Chương 3/15 · Tế Vũ
Tác giả: Tư Hạ
Mưa Hàng Châu không bao giờ vội vã. Nó rơi như những sợi tơ buồn, chầm chậm phủ lên thành phố một lớp màng ẩm ướt và trong veo. Trên tầng mười bảy của tòa nhà văn phòng, Thẩm An Nhiên đứng tựa vào khung cửa kính, nhìn những giọt nước trượt dài trên mặt kính, để lại những vệt mờ như những bí mật chưa được gọi tên.
Tay cô vẫn cầm tập tài liệu photo từ phòng kế toán của Giang thị. Những con số đã nhảy múa trước mắt cô suốt ba đêm liền, và cuối cùng chúng cũng chịu dừng lại, xếp thành một bức tranh mà cô không dám tin là mình đã vẽ nên.
Khoản chuyển tiền ẩn danh vào đêm Giang Thế Huy mất, qua bốn ngân hàng trung gian, cuối cùng dừng lại ở một tài khoản offshore mang tên một công ty ma. Nhưng điều khiến tim cô đập mạnh không phải là sự tinh vi của đường đi đồng tiền, mà là thời điểm của một giao dịch khác, diễn ra chỉ vài ngày trước đó: Giang Chính Đông, chú ruột của Giang Trạch, đã thế chấp toàn bộ số cổ phần của mình để vay một khoản nợ khổng lồ.
An Nhiên đọc lại hợp đồng vay trong ánh sáng vàng vọt của đèn bàn. Nét chữ ký của Giang Chính Đông sắc nhọn, đầy quyết liệt. Tài sản thế chấp là 15% cổ phần Giang thị – một con số đủ để kéo sập một người nếu thị trường biến động. Và đúng lúc đó, anh trai ông ta – chủ tịch tập đoàn – đột ngột qua đời, mở đường cho ông ta tiếp quản quyền lực và giải quyết núi nợ.
Cô đặt tập tài liệu xuống, xoa nhẹ ngực trái. Nhịp tim đã bắt đầu loạn nhịp từ buổi chiều, nhưng cô không muốn uống thuốc ngay. Cơn đau nhỏ này giống như một lời nhắc nhở: mình đang đi trên một con dao mỏng.
Điện thoại rung lên. Một tin nhắn từ số lạ: “Luật sư Thẩm, có những chuyện không nên biết.”
Không có lời đe dọa cụ thể, nhưng sự lạnh lẽo trong từng con chữ khiến cô tưởng như có một cơn gió lùa qua gáy. Cô nhìn quanh phòng làm việc trống rỗng. Chỉ có tiếng mưa đáp trên kính, đều đặn như nhịp thở của một người đang chờ đợi.
An Nhiên tắt đèn, chỉ để lại ánh sáng mờ từ màn hình máy tính. Trong bóng tối nhá nhem, cô lần mở lại các file tài liệu cũ mà cô đã sao lưu. Không chỉ dừng lại ở tài chính, cô đã lần theo cả hồ sơ bệnh án của Giang Thế Huy. Tim ông vốn khỏe, chỉ bị rối loạn nhịp nhẹ. Cái chết đột ngột do “nhồi máu cơ tim” không hoàn toàn thuyết phục với một người có tiền sử bệnh lý lành tính như vậy.
Cô nhớ lại đôi mắt của Giang Trạch ở bệnh viện hôm ấy. Lạnh lùng, sắc như dao mổ, nhưng ẩn sau là một biển lửa âm ỉ mà chỉ những ai từng mang nỗi đau mới nhận ra. Có lẽ anh ta đã nghi ngờ từ lâu.
Điện thoại lại rung. Lần này là một cuộc gọi. Số ẩn danh.
An Nhiên nhấn nút nghe, không nói gì. Đầu dây bên kia là tiếng thở nặng nhọc, rồi một giọng khàn đặc, cố tình làm biến âm: “Đây là cảnh cáo cuối cùng. Hãy để người chết yên nghỉ.”
Cô siết chặt ống nghe. “Ông là ai?”
Nhưng đầu dây đã tắt. Màn hình trở về màn hình chính, phản chiếu khuôn mặt tái nhợt của cô. Tim cô đập thình thịch, mồ hôi lạnh túa ra sau lưng. Cô vội vàng lục túi tìm lọ thuốc, đổ ra hai viên nhỏ màu trắng, bỏ vào miệng. Vị đắng lan ra, kéo cô về thực tại.
Câu nói của Giang Trạch hôm khám bệnh chợt vang lên trong đầu cô, như một mệnh lệnh cụt ngủn: “Uống thuốc đúng giờ.” Giọng anh khi đó không hề có chút ấm áp nào, nhưng chính sự khô khốc ấy lại khiến cô nhớ. Như thể nó được thốt ra từ một người đã quen với việc không ai quan tâm đến mình, nhưng lại không thể làm ngơ trước sự sống của người khác.
Cô uống một ngụm nước. Nhịp tim dần ổn định. Nỗi sợ vẫn còn, nhưng đã lắng xuống, nhường chỗ cho một sự kiên định mới. Cô không thể dừng lại. Không chỉ vì bản năng nghề nghiệp, mà vì có một sự thật đang chìm trong bóng tối, và cô là người đang nắm sợi dây leo xuống vực.
An Nhiên cho tất cả tài liệu vào một chiếc túi da, khóa kỹ. Cô quyết định sẽ không để chúng ở văn phòng nữa. Có lẽ tủ đồ ở phòng gym, hoặc một két sắt riêng tại ngân hàng. Cô cần một nơi an toàn để cất giữ bằng chứng, trước khi kẻ nào đó quyết định ra tay.
Bước ra khỏi tòa nhà, cơn mưa vẫn chưa dứt. Đường phố vắng tanh, những ngọn đèn đường phản chiếu trên mặt nhựa ướt tạo thành những vệt sáng dài, mong manh như thủy tinh lỏng. Cô kéo cao cổ áo măng tô, bước nhanh về phía ga tàu điện ngầm. Nhưng chỉ vài bước chân, cô chợt khựng lại.
Cảm giác có ai đó đang nhìn mình.
Cô từ từ quay đầu. Trên vỉa hè đối diện, dưới mái hiên một tiệm tạp hóa đã đóng cửa, có một bóng đen đứng lặng. Ánh đèn đường không chiếu tới khuôn mặt, chỉ phác ra một dáng người cao, gầy, khoác chiếc áo mưa đen tuyền. Khoảnh khắc cô nheo mắt cố nhìn rõ, bóng đen ấy đã bước lùi vào bóng tối, tan biến như chưa từng tồn tại.
Tim cô lại đập nhanh. Nhưng lần này không phải do loạn nhịp. Đó là một nhịp đập khác, giống như tiếng chuông ngân vang trong sương mù, báo hiệu có một người đang đứng ở ranh giới giữa đêm và ánh sáng.
Cô không gọi cảnh sát. Cũng không hét lên. Chỉ lặng lẽ quay đi, bước nhanh hơn, nhưng trong lòng bỗng có một tia ấm áp lạ kỳ. Nếu thực sự có kẻ muốn hại cô, thì bóng đen kia đã không chỉ đứng nhìn.
Có lẽ… có một ai đó cũng đang tìm kiếm sự thật. Và đang lặng lẽ bảo vệ cô từ trong bóng tối.
Về đến căn hộ nhỏ của mình, An Nhiên khóa trái cửa, kéo rèm kín mít. Cô ngồi xuống sofa, chiếc túi da vẫn ôm trong lòng. Ngoài kia, mưa vẫn rơi, những giọt nước va vào cửa kính tạo thành bản nhạc đều đều, như lời ru của một thành phố không ngủ.
Cô nhắm mắt, cố gắng sắp xếp lại mọi thứ. Giang Chính Đông có động cơ tài chính rõ ràng. Nhưng một mình ông ta không thể thực hiện được. Phải có đồng phạm, ít nhất là người đã giúp tiêm thuốc hoặc tạo hiện trường giả. Và ai đã chuyển số tiền kia? Rửa tiền qua bốn ngân hàng đòi hỏi sự hỗ trợ từ người có chuyên môn.
Cô nhớ ra một cái tên từng xuất hiện trong hồ sơ nội bộ: Lục Văn Thành, trợ lý riêng của Giang Chính Đông. Một người đàn ông ít nói, trung thành tuyệt đối, và đã rời khỏi Giang thị ngay sau khi Giang Chính Đông lên nắm quyền. Theo lý lịch, hắn ta từng học dược, nhưng bỏ ngang để theo nghiệp kinh doanh. Một kẻ biết về thuốc…
An Nhiên mở laptop, bắt đầu tra cứu sâu hơn về Lục Văn Thành. Cô không nhận ra mình đã làm việc đến tận khuya, cho đến khi ánh sáng xanh từ màn hình trở thành thứ duy nhất chiếu sáng căn phòng. Mưa đã ngớt, chỉ còn tiếng nước tí tách từ mái hiên.
Mệt mỏi kéo đến, nhưng cô vẫn cố gắng gửi một email cho đồng nghiệp cũ ở Cục Điều tra Kinh tế, nhờ xác minh thêm về tài khoản offshore. Xong xuôi, cô gục đầu xuống bàn, thiếp đi lúc nào không hay.
Trong giấc mơ chập chờn, cô thấy mình đang đứng giữa một căn phòng toàn kính, mưa rơi bên ngoài như hàng ngàn mũi tên trong suốt. Và có một bàn tay, không biết từ đâu, đặt lên vai cô, nhẹ như hơi thở. Giọng nói trầm thấp vang lên sau lưng: “Đừng sợ.”
Cô giật mình tỉnh giấc. Trời đã tờ mờ sáng. Trên bàn, điện thoại báo có một tin nhắn mới. Lại là số lạ. Nhưng lần này, nội dung không phải đe dọa.
Chỉ vỏn vẹn năm chữ: “Mọi chuyện rồi sẽ qua.”
Cô nhìn màn hình rất lâu. Không hiểu sao, cô lại thấy bình yên. Có lẽ bóng đen đêm qua không phải là ảo giác. Và có lẽ, người đó biết nhiều hơn cô tưởng.
Cô cất điện thoại vào túi, đứng dậy pha một tách cà phê. Mùi hương đắng nhẹ lan tỏa trong không gian nhỏ. Ngoài cửa sổ, thành phố bắt đầu thức giấc sau cơn mưa dài. Những mái ngói ướt bóng loáng như được tráng một lớp men mỏng, phản chiếu ánh sáng buổi sớm thành hàng ngàn vệt lấp lánh.
Cô biết mình đã bước vào một trò chơi không có đường lui. Nhưng cũng biết rằng, trong trò chơi này, cô không hoàn toàn đơn độc.
Ở một nơi khác trong thành phố, trong một căn hộ tối giản chỉ có ánh sáng từ bể cá thủy tinh, Giang Trạch khẽ chạm vào màn hình điện thoại. Dòng tin nhắn gửi đi vẫn còn đó. Anh tắt máy, ánh mắt dừng lại trên những giọt nước lăn chậm rãi trên mặt kính bể cá, tựa như những giọt mưa đang đi tìm đường về biển. Anh biết, cô gái ấy sẽ không dừng lại. Và anh cũng vậy.
Bởi vì đôi khi, sự thật không phải là thứ để che giấu, mà là thứ duy nhất có thể chữa lành những trái tim đã mang đầy vết thương.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện