Chương 4/15 · Tế Vũ
Tác giả: Tư Hạ
Mưa chưa từng ngớt. Hàng Châu chìm trong màn nước trắng xóa, những tòa nhà cao tầng hóa thành những bóng ma lặng lẽ, chỉ còn ánh đèn đường hắt lên mặt đường ướt những vệt vàng cam run rẩy. Thẩm An Nhiên đứng trước cửa kính văn phòng, nhìn ra ngoài. Những giọt mưa bám vào tấm kính như những vết sẹo trong suốt, chảy dài rồi lại hợp vào nhau, tạo thành những dòng nước không ngừng nghỉ. Cô đã quen với mưa Hàng Châu, thứ mưa phùn kéo dài hàng tuần, thấm vào quần áo, thấm vào cả xương tủy, mang theo một nỗi buồn không tên. Nhưng đêm nay, mưa không còn là bài thơ dịu dàng nữa – nó là một tấm màn dày, giấu đi những bóng đen cô cảm thấy đang rình rập.
Đã ba ngày kể từ cuộc gọi cuối cùng. Giọng nói vô danh ấy vẫn còn văng vẳng trong đầu cô, như một dòng điện lạnh chạy dọc sống lưng. “Đừng xen vào chuyện không phải của mình, luật sư ạ.” Không đe dọa cụ thể, nhưng chính sự mơ hồ ấy lại đáng sợ hơn bất cứ lời hăm dọa nào. An Nhiên đã quen với áp lực công việc, nhưng kiểu sợ hãi này thì khác. Nó bám vào cô như hơi ẩm, khiến từng giác quan đều trở nên quá mẫn cảm. Tiếng bước chân trong hành lang vắng, tiếng còi xe đột ngột ngoài phố, thậm chí là tiếng máy fax khởi động – tất cả đều khiến tim cô thắt lại. Rối loạn nhịp tim của cô hình như cũng tệ hơn; vài lần cô phải dừng lại, tay ấn lên ngực, chờ cơn nhói qua đi.
Cô nhìn đồng hồ: đã gần mười giờ. Văn phòng luật giờ này chỉ còn mình cô, những chiếc bàn gọn gàng, những tập hồ sơ xếp chồng ngay ngắn. Cô đã dành cả buổi tối để rà soát lại bản báo cáo tài chính của Giang thị. Những con số vô tri nhưng lại có thể kể một câu chuyện khác: khoản chuyển tiền ẩn danh, khoản vay thế chấp cổ phần từ mười năm trước, và sự trùng hợp đến rợn người với đêm cha Giang Trạch qua đời. Càng đào sâu, cô càng thấy lạnh. Nhưng là một luật sư, cô không thể dừng lại khi sự thật vẫn còn bị chôn vùi. Cô tắt máy tính, đứng dậy, khoác chiếc áo mưa mỏng. Ánh đèn phòng lịm đi, để lại màn đêm và tiếng mưa bủa vây.
Thang máy xuống tầng trệt, cửa mở ra một không gian tối om. Tòa nhà này cũ kỹ, hệ thống đèn hành lang chỉ hoạt động một nửa, để lại những khoảng tối sâu hun hút. An Nhiên bước nhanh, giày cao gót nện lên nền gạch ẩm những tiếng lộp cộp vang vọng. Cô không sợ bóng tối – nhưng cô sợ những thứ ẩn trong bóng tối. Bàn tay siết chặt chiếc ô gập trong túi, cô tự nhủ mình chỉ đang tưởng tượng. Ra đến cửa ngoài, cơn gió lạnh tạt vào mặt, mang theo hơi nước mịt mù. Mưa nặng hạt hơn, tạo thành một bức tường nước ngăn cách cô với chiếc xe đỗ bên kia đường.
Cô chưa kịp mở ô thì một giọng nói vang lên, trầm đục như tiếng sấm xa: “Cô Thẩm, chúng tôi muốn nói chuyện.”
Hai bóng đen từ trong góc khuất bước ra. Mưa làm nhòa đi đường nét, nhưng đủ để thấy chúng mặc áo khoác tối màu, dáng vẻ thô kệch. Một tên đứng chắn trước mặt, tên kia lù lù phía sau, cắt đứt đường lui. Tim An Nhiên đập mạnh, nhưng cô cố giữ giọng bình tĩnh: “Các anh là ai? Nếu cần trao đổi công việc, hãy đến văn phòng vào giờ hành chính.”
“Công việc?” Tên trước mặt cười khẩy, hơi thở nồng rượu. “Bọn tao không có hứng thú với mấy giấy tờ của cô. Chỉ muốn nhắn cô một câu: nhúng tay vào chuyện của người khác sẽ có ngày bị gãy tay đấy.”
Hắn tiến lại gần, cô lùi theo phản xạ, nhưng lưng đã chạm vào bức tường lạnh ngắt. Nước mưa từ mái hiên tạt thẳng vào mặt, lạnh buốt. Cô siết chặt chiếc ô trong tay, tính toán. Chạy ư? Đôi giày cao gót này là một trở ngại. La lên? Phố vắng tanh, không một bóng người. Cô cảm thấy hơi thở mình dồn dập, lại thêm cái nhói quen thuộc ở ngực trái. Nhưng ngay lúc tên kia vươn tay định túm lấy cổ áo cô, một chuyển động nhanh như chớp đã xé toạc màn mưa.
Một bóng người xuất hiện từ phía sau chiếc xe đậu gần đó, không một tiếng động. Giang Trạch. Anh không mặc áo blouse trắng quen thuộc, mà hoàn toàn đen kịt: áo sơ mi đen, quần đen, đôi giày da cũng đen. Mưa dính trên tóc, trên vai, nhưng anh dường như không hề bận tâm. Ánh đèn đường phản chiếu trong mắt anh một vệt sắc lạnh như thủy tinh vỡ. Trước khi tên thứ nhất kịp quay đầu, một cú đấm đã giáng thẳng vào hàm hắn, mạnh đến nỗi tiếng va chạm lẫn vào tiếng mưa rơi. Hắn loạng choạng, máu từ khóe miệng pha với nước mưa thành một vệt hồng nhạt. Tên thứ hai rút ra một con dao gấp, nhưng còn chưa kịp bấm lưỡi, Giang Trạch đã áp sát, một tay khóa cổ tay hắn, tay kia thúc cùi chỏ vào mang tai. Con dao rơi xuống vũng nước, phát ra tiếng “tõm” lạnh lùng. Chỉ trong vài giây, cả hai tên đã nằm sõng soài trên nền gạch, rên rỉ.
Giang Trạch đứng đó, hơi thở vẫn đều. Anh không nhìn chúng, chỉ cúi xuống nhặt con dao, gấp lại rồi ném vào thùng rác gần đó như thể đó chỉ là một mảnh giấy bỏ đi. Rồi anh quay sang cô. Khoảnh khắc ánh mắt họ chạm nhau, An Nhiên thấy một thứ gì đó khác lạ – không chỉ là sự lạnh lùng thường ngày, mà là một tia lửa dữ dội bị kìm nén. Giọng anh cất lên, sắc gọn như dao: “Lên xe.”
Cô chưa kịp phản ứng, anh đã nắm lấy cánh tay cô – không thô bạo, nhưng đủ mạnh để dẫn cô chạy băng qua màn mưa. Chiếc xe đen đỗ ngay lề đường, cửa mở sẵn. Anh gần như đẩy cô vào ghế phụ rồi vòng qua đầu xe, ngồi vào ghế lái. Động cơ gầm lên, và chiếc xe lao đi trong đêm. Mưa quất vào kính chắn gió, cần gạt nước hoạt động liên hồi, tạo ra thứ tiết tấu gấp gáp. Bên trong xe, bầu không khí đặc quánh. Tiếng thở của cô vẫn còn dồn dập, nhưng dần dịu lại khi hơi ấm từ máy sưởi lan tỏa.
An Nhiên liếc nhìn anh. Giang Trạch không nói một lời, mắt dán chặt vào con đường mờ mịt phía trước. Ánh đèn xe quét qua những hàng cây ngân hạnh đang trút lá vàng trong mưa, như những mảnh ký ức rơi rụng. Cô nhận ra tay áo anh bên phải đã ướt sũng, nhưng không chỉ là nước mưa – một vệt đỏ thẫm đang lan dần từ cổ tay xuống, thấm vào vải đen. Cô khẽ thốt lên: “Anh bị thương!”
Anh chỉ hơi nhếch mép, một nụ cười không ra cười: “Không sao.”
Nhưng cô đã thấy: đó là vết cắt từ con dao, chắc hẳn khi anh khống chế tên kia đã bị lưỡi dao cứa phải. Máu vẫn rỉ ra, từng giọt rơi xuống cần số, đen bóng dưới ánh đèn mờ. Anh như không để tâm, tiếp tục lái xe qua những con phố vắng, qua cây cầu cổ soi bóng xuống dòng kênh đầy ắp nước mưa. Cuối cùng, anh lên tiếng, giọng trầm và đều như thể anh đã tập nói hàng trăm lần: “Lần sau đừng đi một mình.”
Bốn chữ ấy rơi vào không gian tĩnh mịch như một hòn đá ném xuống mặt hồ. An Nhiên không trả lời. Cô không cần hỏi tại sao anh lại ở đó vào đúng thời điểm ấy, hay làm sao anh biết cô gặp nguy hiểm. Lúc này, mọi câu hỏi đều trở nên vô nghĩa. Cô chỉ lặng lẽ rút một chiếc khăn tay từ túi, hơi ngập ngừng rồi nhẹ nhàng ấn lên vết thương của anh. Bàn tay anh khựng lại một thoáng trên vô lăng, nhưng không rụt ra. Hơi ấm từ cổ tay anh truyền qua lớp vải mỏng, lạ lùng và thân thuộc như một vết sẹo đã lành nhưng vẫn còn cảm giác.
Xe dừng trước một tòa chung cư yên tĩnh bên bờ Tây Hồ. Mưa đã nhẹ hơn, chỉ còn là những hạt lất phất bay trong gió. Giang Trạch tắt máy, quay sang cô. Lần đầu tiên trong suốt chặng đường, anh nhìn thẳng vào mắt cô. Ánh mắt ấy không còn sắc lạnh như dao nữa, mà giống như mặt hồ mùa đông – tĩnh lặng, nhưng sâu thẳm bên dưới là những dòng chảy ngầm. “Vào trong đi. Ở đây an toàn hơn chỗ cô.”
Cô không cãi. Có lẽ vì sợ hãi, có lẽ vì kiệt sức, cũng có lẽ vì một lý do nào đó không thể gọi tên. An Nhiên bước ra khỏi xe, để mặc anh khoác chiếc áo mưa của mình lên vai cô – chiếc áo còn vương mùi sát trùng nhàn nhạt. Khi họ cùng vào thang máy, không gian nhỏ hẹp này bỗng trở thành một thế giới riêng: tiếng mưa rơi ngoài kia bị bịt kín, chỉ còn tiếng thở của hai người, nhịp thang máy đều đều, và ánh đèn trắng lạnh lẽo. Cô nhìn phản chiếu của họ trên tấm kính trong thang máy: cô ướt sũng, run rẩy; anh cao lớn, bình tĩnh, nhưng tay áo vẫn ướt đẫm máu. Hai hình ảnh tương phản mà như cùng một bức tranh.
Căn hộ của Giang Trạch nằm ở tầng hai mươi. Cửa mở ra một không gian tối giản đến mức gần như trống rỗng: tường trắng, sàn gỗ nhạt, một chiếc sofa màu xám, một giá sách gỗ đen chứa toàn sách y khoa. Không có tranh ảnh, không có đồ trang trí. Nhưng có một thứ khiến cô chú ý: cả một bức tường là cửa kính lớn nhìn ra Tây Hồ. Đêm nay, mặt hồ chỉ là một vùng trắng xóa trong mưa, nhưng vẫn đẹp đến nao lòng. Giang Trạch chỉ vào phòng tắm: “Cô đi tắm nước ấm trước đi. Tôi sẽ tìm quần áo.”
Anh biến mất sau cánh cửa một căn phòng, có lẽ là phòng ngủ. An Nhiên đứng giữa phòng khách, ôm lấy vai mình. Cô không biết tại sao mình lại ở đây, nhưng một phần trong cô – cái phần đã mệt mỏi vì luôn phải mạnh mẽ – bỗng cảm thấy nhẹ bẫng. Cô bước đến bên cửa kính, áp tay lên mặt kính lạnh. Bên ngoài, mưa vẫn rơi. Nhưng lần đầu tiên sau nhiều ngày, cô không còn cảm thấy mình là một con thuyền đơn độc trong cơn bão nữa.
Một lát sau, Giang Trạch quay ra, trên tay là một chiếc áo sơ mi trắng và quần thể thao. Anh đã rửa sạch vết thương và quấn băng gạc, nhưng vẫn còn một vệt máu khô trên cổ tay. Anh đưa quần áo cho cô, giọng vẫn đều đều: “Tạm mặc cái này. Có lẽ hơi rộng.”
Ngón tay cô chạm vào tay anh khi nhận lấy quần áo. Một sự va chạm nhẹ, như điện giật. Cô lí nhí “cảm ơn” rồi lùi về phía phòng tắm. Đằng sau cô, Giang Trạch đứng bên cửa sổ, bóng đổ dài trên sàn nhà. Anh nhìn ra mưa, đôi vai vững chãi như một bức tường ngăn mọi giông bão. Và trong màn đêm ấy, có một thứ tình cảm mong manh nhưng kiên cường bắt đầu nảy mầm, lặng lẽ như những giọt mưa đang rơi ngoài kia – không ồn ào, nhưng dai dẳng, và không bao giờ ngừng lại.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện