Chương 10/15 · Tế Vũ
Tác giả: Tư Hạ
Căn hộ của Giang Trạch chìm trong thứ ánh sáng xám nhạt đặc trưng của những ngày mưa phùn Hàng Châu không dứt. Mưa không ào ạt, chỉ dai dẳng như những sợi tơ trời rơi xuống, bện chặt lấy khung cửa sổ, làm nhòe đi đường viền của những tòa nhà đối diện. Trên mặt bàn gỗ sẫm màu, tập tài liệu mà Thẩm An Nhiên vừa đặt xuống vẫn còn nguyên đó, như một lưỡi dao mỏng cắt ngang buổi chiều tĩnh lặng.
Cô đứng cách anh hai bước chân, đủ gần để nhìn thấy từng thớ cơ trên khuôn mặt anh căng ra, đủ xa để không phá vỡ bức tường vô hình mà mười năm qua anh vẫn tự tay xây nên. Giang Trạch không nói gì. Anh cầm xấp giấy lên, ngón tay thon dài lần giở từng trang, chậm rãi như đang bóc tách từng lớp ký ức. Đó là bản sao hồ sơ bệnh án cha anh – bản gốc đã bị chỉnh sửa, nhưng bản sao lưu trữ trong hệ thống cũ của bệnh viện vẫn còn nguyên vẹn. Dòng chữ ghi chú của bác sĩ trực đêm hôm ấy: “Bệnh nhân Giang Văn Hải có dấu hiệu xuất huyết bất thường sau khi được người nhà tiêm thuốc chống đông máu.” Người nhà – chính là Giang Chính Đông, người em trai duy nhất.
Bàn tay Giang Trạch dừng lại ở dòng cuối cùng. Một cơn gió nhẹ từ khe cửa lùa vào, làm lay động mấy sợi tóc mai trên trán anh. An Nhiên thấy lồng ngực anh phồng lên rồi hạ xuống thật sâu, như thể hơi thở ấy đã bị kìm nén từ rất lâu. Cô không lên tiếng, chỉ lặng lẽ bước lại gần hơn một chút, giày vải không gây ra tiếng động trên sàn gỗ.
Rồi anh buông tập tài liệu xuống. Động tác không hề mạnh mẽ, nhưng những tờ giấy trượt khỏi tay, rơi lả tả trên mặt bàn như những chiếc lá mục trong một khu rừng mùa đông. Giang Trạch đứng dậy, dáng người cao gầy in bóng lên tấm kính đẫm hơi nước. Anh bước tới cửa sổ, lưng quay về phía cô. Vai anh thẳng, nhưng có một thứ gì đó mong manh đến lạ trong đường nét ấy.
Mưa vẫn rơi. Từng giọt nước nhỏ li ti bám trên mặt kính, chậm chạp trượt xuống, hòa vào dòng chảy ngoằn ngoèo, in hằn lên bóng lưng anh những vệt loang ướt át. Giang Trạch đưa tay áp lên khung kính lạnh buốt. Những ngón tay từng thoăn thoắt trên bàn mổ, từng cầm dao phẫu thuật chính xác đến từng milimet, giờ đây run lên khe khẽ – cái run không phát ra từ da thịt, mà từ tận cùng lồng ngực, nơi trái tim vốn dĩ đã chai sạn bỗng nhiên nứt vỡ.
An Nhiên nhìn thấy. Cô nhìn thấy bờ vai anh bắt đầu run rẩy. Thoạt đầu là một cơn rung nhẹ như mặt hồ bị gió lướt qua, rồi lan ra thành những đợt sóng ngầm không thể che giấu. Không có tiếng khóc. Không một lời than van. Chỉ có sự im lặng của một người đàn ông ba mươi hai tuổi lần đầu tiên để nỗi đau mười năm trào khỏi lớp mặt nạ lạnh lùng. Vai anh run lên từng hồi, như chiếc cầu cũ kỹ chịu đựng một cơn bão vô hình. Những ngón tay anh cào nhẹ lên mặt kính, hơi nước từ hơi thở anh phả vào tạo thành một vệt mờ.
Cô bước tới, không do dự. Đôi giày vải chạm sàn phát ra tiếng động nhẹ nhàng nhất, như lông vũ rơi. Cô đứng sau lưng anh, gần đến mức có thể cảm nhận hơi ấm tỏa ra từ tấm áo len xám, và cả mùi hương thoang thoảng của xà phòng sát khuẩn – mùi hương vĩnh viễn gắn liền với anh. Cô không vòng tay ôm lấy anh, cũng không nói gì. Chỉ lặng lẽ đưa tay phải của mình, nhẹ nhàng luồn vào bàn tay trái đang buông thõng của anh.
Ngón tay cô mảnh khảnh, lạnh hơn anh một chút vì vừa lật giở tài liệu. Khi những ngón tay ấy đan vào kẽ tay anh, Giang Trạch khẽ giật mình. Cái nắm tay ban đầu lỏng lẻo, nhưng rồi anh siết chặt lại, gần như vô thức. Lòng bàn tay anh nóng ran, những khớp xương gồ lên vì dồn nén quá nhiều cảm xúc. An Nhiên không rụt tay về. Cô áp sát lòng bàn tay mình vào tay anh, để hơi ấm từ hai cơ thể trao đổi qua lớp da.
Ngoài kia, mưa vẫn rơi. Hàng ngàn vạn hạt nước nhỏ bám vào kính, làm méo mó khung cảnh thành phố bên dưới. Đường phố Hàng Châu chìm trong màn sương mỏng, những chiếc ô màu sắc di chuyển chậm chạp như những đóa hoa trôi trên sông. Nhưng trong căn phòng này, thời gian như ngưng đọng. Chỉ còn tiếng mưa lộp độp trên mái nhà, tiếng thở đều đều của hai con người, và những cơn run vẫn chưa dứt hẳn trên bờ vai người đàn ông.
Mười năm... Anh đã chờ đợi giây phút này mười năm rồi.
An Nhiên không trả lời. Cô biết anh không cần câu trả lời. Cô chỉ khẽ siết tay anh thêm một chút, như một lời khẳng định: “Em ở đây.”
Giang Trạch từ từ xoay người lại. Ánh mắt anh lần đầu tiên không còn vẻ sắc lạnh thường ngày. Trong đáy mắt đen ấy là cả một đại dương hoang tàn, nơi con sóng đau thương vừa cuộn trào rồi rút đi, để lại những bãi cát ẩm ướt và tan hoang. Khóe mắt anh đỏ hoe, nhưng không hề có nước mắt. Anh nhìn cô – ánh nhìn không phải của một bác sĩ, không phải của người thừa kế tập đoàn, mà là của một con người vừa trút bỏ được gánh nặng ngàn cân.
Cảm ơn em – anh nói, từng chữ rơi xuống như những viên sỏi ném vào mặt hồ tĩnh lặng.
Cô lắc đầu, môi mím lại thành một đường cong dịu dàng hiếm thấy. Ngón tay cô vẫn nằm gọn trong tay anh, không buông ra.
Anh không cần phải nói cảm ơn - cô đáp, giọng trầm ổn. - Em cũng từng có những nỗi đau mà em tưởng mình sẽ gục ngã. Nhưng rồi em nhận ra, có người ở bên cạnh cũng là một cách để chữa lành.
Giang Trạch không nói thêm. Anh chỉ nhìn cô, như muốn khắc sâu khuôn mặt này vào trí nhớ vốn dĩ đã chứa đầy hình ảnh của cô. Lần đầu tiên sau nhiều năm, anh thấy trái tim mình không còn bị bóp nghẹt bởi mặc cảm tội lỗi. Trái tim ấy vẫn đập – không đều đặn hoàn hảo như trên điện tâm đồ, nhưng đủ để anh cảm nhận được sự sống đang trở lại từng ngóc ngách.
Anh đưa tay kia lên, ngập ngừng chạm vào má cô. Đầu ngón tay thô ráp vì những năm tháng rửa tay bằng cồn sát khuẩn lướt qua làn da mềm mại. An Nhiên hơi nghiêng đầu, áp nhẹ má vào lòng bàn tay anh, hàng mi khép hờ.
Một lúc sau, anh buông tay ra, nhưng vẫn nắm lấy tay cô, dẫn cô quay lại bàn. Họ ngồi xuống chiếc sofa dài đối diện khung cửa sổ lớn. Mưa vẫn rả rích, nhưng dường như đã nhẹ hạt hơn. Trên tấm kính, những dòng nước vẽ nên những bức tranh trừu tượng không tên.
Ngày mai – Giang Trạch lên tiếng, giọng đã lấy lại được sự điềm tĩnh thường ngày, dù vẫn còn khàn - Chúng ta sẽ đối mặt với ông ta. Anh có tất cả bằng chứng. Hồ sơ bệnh án, sao kê tài khoản, và cả những đoạn ghi âm anh đã thu thập suốt mười năm qua. Vụ án này sẽ được đưa ra ánh sáng.
An Nhiên gật đầu. Cô với tay lấy tập tài liệu trên bàn, lật đến trang có chữ ký của Giang Chính Đông trong biên bản nhập viện đêm hôm đó – chính chữ ký xác nhận “người nhà tiêm thuốc theo chỉ định”. Chỉ định ấy không hề tồn tại. Đó chính là bằng chứng phạm tội rành rành.
Em sẽ chuẩn bị đơn khởi kiện. Với những gì chúng ta có, không cần đến phiên tòa, ông ta cũng không thể chối cãi. Nhưng chúng ta phải cẩn thận - cô nói, rành rọt từng lời như một luật sư. - Ông ta vẫn còn nhiều mối quan hệ, và có thể sẽ tìm cách tiêu hủy chứng cứ hoặc đe dọa người làm chứng.
Anh biết. Giang Trạch dựa lưng vào ghế, mắt vẫn hướng ra ngoài mưa. - Nhưng lần này, anh sẽ không để ông ta có cơ hội nữa. Vì anh không chỉ có một mình.
Câu nói cuối cùng buông ra rất khẽ, nhưng An Nhiên nghe rõ. Cô nhìn anh, và thấy nơi khóe môi anh một đường cong rất nhẹ – không hẳn là nụ cười, nhưng là sự mở lòng. Trái tim cô cũng thắt lại, nhưng không phải vì đau, mà vì một thứ xúc cảm ấm áp lạ kỳ.
Họ ngồi như thế thêm một lúc lâu, không nói gì. Bên ngoài, trời bắt đầu tối dần, những ngọn đèn đường ven Hồ Tây lần lượt thắp sáng, ánh vàng hắt qua cửa sổ nhuộm căn phòng thành một bức tranh màu hổ phách. Tiếng mưa trở thành bản nhạc nền êm dịu, xóa nhòa đi mọi căng thẳng còn sót lại.
Đến khi An Nhiên đứng dậy pha hai tách trà nóng, Giang Trạch mới rời mắt khỏi khung cửa. Anh đón lấy tách trà từ tay cô, ngón tay họ lại chạm vào nhau. Lần này, không còn sự vội vã hay ngập ngừng, chỉ có sự tự nhiên như thể đã thành thói quen từ rất lâu.
Ngày mai, sau khi gặp ông ta – anh chậm rãi nói, hơi nóng từ tách trà phả vào mặt - Anh muốn đưa em đến một nơi.
Nơi nào?
Viện bảo tàng thủy tinh. Ở đó có một bức tường được ghép từ hàng ngàn mảnh thủy tinh vỡ. Người ta nói, ánh sáng chiếu qua những mảnh vỡ ấy sẽ tạo ra cầu vồng. Anh đã đến đó một mình rất nhiều lần, nhưng chưa bao giờ thấy cầu vồng. Có lẽ... vì anh luôn đứng nhầm chỗ.
An Nhiên im lặng vài giây, rồi mỉm cười. Nụ cười của cô hiếm hoi như nắng trời Hàng Châu trong mùa mưa, nhưng khi xuất hiện, nó sưởi ấm cả căn phòng.
Vậy ngày mai, chúng ta sẽ cùng đứng đúng chỗ - cô nói.
Giang Trạch không đáp, nhưng ánh mắt anh đã nói lên tất cả. Anh cúi xuống nhấp một ngụm trà, vị đắng nhẹ tan trên đầu lưỡi, nhưng dư vị để lại là sự ngọt lành của một thứ gì đó mới mẻ đang nảy mầm.
Đêm buông xuống. Mưa vẫn rơi đều trên mái nhà, nhưng căn hộ nhỏ không còn lạnh lẽo như trước. Trên sofa, hai bóng người ngồi cạnh nhau, tách trà đã nguội, nhưng bàn tay vẫn đan vào nhau. Nỗi đau mười năm cuối cùng cũng được phơi bày, và trên đống tro tàn, một hạt mầm hy vọng đã bắt đầu trồi lên, nhỏ bé nhưng cứng cỏi, đủ sức vượt qua lớp đất đá của quá khứ.
Ngoài khung cửa sổ, mưa bỗng nhẹ hạt hơn một chút, như chính bầu trời cũng đang nín thở chờ đợi một ngày mới. Và trong ánh sáng cuối cùng của ngày tàn, bóng hai người in lên tấm kính – không còn là hai hình hài riêng biệt, mà đã hòa làm một.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện