thẳng vào mắt tôi, chậm rãi nhả từng chữ: "Dấu vết đó kéo dài tới con hẻm phía sau Vạn Sự Các thì biến mất."
Tên cuồng quy trình này! Anh ta thật sự đã lần theo từng dấu chân để đến đây.
Tôi biết mình không giấu được anh ta. Mà hiện tại, tôi cũng cần anh ta.
"Được rồi." Tôi mở rộng cửa, lùi lại nhường đường. "Ngài muốn chứng cứ, tôi cho ngài chứng cứ. Nhưng trước khi ngài còng tay nhân chứng duy nhất của tôi, ngài tốt nhất nên chuẩn bị tinh thần để cản một đám cưới."
Hạ Tùng bước vào. Anh ta chỉ liếc nhìn Tống tiểu thư đang run lẩy bẩy trong góc một cái, rồi tầm mắt lập tức khóa chặt vào trang sổ dính máu trên bàn.
Anh ta tiến lại gần, dùng mũi kiếm nhẹ nhàng lật trang giấy lên. Khi nhìn thấy ký hiệu nửa vầng trăng ở góc sổ, tôi thề là tôi đã thấy đồng tử của vị Chủ sự Hình bộ luôn lạnh như băng này khẽ co rút lại.
"Cô bé." Hạ Tùng quay sang nhìn Tống tiểu thư, giọng nói bất ngờ dịu đi một chút, không còn vẻ áp bách lúc ở cổng phủ. "Cô nghe thấy họ nói cuộc trao đổi sẽ diễn ra lúc nào?"
"Ngày mai..." Tống tiểu thư nức nở. "Giờ Thìn ngày mai, kiệu hoa sẽ xuất phát từ phủ."
Hạ Tùng gật đầu, quay sang nhìn tôi. Không cần nói một lời, tôi biết chúng tôi đã đạt được một sự đồng thuận im lặng.
Anh ấy có một vụ án gít người thật sự.
Tôi có một mạng người vô tội sắp bị ném vào chỗ chít.
Nhưng ngay lúc đó, từ phía chân trời xa xa, vọng lại những âm thanh sắc nhọn, huyên náo.
Tí te… Tí te… Tò te…
Tiếng kèn xâu, tiếng não bạt chói tai đặc trưng của nhạc hỷ vang lên xé toạc màn đêm đang chuyển dần sang sắc xám xịt của rạng đông.
Tôi và Hạ Tùng đồng loạt quay ngoắt ra nhìn ra cửa sổ.
Giờ Thìn? Tống tiểu thư đã lầm. Bọn chúng không đợi đến giờ Thìn! Vì cô dâu thật đã trốn thoát, phủ Hộ bộ sợ đêm dài lắm mộng nên đã đẩy nhanh giờ xuất giá lên ngay lúc rạng sáng!
"Cô dâu giả lên kiệu rồi." Tôi siết chặt tay, quay sang nhìn Hạ Tùng. "Nếu ngài đợi xin lệnh khám xét của Thượng thư bộ Hình, thi thể của nàng ta sẽ lạnh cứng trước khi ngài kịp đóng dấu!"
Hạ Tùng không chớp mắt. Anh ta rút thanh trường kiếm ra khỏi vỏ, lưỡi kiếm sáng loáng phản chiếu ánh đèn dầu chập chờn.
"Tôi không cần xin lệnh khám xét để ngăn cản một vụ bắt cóc trên đường lớn." Hạ Tùng nói gọn lỏn, sải bước ra cửa.
"Đi."
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện