Chương 9/15 · Tế Vũ
Tác giả: Tư Hạ
Mưa vẫn rơi.
Ngoài khung cửa sổ căn hộ, những sợi mưa phùn tháng Sáu buông mành mành, lặng lẽ bám vào mặt kính rồi chậm rãi trượt dài, để lại từng vệt nước mỏng tang như vết sẹo trong suốt. Căn phòng tĩnh mịch đến mức chỉ nghe thấy tiếng giấy sột soạt mỗi khi Thẩm An Nhiên lật một trang tài liệu, và âm thanh đều đều của mưa gõ vào khung nhôm.
Giang Trạch ngồi bên bàn gỗ, lưng thẳng, ánh đèn bàn phủ lên gương mặt anh một lớp sáng lạnh. Những ngón tay thon dài của một bác sĩ phẫu thuật chậm rãi lướt qua từng tập hồ sơ cũ – toàn bộ sổ sách kế toán của Giang thị từ mười năm trước mà anh đã âm thầm lưu giữ, và mấy thùng tài liệu mà An Nhiên mượn được từ văn phòng công ty dưới danh nghĩa kiểm toán sáp nhập. Mùi giấy cũ ẩm mốc hòa lẫn vào hơi lạnh của mưa, tạo thành một thứ không khí lành lạnh như lưỡi dao cùn.
An Nhiên đưa tay xoa nhẹ hai thái dương. Cô đã ngồi ở đây suốt sáu tiếng, cố gắng kết nối những con số khô khan với dòng thời gian sự kiện. Nhưng dường như mọi dấu vết đều đã được ai đó cố tình xóa mờ, chỉ còn lại những mảnh vụn rời rạc như giọt mưa tan trên kính. Cô thở ra một hơi thật khẽ, không muốn phá vỡ sự yên tĩnh giữa họ – thứ yên tĩnh không còn căng thẳng như những ngày đầu, mà đã trở nên quen thuộc, như chính hơi thở.
“Nghỉ một lát đi.” Giọng Giang Trạch trầm thấp, vẳng đến như từ một cơn mưa khác. Anh không ngước mắt khỏi tập hồ sơ, nhưng ngón tay dừng lại, như thể chỉ chờ cô lên tiếng.
“Em không sao.” An Nhiên khẽ đáp, cầm ly cà phê đã nguội lạnh trên bàn. Cô nhấp một ngụm, vị đắng lan ra đầu lưỡi. Chiếc ly thủy tinh trong suốt phản chiếu ánh đèn vàng vọt, và qua lớp kính ấy, cô nhìn thấy bóng Giang Trạch mờ ảo đổ dài trên mặt bàn.
Cô đặt ly xuống, tiếp tục lục tìm trong một thùng tài liệu cá nhân – những vật phẩm văn phòng bị bỏ quên, nhật ký công tác, danh thiếp cũ. Bỗng ngón tay cô chạm vào một góc cứng, khác hẳn với những tờ giấy mỏng. Cô kéo ra: một cuốn sổ tay bìa da màu nâu sẫm, đã cũ đến mức những đường chỉ khâu ở gáy sắp bung ra. Bên ngoài không đề tên, nhưng nét chữ trên trang đầu tiên khiến cô khựng lại.
Đó là chữ của Giang Chính Đông – nét bút sắc nhọn, nghiêng về phía trước như luôn vội vã. Cuốn sổ ghi chép chi tiêu và những cuộc hẹn từ mười hai năm trước. An Nhiên chậm rãi giở từng trang, đồng tử cô co lại khi bắt gặp một đoạn viết tắt ở trang giữa, được bôi đậm và đóng khung cẩn thận: "Warf. 10mg x2 – tối 21/03."
Hơi thở của cô như ngưng lại. Warfarin. Thuốc chống đông máu. Mười miligam, gấp đôi liều thông thường. Và ngày 21 tháng Ba – chính là đêm cha Giang Trạch qua đời.
“Giang Trạch...” Giọng cô vỡ ra, gấp gáp hơn dự định.
Anh ngẩng lên, chạm phải ánh mắt cô – một tia sáng khác thường trong đáy mắt nâu trầm tĩnh. An Nhiên đẩy cuốn sổ về phía anh, ngón tay run run chỉ vào dòng ghi chú. “Anh xem cái này đi.”
Giang Trạch cầm lấy cuốn sổ. Ánh mắt anh lướt qua dòng chữ, và mọi đường nét trên gương mặt anh bỗng chốc đông cứng lại. Bầu không khí quanh anh như hạ xuống vài độ, tiếng mưa bên ngoài đột nhiên trở nên ồn ã. Anh không nói gì, chỉ lặng lẽ đứng dậy, bước tới chiếc tủ sắt ở góc phòng. An Nhiên nhìn theo, thấy anh mở ngăn tủ dưới cùng, lấy ra một tập hồ sơ bệnh án được bọc trong túi ni lông trong suốt, mép giấy đã ố vàng.
Đó là bệnh án của cha anh – điều mà anh đã mất rất nhiều năm để xin được từ kho lưu trữ của bệnh viện cũ, và cũng là thứ khiến anh chưa từng nguôi ngoai. Anh đặt tập hồ sơ lên bàn, mở trang ghi chép điều trị ngày 21 tháng Ba. Trên đó, bác sĩ trực ghi rõ: “Bệnh nhân có dấu hiệu xuất huyết bất thường, nghi ngờ tương tác thuốc. Đã ngừng Warfarin.”
Nhưng bên cạnh đó, một dòng chữ khác được viết tay rất nhỏ ở góc trang – gần như là một vết mực lem: “Thân nhân đề nghị tiếp tục dùng thuốc theo đơn cũ. Từ chối chuyển viện.”
Giang Trạch thở ra một hơi, như thể lồng ngực anh vừa bị ai đó giẫm mạnh. Anh chống hai tay lên mép bàn, các khớp ngón tay trắng bệch. “Chính là nó.” Giọng anh khàn đặc. “Suốt mười năm, anh vẫn nghĩ đó là tai biến. Nhưng thực ra... thực ra ông ta đã tiêm quá liều thuốc chống đông, rồi ngăn không cho cha chuyển viện. Chờ cho đến khi không còn cứu được nữa.”
An Nhiên cảm thấy cổ họng mình nghẹn lại. Cô biết sự thật sẽ đau đớn, nhưng đến khoảnh khắc nó hiển hiện trước mắt, vẫn khiến cô không kìm được run rẩy. Cô đứng dậy, bước tới bên cạnh Giang Trạch. Những sợi mưa ngoài cửa sổ vẽ lên khuôn mặt anh những đường sáng tối chập chùng, và trong đôi mắt thâm trầm kia, cô nhìn thấy cả một bầu trời đang sụp đổ.
Không suy nghĩ, cô đặt tay mình lên tay anh – nhẹ nhàng, như đặt một cánh hoa lên mặt hồ. Bàn tay anh lạnh buốt, nhưng sau vài giây, nó dần buông lỏng, rồi từ từ lật ngược lại, nắm lấy tay cô. Những ngón tay đan vào nhau, chặt đến mức cô cảm nhận được từng nhịp đập dồn dập nơi cổ tay anh.
“Cảm ơn em.” Anh nói, không nhìn cô, nhưng giọng đã ấm trở lại, dù vẫn còn run rẩy ở cuối câu.
An Nhiên không đáp. Cô chỉ lặng lẽ nắm chặt tay anh hơn một chút, như một lời hứa không cần nói thành lời. Rồi cô nhẹ nhàng rút tay về, cầm cuốn sổ lên lần nữa. “Chúng ta cần đối chiếu toàn bộ. Những con số trong sổ sách tài chính của chú ấy – em nhớ có mấy khoản chi lớn cho một công ty dược phẩm nhỏ ở Hải Ninh. Nếu tra ra hóa đơn mua thuốc trùng khớp với thời điểm này...”
Giang Trạch hít một hơi sâu, ánh mắt dần lấy lại vẻ sắc lạnh của một người đã quen đối diện với tử thần trên bàn mổ. Anh gật đầu, lập tức bắt tay vào việc. Cả hai lại cúi xuống những tập hồ sơ, nhưng bầu không khí giữa họ đã khác hẳn. Không còn là sự tĩnh lặng mệt mỏi nữa, mà là một thứ căng thẳng âm ỉ, như dây đàn sắp đứt.
Mưa bên ngoài vẫn không ngừng. Những giọt nước thi nhau chảy dài trên mặt kính, xô đẩy nhau, hòa vào nhau, rồi lại tách ra, tựa như chính số phận con người – có những điều mất mát tưởng như đã vỡ tan, nhưng cuối cùng vẫn tìm được đường trở về.
Mãi đến quá nửa đêm, khi đồng hồ điểm hai tiếng chuông lạnh lẽo, An Nhiên mới ngả người ra ghế, hai mắt cay xè. Trước mặt cô là một bảng so sánh chi chít: ngày tháng, số tiền, tên thuốc, liều lượng... Tất cả khớp đến từng chi tiết nhỏ. Giang Chính Đông không chỉ lên kế hoạch chiếm đoạt tài sản – ông ta đã lên kế hoạch giết người. Ông ta đã đặt mua lượng lớn Warfarin chỉ vài tuần trước khi ra tay, thông qua một công ty ma. Và rồi, vào cái đêm mưa định mệnh ấy, chính ông ta là người ở bên cạnh anh trai mình, giả vờ chăm sóc, chờ đợi cơn xuất huyết ập đến rồi mới thong thả gọi cấp cứu.
Giang Trạch đứng dậy, bước đến bên cửa sổ. Anh áp lòng bàn tay lên mặt kính lạnh, để mặc những giọt mưa bên ngoài làm mờ dấu vân tay. Bờ vai anh hơi run, nhưng khi quay lại, khuôn mặt đã trở về vẻ bình tĩnh đến tàn nhẫn. “Đủ rồi.” Anh chỉ nói hai từ, giọng sắc như dao mổ.
An Nhiên gật đầu, không hỏi thêm. Cô hiểu, trận chiến thực sự bây giờ mới bắt đầu. Những mảnh ghép cuối cùng đã được đặt đúng chỗ, và bức tranh tội ác mười năm đã hoàn chỉnh. Chỉ còn việc bắt kẻ vẽ nên nó phải trả giá.
Cô đứng lên, thu dọn đống tài liệu, cất chúng vào chiếc cặp khóa số mà Giang Trạch đã chuẩn bị sẵn. Khi đi ngang qua anh, cô khẽ chạm vào khuỷu tay anh. “Ngày mai, em sẽ liên hệ với bên kiểm toán độc lập. Chúng ta sẽ gửi toàn bộ bằng chứng cho viện kiểm sát. Nhưng trước hết, anh cần nghỉ ngơi. Anh đã thức từ mấy đêm rồi.”
Giang Trạch không phản đối. Anh im lặng một lát, rồi bất ngờ nắm lấy cổ tay cô, nhẹ nhàng nhưng dứt khoát, kéo cô đứng lại. Cô quay đầu, bắt gặp ánh mắt anh – lần đầu tiên không còn lớp sương mù che giấu. “Ở đây với anh một lát.” Giọng anh khàn đặc, như vừa chạy một quãng đường rất xa. “Mưa sắp tạnh rồi.”
An Nhiên nhìn ra ngoài. Mưa vẫn rơi, nhưng đúng là đã nhẹ hạt hơn. Cô không rút tay về, cũng không nói gì. Họ cùng đứng bên khung cửa sổ, lặng lẽ nhìn thành phố Hàng Châu chìm trong màn nước mỏng. Những ánh đèn đường nhòe đi, những tán cây ướt đẫm phản chiếu ánh sáng vàng vọt. Ở một góc trời xa, hình như có một vệt sáng mỏng đang len qua tầng mây.
“Sau tất cả...” Giang Trạch cất tiếng, giọng trầm như tiếng mưa rơi trên mặt hồ Tây. “...anh chỉ muốn sống một cuộc đời bình thường. Không còn thù hận, không còn dối trá. Có lẽ... có một người sẵn lòng cùng anh uống cà phê vào mỗi sáng.”
Tim An Nhiên như ngừng đập một nhịp. Cô không dám quay sang nhìn anh, chỉ cảm nhận hơi ấm từ bàn tay anh vẫn đang bao lấy cổ tay mình. “Vậy thì sau này, mỗi sáng em sẽ pha cà phê cho anh.” Cô nói rất khẽ, như sợ làm vỡ khoảnh khắc này. “Nhưng anh phải hứa là sẽ không bỏ nhiều đường nữa. Em không thích ngọt.”
Khóe môi Giang Trạch khẽ nhếch lên – một nụ cười nhạt như ánh trăng sau mưa. Anh buông tay cô ra, nhưng trước khi quay đi, anh khẽ vuốt nhẹ một lọn tóc mai lòa xòa trên má cô. “Được. Anh hứa.”
Đêm ấy, khi An Nhiên trở về phòng mình, cô vẫn còn nghe thấy tiếng Giang Trạch thức. Anh ngồi ở bàn làm việc, lật đi lật lại cuốn sổ cũ của người chú, như thể muốn khắc sâu từng nét chữ tội lỗi vào trí nhớ. Nhưng trong ánh đèn vàng, cô thấy bờ vai anh đã thả lỏng hơn. Gánh nặng mười năm cuối cùng cũng có người sẻ chia.
Còn An Nhiên, trước khi chìm vào giấc ngủ, cô nhìn ra ô cửa sổ nhỏ trong phòng. Mưa đã thực sự tạnh. Trên nền trời đen thẫm, một vì sao cô đơn vừa ló rạng, trong và yếu ớt, nhưng đủ để người ta tin rằng bình minh sắp đến.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện