Chương 15/15 · Ta dựa vào ăn dưa tra ra chân tướng
Tác giả: Tư Hạ
Vụ án bạc cứu tế mười năm trước không còn là một câu chuyện kể đêm khuya ở quán trà để người ta chép miệng thở dài nữa. Lần này, nó được đặt trên bàn nghị sự của triều đình, dưới ánh sáng của những cuốn sổ gốc và bằng chứng thép từ Hình bộ.
An Quốc công bị tước đoạt tước vị, tịch biên gia sản. Thượng thư Lại bộ bị cách chức, chờ ngày xét xử. Kinh thành một phen rúng động, nhưng không phải bằng những lời đồn thổi vô căn cứ, mà bằng những bản cáo thị đóng dấu đỏ chói của nha môn.
Trình Khuyết ngồi trong đại lao. Hắn không bị xử tử ngay, vì Hạ Tùng cho rằng cái chít là sự giải thoát quá dễ dàng đối với một kẻ đã dùng danh nghĩa phục thù để dẫm đạp lên mạng sống của những người vô tội. Hắn phải sống để nhìn thấy vụ án được giải quyết bằng chính thứ pháp luật mà hắn khinh miệt.
"Cô đã đúng." Trình Khuyết nói qua song sắt khi tôi đến thăm hắn lần cuối. "Sự thật của cô chậm chạp, nhưng nó bền vững hơn lời đồn của ta. Nhưng Kỷ Như Hối, cô định làm gì với những bí mật còn lại?"
"Giữ kín chúng." Tôi bình thản đáp.
Tôi không công khai thân phận thật của Triệu Chi Lan. Nàng được bí mật đưa đi định cư ở phương Nam với một cái tên mới, mang theo số tiền sính lễ mà Hạ Tùng đã tìm cách hợp thức hóa cho nàng. Tôi cũng không vạch trần chuyện tráo con của phủ Lại bộ. Hai đứa trẻ vẫn lớn lên dưới một mái nhà, một đứa là đích tôn, một đứa là gia nô được giải phóng, nhưng bọn chúng có một người mẹ đã thề sẽ dùng cả đời để bù đắp.
Có những sự thật là để trừng phạt kẻ ác, nhưng cũng có những sự thật cần được chôn vùi để bảo vệ người lương thiện. Đó là bài học đắt giá nhất tôi học được từ đám cháy ở Vạn Sự Các.
Ba tháng sau.
Vạn Sự Các mở cửa trở lại trên nền đống đổ nát cũ. Mạnh chưởng quỹ vẫn diện những bộ y phục lụa rực rỡ, phất chiếc quạt lông chim chỉ huy Đường Lục sắp xếp lại các giá sách. Nhưng lần này, không khí trong tiệm đã khác.
Trên bức tường chính diện, nơi ngày xưa treo những mảnh giấy ghi chuyện giật gân nhất trong ngày, giờ đây chỉ có ba tấm bảng gỗ lớn, sơn đen chữ vàng:
Điều đã chứng minh.
Điều đang chờ xác minh.
Chuyện không liên quan đến người ngoài.
Đám đông vẫn kéo đến, nhưng họ không còn lao vào xâu xé những mẩu tin sốc. Họ bắt đầu học cách dừng lại trước tấm bảng thứ hai, và im lặng trước tấm bảng thứ ba.
Tôi ngồi ở bàn làm việc cũ, tay cầm bút lông, nắn nót ghi lại bản tin thương nghiệp đầu tiên của mùa thu.
Cơn tê rần ở cổ tay đã biến mất hoàn toàn. Kể từ ngày vụ án bạc cứu tế được sáng tỏ, tôi không còn nhìn thấy hàng chữ đỏ hiện lên dưới những lời đồn nữa. Có lẽ năng lực ấy chỉ xuất hiện khi cán cân công lý bị nghiêng lệch quá mức, và giờ đây, khi mọi thứ đã về đúng vị trí, nó đã chọn cách im hơi lặng tiếng.
Hoặc có lẽ, nó nhận thấy tôi đã đủ tỉnh táo để không cần đến sự cảnh báo của nó nữa.
Cộc, cộc.
Tiếng gõ cửa quen thuộc vang lên.
Hạ Tùng bước vào. Anh không còn mặc bộ quan phục tối màu của Hình bộ, mà diện một chiếc áo trường bào màu xám xanh giản dị. Vết bỏng trên tay anh đã mờ đi, chỉ còn lại một vết sẹo nhạt—minh chứng cho đêm chúng tôi cùng nhau bước ra từ biển lửa.
Anh không nói gì, chỉ thong thả đặt một tờ giấy lên bàn tôi.
Tôi liếc nhìn tờ giấy, rồi nhướn mày nhìn anh: "Hạ đại nhân, ngài mang tin tố giác đến à?"
"Không. Tôi mang lời đồn đến." Hạ Tùng kéo ghế ngồi xuống đối diện tôi, khóe môi khẽ nhếch lên một độ cong cực kỳ khó nhận ra. "Nghe nói người chép tin của Vạn Sự Các rất khắt khe trong việc kiểm chứng. Tôi muốn thử xem."
Tôi cầm tờ giấy lên đọc.
Tin mới: Hạ Tùng – Chủ sự Hình bộ, kẻ được mệnh danh là 'mặt sắt' của kinh thành, thực chất ngày nào cũng ghé Vạn Sự Các không phải để điều tra án, mà là vì một cô nương chép tin tại đây.
Tôi bật cười, tiếng cười hài khô quen thuộc vang lên trong không gian nồng mùi mực mới.
"Tin này có bằng chứng không?" Tôi hỏi, mắt lấp lánh nhìn anh.
"Có." Hạ Tùng gật đầu, ánh mắt anh chưa từng rời khỏi khuôn mặt tôi.
"Nhân chứng?"
"Cả con phố này. Từ người bán bánh bao đầu ngõ đến gã kể chuyện ở quán trà Trà Hương."
Tôi cầm bút, nhúng sâu vào nghiên mực, rồi dứt khoát viết lên đầu tờ giấy bằng nét chữ cứng cáp:
[Đã được người trong cuộc xác nhận một nửa.]
Hạ Tùng nhìn dòng chữ ấy rất lâu, rồi anh bất ngờ vươn tay, nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay đang cầm bút của tôi.
"Phần còn lại khi nào cô mới chịu xác nhận?"
Tôi không rút tay lại, chỉ lật sang một trang giấy mới, giả vờ nghiêm túc: "Chờ điều tra thêm. Vạn Sự Các không bao giờ đưa tin thiếu kiểm chứng."
Ngoài cửa, Đường Lục đang lén lút dòm ngó. Thấy cảnh này, nó lập tức quay người, chạy thẳng sang phía quán trà Trà Hương với tốc độ của một cơn lốc.
"Kỷ tỷ! Hạ đại nhân! Hai người cứ thong thả điều tra!" Nó hét vọng lại. "Đệ đi thông báo cho cả phố là lời đồn này sắp thành sự thật rồi!"
"Đường Lục! Đứng lại đó cho ta!" Tôi quát to, nhưng nụ cười lại không giấu được trên môi.
Lời đồn cuối cùng của kinh thành, hóa ra lại là lời đồn duy nhất khiến tôi cảm thấy bình yên.
Tôi nhìn ra cửa sổ, nơi nắng thu đang nhuộm vàng những con phố cổ kính. Kinh thành vẫn vậy, vẫn đầy rẫy những xì xào, những bí mật và những câu chuyện chưa kể. Nhưng tôi biết, chỉ cần chúng tôi còn ở đây, mọi lời đồn đều sẽ phải dừng lại trước ngưỡng cửa của sự thật.
Tôi cầm cuốn sổ ghi chép mới nhất, lật trang bìa và viết lên đó ba dòng mà tôi sẽ luôn ghi nhớ trong suốt sự nghiệp của mình:
Điều đã được chứng minh: Công lý có thể đến muộn, nhưng không được phép vắng mặt.
Điều chỉ là lời kể: Lòng người có thể dễ thay đổi, nhưng sự thật thì không.
Điều chưa ai có quyền kết luận: Trái tim của một người, rốt cuộc thuộc về ai.
Tôi xếp bút, nhìn Hạ Tùng, và anh cũng nhìn tôi.
Mùa thu này, kinh thành không có dưa mới, chỉ có một câu chuyện cũ đã được viết lại bằng một kết thúc có hậu.
-- HẾT --
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện