Chương 12/15 · Tế Vũ
Tác giả: Tư Hạ
Mưa lại rơi trên Hàng Châu. Những hạt nước nhỏ li ti bám vào khung cửa kính, mờ dần rồi trượt dài, để lại những vệt ngoằn ngoèo như mạch máu trên làn da trong suốt. Trong căn hộ tối giản của Giang Trạch, chỉ có ánh sáng từ màn hình laptop hắt lên gương mặt Thẩm An Nhiên. Cô đã ngồi đó suốt ba giờ, sắp xếp từng chứng từ, gạch nối những mốc thời gian, những khoản tiền, những liều thuốc. Ngón tay cô thỉnh thoảng dừng lại, lơ lửng trên bàn phím, như chạm vào một thứ gì đó quá sắc, quá lạnh.
Giang Trạch đứng tựa vào khung cửa sổ, quay lưng về phía cô. Anh không nhìn mưa, mà nhìn hình phản chiếu của cô trên tấm kính. Đôi vai cô hơi co lại, một nét mệt mỏi mà cô luôn cố giấu. Anh đã học cách đọc những dấu hiệu ấy, như cách anh đọc nhịp tim trên màn hình monitor. Căn phòng im ắng đến mức tiếng mưa rơi ngoài ban công cũng trở thành một thứ nhịp điệu chậm rãi, như hơi thở của một người đang ngủ không yên. Không khí nặng nề như báo trước một cơn bão mới sắp ập đến.
Cuộc đối chất với Giang Chính Đông ba ngày trước vẫn còn văng vẳng. Gã đã không ngờ mọi thứ sụp đổ nhanh đến vậy. Những đoạn ghi âm, những bút toán giả, và trên hết là bằng chứng về liều thuốc chống đông máu – tất cả đã phơi bày một sự thật mà gã tưởng đã bị mười năm mưa gió cuốn trôi. Nhưng Giang Chính Đông không phải loại người dễ dàng buông tay. An Nhiên biết điều đó, và cô cảm nhận được bóng tối vẫn đang lởn vởn đâu đó bên ngoài tấm kính.
Buổi sáng hôm ấy, trời vẫn một màu xám ẩm ướt. Cả hai lặng lẽ kiểm tra lại toàn bộ hồ sơ lần cuối trước khi gửi lên viện kiểm sát. Giang Trạch kiểm tra từng con dấu, từng chữ ký, đôi mắt anh không biểu lộ cảm xúc nhưng những ngón tay lại chậm rãi, cẩn thận đến mức An Nhiên biết anh đang đè nén một cơn sóng dữ dội bên trong. Cô không lên tiếng, chỉ đặt lên bàn một chiếc cốc thủy tinh trong suốt chứa trà gừng nóng. Hơi ấm lan tỏa, làm mờ đi một góc nhỏ trên mặt bàn. Anh dừng tay, nhìn cốc trà, rồi nhìn cô. Ánh mắt anh lóe lên một tia mềm mại, rồi vụt tắt như chưa từng tồn tại.
Đêm đó, khi màn đêm đã buông xuống thật sâu, tiếng mưa trở nên nặng hạt hơn. An Nhiên đang thiu thiu trên sofa thì điện thoại reo vang, xé toang màn đêm tĩnh lặng. Cô giật mình, nhìn màn hình – một số lạ. Tim cô đập thình thịch khi nghe máy. Đầu dây bên kia là giọng đàn ông trầm đục, như bị bóp méo qua lớp vải: “Cô Thẩm, về quê ngay đi. Bà nội cô… nhà cửa tan hoang cả rồi. Lần này chỉ là cảnh báo thôi.” Cuộc gọi cúp nhanh chóng.
Máu trong người An Nhiên như đông lại. Cô bật dậy, chân run rẩy. Giang Trạch từ phòng ngủ bước ra, chỉ trong một giây đã nhận ra sự hoảng loạn trên gương mặt cô. Cô lắp bắp kể lại, tay cô run run bấm lại số điện thoại nhưng không liên lạc được. “Anh đưa em về.” – Giang Trạch nói, giọng anh trầm và sắc như lưỡi dao. Anh không hỏi, chỉ lập tức khoác áo, cầm chìa khóa xe. Bàn tay anh nắm lấy tay cô, kéo cô ra thang máy. Hơi ấm từ bàn tay anh là thứ duy nhất giữ cho cô không gục ngã trong lúc này.
Suốt chặng đường mưa dài, Giang Trạch lái xe tập trung, thinh lặng. An Nhiên ngồi bên, mắt ráo hoảnh nhưng lồng ngực thắt lại, hơi thở nông và gấp. Bàn tay anh thỉnh thoảng rời vô lăng, nhẹ nhàng đặt lên mu bàn tay cô, siết nhẹ. Không một lời an ủi, nhưng cái siết tay ấy nói lên tất cả: “Anh ở đây.” Xe lao đi trong màn mưa, ánh đèn pha xuyên qua màn nước như những vệt sáng yếu ớt cuối cùng của hy vọng.
Khi họ đến nơi, trời vẫn chưa sáng. Căn nhà nhỏ của bà nội nằm khuất sau những rặng tre giờ đây tan hoang. Cửa bị đập gãy, mảnh kính vỡ vương vãi. Bà nội đang ngồi co ro trên chiếc ghế gỗ duy nhất còn nguyên vẹn, mái tóc bạc ướt sũng nhưng đôi mắt vẫn sáng một cách lạ lùng. An Nhiên lao đến, ôm chầm lấy bà, nước mắt cuối cùng cũng rơi. Bà vỗ nhẹ vào lưng cô: “Đừng sợ, cháu đang làm điều đúng đắn. Bà không sao. Chúng nó chỉ muốn dọa thôi.” Giang Trạch đứng phía sau, lặng lẽ quan sát xung quanh. Đôi mắt anh tối sầm, hàm răng nghiến chặt. Anh rút điện thoại, gọi một dãy số, chỉ nói vài câu cụt ngủn: “Đến đón bà ngay. Địa chỉ tôi gửi.” Rồi anh cúi xuống, nhẹ nhàng đỡ bà nội: “Bà yên tâm, cháu sẽ lo liệu.”
Họ đưa bà đến một nơi an toàn do anh sắp xếp – một căn hộ kín đáo ở ngoại ô. Trước khi quay lại thành phố, Giang Trạch nắm lấy tay An Nhiên, ánh mắt anh không còn lạnh lẽo nữa mà cháy lên một ngọn lửa: “Không thể để chuyện này lặp lại. Anh sẽ kết thúc tất cả.” Cô nhìn anh, nhận ra sự tức giận đang bị kiềm nén sau lớp mặt nạ bình tĩnh. Cô biết, từ giây phút này, anh sẽ không còn giữ lại gì nữa.
Ngay sáng hôm sau, khi trở về Hàng Châu, Giang Trạch lập tức hành động. Anh liên lạc với một vài nhà báo uy tín, gửi cho họ một phần bằng chứng về những sai phạm tài chính của Giang Chính Đông – không phải tất cả, chỉ đủ để dư luận bắt đầu dậy sóng. Song song đó, anh gửi toàn bộ hồ sơ đầy đủ lên viện kiểm sát, thúc đẩy quá trình khởi tố. Rồi anh một mình đến văn phòng Giang thị. Anh không báo trước, chỉ đẩy thẳng cửa phòng chú mình. Giang Chính Đông đang ngồi sau bàn làm việc, vẻ mặt hốc hác, nhưng khi thấy anh, gã vẫn cố nhếch mép một nụ cười khinh bỉ.
“Mày đến đây để dọa tao sao, thằng cháu bất hiếu?” – gã gằn giọng.
Giang Trạch không trả lời ngay. Anh từ từ bước tới gần, mỗi bước chân như dồn nén cả mười năm căm hận. Ánh mắt anh lạnh ngắt, nhưng đằng sau đó là một ngọn lửa đen tối đến đáng sợ. Anh đặt hai tay lên mặt bàn, cúi thấp người xuống ngang tầm mắt gã. Giọng anh thấp và đều, như tiếng bão thì thầm: “Động vào người của tôi, ông sẽ hối hận.” Không đợi gã phản ứng, anh đứng thẳng dậy, đặt một chiếc USB lên mặt bàn. “Trong này có bản sao toàn bộ bằng chứng. Ngày mai, chúng sẽ có mặt trên trang nhất. Tòa án cũng đã nhận được một bản.” Rồi anh quay lưng, bước ra ngoài. Phía sau lưng, Giang Chính Đông đập tay xuống bàn, gào lên điên cuồng, nhưng Giang Trạch không quay đầu. Những giọt mưa vẫn rơi ngoài cửa sổ, như rửa trôi đi những dơ bẩn cuối cùng của quá khứ.
Tối hôm đó, trong căn hộ nhỏ, Giang Trạch và An Nhiên ngồi bên nhau trên sofa. Không khí tĩnh lặng đến mức chỉ còn nghe thấy tiếng mưa rơi đều đặn bên ngoài. An Nhiên dựa đầu vào vai anh, cảm nhận sự run rẩy mỏng manh trong hơi thở của người đàn ông luôn tỏ ra bất khả xâm phạm. Suốt những năm tháng cô độc, anh chưa từng để lộ điểm yếu – nhưng giờ đây, khi có cô bên cạnh, nỗi sợ mất mát bỗng trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết. Anh cất giọng khàn đặc: “Suốt mười năm qua, anh chỉ sống vì một mục đích duy nhất. Giờ đây khi mọi chuyện sắp kết thúc, anh lại sợ… sợ rằng mình sẽ mất em trước khi kịp nắm lấy tay em.”
Cô nhẹ nhàng đặt tay lên ngực anh, nơi trái tim đang đập những nhịp mạnh mẽ dưới lớp áo mỏng. Cô ngước nhìn anh, đôi mắt long lanh dưới ánh đèn vàng: “Trái tim anh mạnh mẽ lắm, Giang Trạch. Nó đã chịu đựng bao nhiêu năm rồi. Lần này, để em chịu cùng anh. Chúng ta sẽ cùng đi đến cuối cùng.” Anh không nói gì, chỉ cúi xuống, vùi mặt vào mái tóc cô, hít thật sâu mùi hương dịu dàng ấy. Bàn tay anh nắm lấy tay cô, lần đầu tiên không còn khoảng cách, không còn e dè. Những giọt mưa ngoài kia vẫn tiếp tục rơi, nhưng trong căn phòng, hơi ấm từ hai trái tim đã xóa tan tất cả giá lạnh.
Phía trước họ vẫn còn một trận chiến cam go. Phiên tòa sắp tới sẽ quyết định số phận của Giang Chính Đông, và hắn có thể còn những chiêu cuối cùng. Nhưng lúc này đây, trong khoảnh khắc giao thoa giữa bóng tối và ánh sáng, họ đã có nhau. Không còn cô độc, không còn sợ hãi. Và trong tiếng mưa rơi đều đặn ngoài kia, như một lời hứa hẹn rằng sau tất cả những cơn bão, bầu trời rồi cũng sẽ quang đãng trở lại.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện