Chương 11/15 · Tế Vũ
Tác giả: Tư Hạ
<p>Mưa không lớn, chỉ là một màn bụi nước trắng xóa phủ lên thành phố. Từ ô cửa sổ kính, Giang Trạch nhìn xuống những mái nhà xám ngoét, những con đường ướt sũng nơi người ta đi vội, áo mưa bay phần phật. Đã ba ngày kể từ đêm họ phát hiện ra mảnh ghép cuối cùng, và mỗi buổi sáng ở căn hộ này đều bắt đầu bằng sự im lặng nặng nề, thi thoảng bị cắt ngang bởi tiếng cà phê nhỏ giọt.</p><p>An Nhiên ngồi ở bàn, trước mặt cô là một tập hồ sơ dày cộp. Những con số, những giao dịch mờ ám, lời khai của nhân viên cũ – tất cả đã được cô sắp xếp thành một chuỗi logic không thể chối cãi. Cô không chạm vào cà phê; tay cô đặt trên tập giấy, hơi lạnh.</p><p>Giang Trạch quay lại, ánh mắt anh dừng trên khuôn mặt cô. Cô mệt mỏi, nhưng đôi mắt vẫn sáng. Anh đã quen với sự mệt mỏi ấy – nó giống như mặt trời cuối ngày, vẫn đủ ấm để xua đi những cơn gió lạnh.</p><p>“Em sẵn sàng chưa?” Giọng anh trầm, như tiếng đàn cello vang trong phòng trống.</p><p>An Nhiên gật đầu. “Chỉ cần anh.”</p><p>Họ không nói thêm gì. Những điều cần nói đã được nói hết trong ba ngày qua, trong những đêm không ngủ, trong những cuộc điện thoại với những người đã chờ đợi quá lâu. Giang Trạch cầm lấy chiếc áo khoác dài màu xám, rồi dừng lại trước tủ. Bàn tay anh mở ngăn kéo nhỏ, lấy ra một chiếc USB bạc – nơi lưu giữ giọng nói của cha anh, và của kẻ phản bội.</p><p>Họ rời căn hộ khi mưa vẫn còn rơi. Thang máy chật hẹp, hai người đứng sát nhau, hơi thở phả nhẹ. Qua tấm gương trong thang máy, Giang Trạch thấy An Nhiên nhìn thẳng về phía trước, một tay cô vô thức siết chặt dây đeo túi. Anh không nói gì, chỉ khẽ chạm vào mu bàn tay cô, một cái chạm nhẹ như cánh bướm, nhưng đủ để cô thả lỏng.</p><p>Trụ sở Giang thị là một tòa tháp kính cao vút, xám lạnh giữa màn mưa. Những tấm kính phản chiếu bầu trời âm u, tạo thành một thế giới đảo ngược – nơi những đám mây bị nhốt dưới mặt đất. Khi họ bước vào sảnh lớn, tiếng giày vang lên trên sàn đá cẩm thạch. Nhân viên nhận ra Giang Trạch, có người cúi đầu chào, có người vội vã tránh đi. Anh không để ý; anh chỉ tiến thẳng về phía thang máy riêng.</p><p>Bên trong thang máy, chỉ có hai người. Không gian kín mít, ánh đèn trắng chiếu lên những vết xước li ti trên cửa kim loại. Giang Trạch bấm tầng cao nhất – tầng của chủ tịch. An Nhiên đứng bên cạnh, cô có thể nghe thấy nhịp tim mình, nhưng cô không sợ. Cô đã quen với việc những cơn hoảng loạn của mình bị chế ngự bởi sự hiện diện của anh. Sự lạnh lùng của anh, kỳ lạ thay, lại là thuốc an thần của cô.</p><p>Cửa mở ra, họ bước vào một hành lang rộng. Trên tường treo những bức tranh trừu tượng; dưới chân là thảm dày, hút hết âm thanh. Cuối hành lang là cánh cửa gỗ nặng nề. Trước cửa, một cô thư ký trẻ đang ngồi. Cô ta ngước lên, kinh ngạc khi thấy Giang Trạch.</p><p>“Cậu Giang, chủ tịch đang họp...” Cô ta lắp bắp.</p><p>“Ra ngoài.” Giang Trạch không dừng bước. Giọng anh lạnh như dao cắt, nhưng không hẳn là ra lệnh – chỉ đơn giản là một sự thật. Cô thư ký run rẩy, đứng dậy và vội vã bỏ đi.</p><p>Giang Trạch đẩy cửa.</p><p>Căn phòng rộng mênh mông, một mặt là cửa kính khổng lồ nhìn ra Tây Hồ. Hôm nay, mặt hồ phủ sương mù, nước xám xịt như pha lê mờ. Giang Chính Đông ngồi sau bàn làm việc lớn bằng gỗ thịt, trên tay là một điếu xì gà đang cháy dở. Ông ta ngước lên, nét mặt ban đầu là sự giận dữ, nhưng khi nhận ra cháu trai mình, nó chuyển thành một nụ cười mỉa mai.</p><p>“Trạch, cuối cùng cháu cũng chịu về thăm chú. Còn dẫn theo cả... bạn gái à?” Giọng ông ta khàn khàn, như tiếng sỏi đá cọ vào nhau.</p><p>An Nhiên bước vào sau, cô không lên tiếng. Cô đã quen với việc những người như Giang Chính Đông tìm cách dùng ngôn từ để chế ngự. Cô chỉ đi đến một chiếc ghế bên cạnh, đặt tập hồ sơ lên bàn cà phê, rồi ngồi xuống. Động tác ấy chậm rãi, kiên quyết, như thể cô không đến để tranh luận, mà đến để tuyên án.</p><p>Giang Chính Đông nhìn theo, nụ cười tắt dần. Ông ta dập điếu xì gà vào gạt tàn pha lê. “Có chuyện gì thì nói nhanh. Chú còn nhiều việc phải làm.”</p><p>Giang Trạch vẫn đứng, anh không cởi áo mưa; nước từ vai áo nhỏ xuống sàn gỗ, tạo thành những đốm tối. Bên ngoài, mưa vẫn rơi, những giọt nước thi nhau trượt dài trên kính, như những vệt nước mắt không ngừng chảy.</p><p>“Chú biết cháu đến vì chuyện gì.” Giang Trạch nói, giọng không cao, nhưng sắc như lưỡi dao mỏng.</p><p>Giang Chính Đông dựa lưng vào ghế, hai tay đan vào nhau. “Chú không biết. Cháu trai yêu quý của chú mất tích bao lâu nay, đùng một cái xuất hiện với vẻ mặt như thể mới chôn cất ai. Có phải sức khỏe cháu không tốt?” Giọng ông ta giả lả, nhưng ánh mắt thì đầy cảnh giác.</p><p>An Nhiên mở tập hồ sơ. Cô lấy ra một bản kê chi tiết, đặt lên bàn cà phê. “Đây là báo cáo tài chính của Giang thị mười năm trước. Có một khoản chuyển nhượng cổ phần bất thường cho một công ty ma, đúng vào đêm bác Giang qua đời. Số tiền sau đó được chuyển qua bảy tài khoản khác nhau, cuối cùng dừng lại ở một tài khoản đứng tên người tình cũ của ông – bà Lâm Mỹ Vân.”</p><p>Giang Chính Đông giật mình. Bàn tay đang đan vào nhau siết chặt lại. “Cô là ai? Ai cho cô quyền điều tra tập đoàn của tôi?”</p><p>“Cô ấy là luật sư.” Giang Trạch chậm rãi nói. “Và cô ấy có quyền. Bởi vì cháu đã ủy quyền cho cô ấy, với tư cách là cổ đông lớn nhất.”</p><p>Giang Chính Đông bật cười, tiếng cười khô khốc. “Cháu bị điên rồi, Trạch ạ. Mười năm nay cháu mặc áo blouse trắng, làm bác sĩ cứu người, nhưng đầu óc thì lại nghĩ đến mấy chuyện trả thù vô căn cứ. Chú đã bảo vệ công ty này suốt ngần ấy năm, để rồi giờ cháu về, vu cho chú tội ác?”</p><p>Anh bước đến gần bàn. Mỗi bước chân của anh như đo đếm thời gian. Anh rút từ túi áo trong ra chiếc USB, đặt nó xuống mặt bàn, bên cạnh điếu xì gà đã tàn. Chiếc USB bạc lấp lánh dưới ánh đèn, như một vì sao chết.</p><p>“Đây là bản ghi âm từ máy trợ tim của cha cháu. Chiếc máy ấy không chỉ theo dõi nhịp tim, mà còn ghi lại mọi âm thanh xung quanh trong vòng hai giờ cuối cùng. Chú có muốn nghe không?”</p><p>Sắc mặt Giang Chính Đông thay đổi. Lớp phấn son của sự tự tin sụp đổ trong tích tắc, để lộ ra nỗi sợ hãi nguyên thủy. Ông ta đứng phắt dậy, tay đập xuống bàn. “Mày dám! Đồ khốn, mày dám gài bẫy tao từ khi nào?”</p><p>Giang Trạch không lùi bước. Anh nhìn thẳng vào mắt chú mình – đôi mắt từng là nỗi ám ảnh của anh suốt cả tuổi thơ, nay chỉ còn là hố sâu hoảng loạn. “Cháu không gài bẫy. Chính chú đã để lại dấu vết. Khi chú tiêm quá liều thuốc chống đông máu vào tĩnh mạch cha cháu, chú đã không biết rằng máy trợ tim sẽ ghi lại lời chú nói: ‘Ông ấy chết là may cho tất cả.’”</p><p>Căn phòng im lặng đến mức tiếng mưa ngoài kia như vỡ òa, ào ạt quất vào kính. Giang Chính Đông thở hổn hển, tay run rẩy mò mẫm tìm một điểm tựa. Ông ta tưởng đã xóa sạch mọi bằng chứng, đã chôn vùi sự thật cùng với chiếc quan tài gỗ mun, nhưng không ngờ chính con người trước mặt – đứa cháu mà ông ta nghĩ là vô hại – đã âm thầm giữ nó suốt mười năm.</p><p>“Mày... mày không thể làm gì được đâu. Chứng cứ ấy không được chấp nhận trước tòa. Mày không có nhân chứng, không có...” Giọng ông ta lạc đi.</p><p>An Nhiên mở miệng, giọng cô trong trẻo nhưng không kém phần cứng rắn. “Đoạn ghi âm kết hợp với lời khai của y tá trực đêm đó – người đã thấy ông có mặt ở bệnh viện vào thời điểm cấp cứu bị trì hoãn – và sổ ghi chép ca trực đã bị sửa đổi, sẽ là đủ để khởi tố.” Cô lấy ra một tập tài liệu khác. “Đây là lời khai có công chứng. Và đây là bản đối chiếu chữ viết, chứng minh ông là người đã ra lệnh thay đổi lịch trực.”</p><p>Giang Chính Đông ngã người xuống ghế. Những đường nét trên mặt ông ta chảy xệ xuống, như tượng sáp gặp lửa. Ông ta nhìn Giang Trạch, rồi nhìn An Nhiên, rồi lại nhìn ra những giọt mưa. “Tại sao? Tại sao chúng mày cứ đào bới quá khứ lên làm gì? Chuyện cũ đã qua rồi, công ty giờ đang phát triển. Tao có thể cho chúng mày tiền, bao nhiêu cũng được...”</p><p>Giang Trạch lắc đầu. Một cử chỉ nhẹ nhàng, nhưng dứt khoát. “Cháu không cần tiền. Cháu cần cha trở về.” Giọng anh vỡ ra một chút, và lần đầu tiên, trong mắt người chú, anh không còn là đứa trẻ bơ vơ. Anh là ngọn lửa đã được nhen nhóm quá lâu, giờ bùng lên để thiêu rụi mọi dối trá.</p><p>Anh cầm lấy chiếc USB, kẹp nó giữa hai ngón tay, rồi bóp nhẹ. Một tiếng “tách” vang lên, vỏ nhựa vỡ ra. Anh đặt nó xuống bàn một lần nữa, lần này nó nằm đó như một con bọ bị bẻ gãy cánh. “Không cần cái này nữa. Cháu đã gửi bản sao cho cảnh sát. Họ sẽ tới trong vài phút nữa.”</p><p>Giang Chính Đông bật dậy, khuôn mặt đỏ gay. “Mày phản bội gia đình! Mày dám gọi cảnh sát? Tao sẽ cho mày hối hận! Tao có quyền, tao có tiền...” Ông ta vớ lấy chiếc gạt tàn pha lê, ném mạnh về phía Giang Trạch. Chiếc gạt tàn bay qua, sượt qua vai anh, đập vào tường kính phía sau, vỡ tan thành trăm mảnh nhỏ. Những mảnh pha lê rơi xuống như mưa sao băng, lấp lánh phản chiếu ánh sáng đèn.</p><p>Giang Trạch không phản ứng. Anh chỉ chậm rãi quay lưng, bước về phía An Nhiên. Cô vẫn ngồi đó, hai tay đặt lên tập hồ sơ, ánh mắt không rời khỏi người đàn ông đang vùng vẫy trong tuyệt vọng. Khi Giang Trạch đến bên cạnh, cô đứng dậy. Họ không chạm vào nhau, nhưng họ cùng quay mặt về phía cánh cửa.</p><p>“Đừng hòng rời khỏi đây! Tao sẽ giết chúng mày!” Giang Chính Đông gào lên, nhưng chân ông ta không thể nhấc nổi. Ông ta chỉ có thể đứng đó, nhìn hai bóng lưng xa dần, giữa muôn vàn mảnh kính vỡ vương vãi.</p><p>Đúng lúc ấy, cánh cửa văn phòng bật mở. Giang Tử Ngang lao vào, gương mặt tái nhợt. Anh đã đứng bên ngoài, nghe thấy tất cả. Ánh mắt anh lướt qua Giang Chính Đông đang điên cuồng, rồi dừng lại ở Giang Trạch. “Anh Trạch… là thật sao?” Giang Trạch im lặng gật đầu. Giang Tử Ngang nhìn người chú, giọng nghẹn lại: “Cháu không thể tin được… Chính chú đã hại bác cả...” Anh lùi sang một bên, đứng giữa Giang Chính Đông và cánh cửa. “Các anh chị đi đi. Ở đây để em lo.” Giọng anh run run nhưng kiên quyết. Giang Chính Đông há hốc mồm, không thốt nên lời trước sự chống đối của đứa cháu thứ hai.</p><p>Khi họ bước ra hành lang, Giang Trạch dừng lại một giây. Anh nhìn lên bức tường, nơi treo chân dung người sáng lập – cha anh. Bức ảnh đã phai màu theo năm tháng, nhưng nụ cười vẫn còn đó, hiền lành và bao dung. Dường như cha anh vẫn dõi theo, từ một miền xa xăm nào đó.</p><p>“Mình đi thôi.” An Nhiên nhẹ nhàng nói. Cô không cầm tay anh, nhưng hơi ấm từ giọng nói của cô đã đủ sưởi ấm trái tim đang run rẩy trong lồng ngực anh.</p><p>Họ bước vào thang máy. Cửa đóng lại, thế giới bên ngoài bị cắt rời. Trong không gian kín, chỉ có tiếng thở đều đặn của hai người. Giang Trạch nhìn vào mắt An Nhiên – lần đầu tiên sau mười năm, anh không còn thấy mình chỉ là một cái bóng của quá khứ. Ánh sáng trong bóng tối, hóa ra không phải là một ngọn đèn lớn, mà là một ánh lửa nhỏ, được giữ gìn bằng bàn tay kiên nhẫn của một người sẵn sàng ở lại.</p><p>Mưa vẫn không ngớt khi họ lái xe về căn hộ. Thành phố chìm trong màn nước mỏng, những vệt đèn pha loang loáng trên mặt đường ướt. Họ không nói gì, nhưng bàn tay An Nhiên đặt nhẹ lên mu bàn tay Giang Trạch đang cầm vô lăng. Một cử chỉ nhỏ, nhưng đủ để nói rằng: em vẫn ở đây.</p><p>Về đến nhà, họ trút bỏ những chiếc áo khoác ướt sũng. Không ai bảo ai, cả hai cùng bước ra ban công. Cơn mưa cuối mùa dường như cũng dịu lại, chỉ còn lất phất bay. Giang Trạch đứng tựa lan can, nhìn ra xa. An Nhiên đến bên cạnh, khoác lại chiếc áo len mỏng cho anh.</p><p>“Anh đã sợ.” Giang Trạch lên tiếng, giọng khàn đi vì những cảm xúc vừa qua. “Suốt mười năm, anh sợ rằng mình sẽ không thể làm được. Sợ rằng cha sẽ không bao giờ được an ủi. Nhưng có em… anh đã không còn đơn độc.”</p><p>An Nhiên không trả lời ngay. Cô ngước nhìn những hạt mưa cuối cùng đang rơi, rồi khẽ nắm lấy bàn tay lạnh giá của anh. “Chúng ta đã làm được rồi. Và em sẽ không đi đâu cả. Ở lại với anh, như anh đã từng ở lại với em.”</p><p>Đúng lúc ấy, một vệt sáng mỏng manh phía chân trời phía tây vừa ló rạng. Ánh nắng cuối ngày xuyên thủng màn mây, chiếu xuống ban công những tia sáng yếu ớt nhưng ấm áp. Mưa tạnh dần, chỉ còn tiếng nước nhỏ giọt từ mái hiên.</p><p>Họ đứng đó, tay trong tay, lặng yên đón nhận ánh sáng đầu tiên sau những ngày dài xám xịt. Những vết thương vẫn còn đó, nhưng chúng không còn chảy máu. Chúng đã được rửa sạch bởi mưa, và được hong khô bởi hơi ấm từ một bàn tay khác.</p><p>Hôm ấy, trên ban công nhỏ giữa lòng Hàng Châu, người ta thấy một bác sĩ và một luật sư đứng cạnh nhau, dưới vòm trời đang hửng sáng. Họ không nói gì nhiều, nhưng ánh mắt họ trao cho nhau đã cất lên một lời thề: Từ nay, sẽ không ai phải chiến đấu một mình nữa.</p>
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện