Chương 13/15 · Tế Vũ
Tác giả: Tư Hạ
Mưa vẫn rơi. Hạt mưa nhỏ như sương, đọng trên ô cửa kính dày của phòng xử án, làm nhòe đi những tia nắng yếu ớt cuối thu. Bên trong, không khí lặng ngắt như mặt hồ trước giông. Mùi gỗ cũ và giấy tờ ẩm mốc quyện vào nhau, đặc quánh trong khoảng không gian cao vời vợi.
Thẩm An Nhiên ngồi bên dãy bàn công tố, bộ vest xám tro thẳng nếp, ánh mắt sắc lạnh nhưng trái tim đập chậm từng nhịp nặng nề. Cô không chỉ là luật sư của người bị hại – cô là người đã cùng Giang Trạch đi qua những đêm mưa dài nhất. Bàn tay cô vuốt ve tập tài liệu dày cộp, nơi từng con số, từng dòng chữ là một viên gạch xây nên bức tường công lý. Bên cạnh cô, công tố viên trẻ điềm tĩnh sắp xếp hồ sơ, nhưng chính An Nhiên là người dẫn dắt mũi tấn công pháp lý hôm nay.
Giang Trạch ngồi hàng ghế đầu của khán giả, không còn là bác sĩ trong áo blouse trắng hay doanh nhân trong âu phục. Anh mặc chiếc áo sơ mi xanh đậm, tay áo xắn lên, dáng thẳng nhưng đôi vai như chịu sức nặng ngàn cân. Ánh đèn trần hắt bóng lên gò má anh, nơi khóe môi giấu một nét căng cứng chỉ An Nhiên mới nhận ra. Cách vài ghế, Giang Tử Ngang – em họ anh – ngồi im lặng, hai tay bấu chặt vào đầu gối, mắt đã đỏ hoe từ lúc bước vào. Cả hai cùng nhìn về phía vành móng ngựa, nơi Giang Chính Đông, trong bộ vest xám than lịch lãm, vẫn giữ vẻ mặt tự tin đến khinh mạn.
Chủ tọa phiên tòa, người đàn ông trung niên với cặp kính gọng vàng, gõ nhẹ búa. Giọng ông đều đều:
“Phiên tòa xét xử bị cáo Giang Chính Đông về tội cố ý giết người và chiếm đoạt tài sản, xin được bắt đầu.”Lời tuyên bố như nhát dao cắt vào màn mưa ngoài ô cửa, mở ra một vết thương chưa từng lành.
An Nhiên đứng dậy, bước đến bục trung tâm. Cả phòng xử hàng chục ánh mắt dồn vào cô. Cô không run, giọng rành rọt, lạnh lùng:
“Thưa quý tòa, chúng tôi sẽ chứng minh rằng bị cáo không chỉ là kẻ đứng sau một cái chết thương tâm, mà còn là người đã lên kế hoạch chiếm đoạt tài sản một cách có hệ thống. Mọi bằng chứng hôm nay sẽ cho thấy lòng tham đã dẫn đến tội ác khủng khiếp nhất.”
Ánh mắt cô lướt qua Giang Chính Đông, chỉ trong một giây, nhưng đủ sắc lạnh.
Những bản sao kê ngân hàng được phóng chiếu lên màn hình lớn. An Nhiên diễn giải từng con số: khoản vay thế chấp cổ phần ngay trước đêm cha Giang Trạch qua đời, dòng tiền bất thường chảy qua nhiều tài khoản ẩn danh. Cô chỉ tay, giọng đều đều mà mỗi chữ như một nhát búa:
“Chỉ ba ngày sau cái chết của anh trai, bị cáo đã thâu tóm toàn bộ quyền kiểm soát tập đoàn. Hành vi này không phải ngẫu nhiên – nó là mắt xích cuối cùng trong kế hoạch đã được tính toán từ lâu.”
Bên dưới, Giang Trạch siết chặt nắm tay, những ngón tay trắng bệch. An Nhiên thấy, nhưng cô không thể làm gì ngoài việc đưa ra thêm một con số, thêm một bằng chứng.
Luật sư bào chữa đứng lên phản bác, nhưng những lập luận yếu ớt như bọt sóng vỡ tan trước bức tường chứng cứ. Tiếng mưa rơi lộp độp ngoài cửa kính như nhịp đếm ngược cho sự thật đang dần lộ diện.
Đến phần chứng cứ y tế, không khí trùng xuống. Bác sĩ pháp y tóc hoa râm bước lên, giọng trầm và chậm rãi:
“Với tình trạng của bệnh nhân lúc đó, liều thuốc chống đông máu được tiêm vào tương đương với một phát súng. Nó khiến máu không thể đông, dẫn đến xuất huyết nội không thể kiểm soát. Và điều đáng nói là, cuộc gọi cấp cứu bị trì hoãn ít nhất hai mươi phút.”
Một tiếng thở dài nặng nề từ hàng ghế khán giả. Giang Tử Ngang cúi gằm mặt, vai run lên. An Nhiên nhắm mắt, nhớ lại đêm Giang Trạch run rẩy trước cửa sổ. Lúc ấy, cô chỉ biết nắm lấy tay anh. Giờ đây, sự thật được phơi bày dưới ánh đèn phòng xử, nhưng vết đau vẫn cứa vào lòng.
Giang Chính Đông vẫn điềm tĩnh, thậm chí khóe môi nhếch lên một nét cười khẩy. Nhưng bàn tay đặt trên bàn bất giác run nhẹ – điều mà chỉ những ai tinh ý mới nhận ra. An Nhiên nhận ra, và cô biết Giang Trạch cũng thấy.
Sau giờ nghỉ giải lao, đến lượt bằng chứng quan trọng nhất: đoạn ghi âm. An Nhiên yêu cầu phát file âm thanh, bàn tay cô siết chặt tập tài liệu. Cô đã nghe nó cùng Giang Trạch trong căn hộ nhỏ giữa đêm mưa. Nhưng lần này, nó sẽ vang lên giữa phòng xử, trước mặt tất cả.
Không khí chùng xuống. Tiếng lạo xạo đầu tiên, rồi giọng nói quen thuộc của Giang Chính Đông tràn ra, méo mó nhưng rành rọt:
“Ông ấy chết là may cho tất cả.”
Cả căn phòng như ngưng đọng. Vài tiếng xì xào rồi im bặt. Giọng nói trong băng tiếp tục, đắc thắng và lạnh lẽo:
“Anh tôi quá yếu đuối để điều hành cả một tập đoàn. Tôi chỉ giúp ông ấy rút ngắn con đường thôi.”
An Nhiên đưa mắt về phía Giang Trạch. Anh vẫn ngồi đó, nhưng toàn thân như bị đóng băng. Hàm anh nghiến chặt, yết hầu di chuyển. Lần đầu tiên, anh ngước lên nhìn thẳng vào mắt chú mình. Ánh nhìn ấy chứa đựng phẫn nộ, nhưng trên hết là nỗi đau của một đứa trẻ mười năm trước phát hiện sự thật về cái chết của cha.
Giang Chính Đông tái mặt. Nụ cười méo mó biến mất, thay vào đó là hoảng loạn bị kiềm nén. Ông ta quay sang luật sư, thì thầm điều gì đó. Nhưng đoạn băng vẫn tiếp tục, phơi bày từng chi tiết: kế hoạch trì hoãn cấp cứu, mũi tiêm chết người, và những lời khinh miệt dành cho người anh đã khuất.
Khi đoạn băng kết thúc, phòng xử án chìm trong im lặng tuyệt đối. Chỉ còn tiếng mưa lộp độp bên ngoài cửa kính, như nhịp đếm thời gian của số phận.
Chủ tọa quay sang phía hàng ghế nhân chứng: “Ông Giang Trạch, mời ông lên bục.”
Giang Trạch đứng dậy, bước đi chậm rãi. Từng bước chân như mang nặng cả mười năm dồn nén. Khi đứng trên bục nhân chứng, ánh đèn chiếu thẳng vào mặt, anh vẫn không né tránh. Giọng anh trầm và đều, nhưng mỗi chữ như đổ ra từ vết thương chưa lành:
“Mười năm trước, tôi mười bảy tuổi. Đêm đó, tôi nhận điện thoại, chạy đến bệnh viện. Cha tôi đã không còn. Người ta nói ông lên cơn đau tim đột ngột. Tôi đã tin. Nhưng sau đó, tôi phát hiện ra những bất thường. Là một bác sĩ, tôi biết dấu hiệu của thuốc chống đông máu khi bị tiêm quá liều. Tôi đã mất mười năm để tìm ra sự thật này. Mười năm qua, tôi sống như một cái bóng. Hôm nay, tôi đứng đây không phải để trả thù, mà để cha tôi được an nghỉ.”
Anh dừng lại, hít một hơi thật sâu, đôi mắt đỏ hoe nhưng không rơi lệ. Cả phòng xử im phăng phắc. Ngay cả tiếng mưa cũng như ngừng rơi. Giang Tử Ngang dưới hàng ghế lặng lẽ rơi nước mắt, tay nắm chặt thành quyền, trong lòng dâng lên một quyết tâm sắt đá.
Trái tim anh ấy, cuối cùng cũng có thể đập vì chính mình.
– An Nhiên nghĩ thầm, khóe mắt cô cay xè nhưng vẫn giữ nguyên tư thế. Cô nhìn người đàn ông trên bục, thấy trong mắt anh lấp lánh một thứ ánh sáng chưa từng thấy – không phải lạnh lùng, không phải xa cách, mà là giải thoát. Như thể gánh nặng mười năm vừa được trút bỏ, dù chỉ một phần.
Luật sư bào chữa cố gắng xoay chuyển, đặt câu hỏi về tính xác thực của băng ghi âm, nhưng chuyên gia kỹ thuật đã xác nhận không có dấu hiệu chỉnh sửa. Từng bằng chứng được đưa ra như những mắt xích xiềng chặt lấy bị cáo. Bản chất vụ án dần hiện rõ: một tội ác được lên kế hoạch tỉ mỉ, từ động cơ, phương tiện đến cơ hội.
Bồi thẩm đoàn chăm chú lắng nghe, những khuôn mặt nghiêm nghị nhưng ánh mắt đã nói lên tất cả. Mưa bên ngoài dường như cũng lắng xuống, chỉ còn vài hạt thưa thớt gõ vào cửa kính.
Khi chủ tọa tuyên bố tạm nghỉ để chuẩn bị cho phần tuyên án, An Nhiên mới dám thở một hơi dài. Cô đứng dậy, chân hơi run, bước về phía Giang Trạch. Anh vẫn đứng ở bục nhân chứng, lưng thẳng, nhưng đôi mắt nhìn về phía cửa sổ, nơi mưa đang vẽ những đường ngoằn ngoèo trên kính.
Cô nhẹ nhàng chạm vào khuỷu tay anh. “Anh ổn chứ?” Giọng cô khàn đi vì xúc động.
Giang Trạch quay lại, ánh mắt anh gặp ánh mắt cô. Lần đầu tiên, anh cười – một nụ cười rất nhẹ, như nắng sau mưa.
“Ừ. Anh ổn.”
Chỉ hai tiếng ấy thôi, nhưng An Nhiên hiểu. Cô không nói gì thêm, chỉ lặng lẽ đan tay mình vào tay anh, cảm nhận hơi ấm từ bàn tay từng khép chặt nay đã mở ra, sẵn sàng nắm lấy.
Bên ngoài, mưa đã tạnh. Một tia nắng yếu ớt xuyên qua lớp kính dày, hắt lên sàn gỗ những vệt sáng lung linh. Như thể công lý, dù muộn màng, cũng đã tìm được đường đến. Nhưng hành trình vẫn chưa kết thúc – tòa sẽ còn nhóm họp, và phán quyết cuối cùng vẫn còn ở phía trước.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện