Chương 14/15 · Ta dựa vào ăn dưa tra ra chân tướng
Tác giả: Tư Hạ
Mùi dầu thông hăng hắc xộc vào mũi tôi ngay khi tôi vừa rẽ vào con hẻm dẫn đến Vạn Sự Các.
Đám đông ngoài kia không còn là những người dân hóng dưa đơn thuần nữa. Dưới sự kích động của Thiên Cơ Bảng, bọn họ đã biến thành một bầy thú dữ bị bỏ đói. Tiếng hô vang "lấy mạng kẻ tham ô!", "Đốt ổ lừa đảo!" rung chuyển cả một vùng trời.
Trên ban công lầu hai, Hạ Tùng đứng sừng sững giữa cơn mưa gạch đá. Anh ta không rút kiếm. Là quan Hình bộ, anh ta không thể chém vào dân chúng, dù bọn họ đang bị dắt mũi bởi một lời nói dối.
"Hạ Tùng! Tránh ra!" Tôi hét lớn, cố chen qua đám đông nhưng bị một gã lực lưỡng xô ngã xuống vũng nước bẩn.
Ngay lúc đó, từ trong bóng tối, những mồi lửa rực cháy được ném lên.
Phựt. Phựt.
Lửa bén vào những tấm rèm tre, rồi nhanh chóng liếm lên những kệ gỗ chứa hàng vạn bản thảo của Vạn Sự Các. Khói đen bốc lên cuồn cuộn.
"Không..." Tôi lồm cồm bò dậy, cổ họng đau rát. Nếu tôi không dập tắt được lời đồn này ngay lập tức, cái chít của anh sẽ trở thành hiện thực không thể cứu vãn.
Tôi lao đến bảng cáo thị công cộng trước cửa Vạn Sự Các—nơi thường ngày vẫn dán những tin đồn giật gân nhất. Tôi giật phăng tờ thông cáo của Thiên Cơ Bảng, rồi dùng hết sức bình sinh hét lên:
"Tất cả dừng tay lại! Các người muốn biết ai là kẻ nhận hối lộ thật sự không?!"
Tiếng thét của tôi, khiến đám đông khựng lại một nhịp. Những đôi mắt đỏ ngầu quay sang nhìn tôi.
"Đừng nghe con ả đó! Cha nó là kẻ tội đồ!" Một gã trong đám đông hét lên, tay lăm lăm mồi lửa.
"Ta có sổ sách của Hối Thông ngân trang!" Tôi giơ cao xấp giấy mà Đường Lục đã mang về, dù nó chỉ là một phần chứng cứ chưa hoàn chỉnh. "Kẻ kể chuyện các người vừa nghe ở quán trà, kẻ vừa tung tin Hạ đại nhân nhận hối lộ, hắn được trả bằng chính ngân phiếu của An Quốc công! Các người đang bảo vệ cho kẻ đã cướp đi bạc cứu tế của cha mẹ các người mười năm trước đấy!"
Đám đông bắt đầu xôn xao, nhìn nhau lưỡng lự. Sự thật là một thứ vũ khí sắc bén, nhưng nó cần một kẽ hở để đâm xuyên qua lớp vỏ giáp của sự giận dữ.
"Hạ Tùng không nhận hối lộ! Anh ấy là người duy nhất dám đột nhập vào kho mật Lại bộ để lấy ra danh sách những kẻ đã gít chít thư lại Kỷ Văn Bác—cha tôi!" Tôi nghẹn ngào, nước mắt trào ra. "Bọn họ muốn đốt Vạn Sự Các không phải vì công lý, mà vì bọn họ muốn tiêu hủy cuốn sổ gốc đang nằm ở bên trong kia kìa!"
Đúng lúc này, một tiếng nổ lớn vang lên từ phía kho tin lầu hai. Lửa bốc cao ngùn ngụt.
"Như Hối! Chạy đi!"
Tôi thấy Hạ Tùng lao vào trong đám cháy. Anh ta không chạy ra ngoài để thoát thân, anh ta đang lao vào nơi chứa chiếc rương sổ sách mà tôi đã giao cho anh.
"Không! Hạ Tùng! Đừng vào đó!" Tôi điên cuồng lao theo, mặc kệ những bàn tay đang cố kéo mình lại.
Bên trong Vạn Sự Các, khói mù mịt khiến tôi không thể nhìn thấy gì quá một sải tay. Tiếng gỗ nứt toác, tiếng lửa reo hò hung hãn. Toàn bộ tâm huyết mười năm của Mạnh chưởng quỹ, hàng vạn bí mật của kinh thành, đang biến thành tro bụi.
Trong góc kho tin, tôi thấy một bóng người đang thản nhiên đứng đó, tay cầm một ngọn đuốc.
Trình Khuyết.
Hắn không bỏ chạy. Hắn đứng giữa đám cháy như một linh hồn đang thực hiện nghi thức tế lễ.
"Cô thấy không, Kỷ Như Hối?" Trình Khuyết cười, khuôn mặt bị ánh lửa làm cho biến dạng. "Sự thật của cô đang cháy. Khi cuốn sổ này biến mất, lời đồn của ta sẽ trở thành sự thật duy nhất còn sót lại."
Hắn giơ ngọn đuốc định ném vào chiếc rương sổ gốc.
"Dừng lại!"
Hạ Tùng xuất hiện như một bóng ma từ trong màn khói. Anh ta không tấn công Trình Khuyết bằng kiếm. Anh ta lao thẳng đến, dùng thân mình che chắn cho chiếc rương gỗ.
Rắc! Một thanh xà ngang bốc cháy rực lửa đổ ập xuống từ trần nhà.
"Hạ Tùng!" Tôi hét lên, lao tới đẩy anh ra.
Cả ba chúng tôi ngã nhào xuống sàn. Thanh xà rơi xuống ngay sát cạnh chiếc rương, tàn lửa bắn tung tóe.
Trình Khuyết cười lạnh lẽo, rút ra một con dao găm, nhắm thẳng vào tim Hạ Tùng lúc anh đang bị thanh xà chắn ngang chân.
"chít đi, kẻ thực thi pháp luật ngu xuẩn."
Tôi không kịp suy nghĩ. Tôi rút con dao găm mà Hạ Tùng đã đưa cho mình, lao lên phía trước. Tôi không đâm Trình Khuyết. Tôi đâm thẳng vào cánh tay đang cầm đuốc của hắn.
Ngọn đuốc rơi xuống. Nhưng không phải rơi vào rương sổ, mà rơi vào đống tài liệu nhạy cảm nhất về vụ án bạc cứu tế mười năm trước mà Trình Khuyết đã dày công thu thập—những thứ hắn dùng để điều khiển Thiên Cơ Bảng.
"Không!" Trình Khuyết gào lên, lao vào cứu lấy những tờ giấy đó. Đối với hắn, đó là mạng sống, là công cụ phục thù duy nhất.
Đúng lúc đó, lực lượng cấm quân Hình bộ phá cửa xông vào. Tiếng xô xát, tiếng hô hoán dập lửa vang lên.
Hạ Tùng dùng hết sức bình sinh đẩy thanh xà ra, ôm lấy tôi và chiếc rương sổ gốc, lao qua cửa sổ lầu hai xuống tấm bạt cứu hộ bên dưới.
Uỵch.
Chúng tôi rơi xuống đất. Tôi thở dốc, phổi như muốn nổ tung vì khói.
Tôi ngẩng đầu nhìn lên. Vạn Sự Các đang sụp đổ trong biển lửa. Trình Khuyết bị cấm quân áp giải ra ngoài, áo bào rách nát, khuôn mặt đen sạm vì khói, đôi mắt hắn vẫn đăm đăm nhìn vào đống tro tàn, điên dại và tuyệt vọng.
Tôi quay sang nhìn Hạ Tùng. Anh nằm đó, mặt đầy vết bỏng, hơi thở nặng nề, nhưng đôi mắt vẫn nhìn tôi chăm chú.
Hạ Tùng còn sống.
Đám đông bên ngoài đã im lặng. Nhìn thấy quan Hình bộ xông vào lửa cứu sổ sách thay vì bỏ chạy, nhìn thấy kẻ điều hành Thiên Cơ Bảng bị bắt, họ bắt đầu hiểu ra mình đã bị lợi dụng. Những ánh mắt phẫn nộ biến thành sự bàng hoàng và hổ thẹn.
Tôi cúi xuống, ôm lấy chiếc rương sổ gốc còn vương mùi khói. Cha tôi đã chít để bảo vệ nó. Vạn Sự Các đã cháy để bảo vệ nó.
Trình Khuyết bị áp giải đi ngang qua tôi. Hắn dừng lại, khẽ thì thầm:
"Cô thắng ván này, Kỷ Như Hối. Nhưng sự thật của cô sẽ không khiến thế gian này đẹp đẽ hơn đâu. Đám đông sẽ sớm tìm một quả dưa khác để cắn xé thôi."
Tôi nhìn hắn, bình thản đáp: "Có lẽ vậy. Nhưng ít nhất, tối nay, quả dưa đó sẽ không phải là mạng của ai cả."
Trăng lên đến đỉnh đầu. Đám cháy đã được dập tắt, chỉ còn lại những cột khói nghi ngút bốc lên từ đống đổ nát của Vạn Sự Các.
Hạ Tùng gượng ngồi dậy, nắm lấy tay tôi. Bàn tay anh nóng rực và thô ráp.
"Sổ còn không?" Anh hỏi, giọng khàn đặc.
"Còn." Tôi gật đầu, siết chặt tay anh. "Tất cả mọi thứ... đều còn."
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện