Chương 5/15 · Tế Vũ
Tác giả: Tư Hạ
Mưa chưa bao giờ ngớt ở Hàng Châu những ngày này. Nó không ào ạt như bão, cũng chẳng dứt khoát như mưa rào mùa hạ, mà dai dẳng, âm ỉ, phủ lên thành phố một màn sương trắng mỏng. Thẩm An Nhiên tựa đầu vào thành ghế, mắt nhòe đi vì mệt mỏi và hoảng sợ. Bóng đèn đường vàng vọt xuyên qua màn nước, chiếu thành những vệt sáng run rẩy trên mặt kính. Cả thế giới bên ngoài như một bức tranh màu nước bị ai đó xóa nhòe.
Chiếc xe chạy thật chậm, gần như bò trên đường vắng. Giang Trạch không bật nhạc, cũng không nói lời nào. Anh giữ vô lăng bằng tay phải, còn tay trái buông thõng, máu từ vết thương đã khô lại thành mảng tối trên áo khoác. An Nhiên liếc sang, cố gắng đoán định mức độ nghiêm trọng. Là bác sĩ, anh biết cách tự xử lý, nhưng sắc mặt anh nhợt nhạt đến đáng lo. Cô muốn mở miệng, muốn hỏi anh có đau không, nhưng rồi lại thôi. Cái cách anh im lặng như một pháo đài đóng kín khiến mọi lời nói đều trở nên thừa thãi.
Xe dừng trước một tòa chung cư cũ khuất sau những tán cây ướt đẫm. Thang máy chậm rãi kéo lên, không gian chật hẹp chỉ đủ cho hai người đứng cách nhau một sải tay. Trong tấm gương inox mờ mờ, An Nhiên bắt gặp hình ảnh mình: tóc tai bết nước, đôi mắt sưng đỏ, chiếc áo sơ mi rách một đường ở vai. Trông cô thảm hại vô cùng. Giang Trạch không nhìn cô, ánh mắt dán vào con số tầng đang nhảy, bàn tay lành lặn nắm chặt.
Cánh cửa gỗ nặng nề hé mở. An Nhiên bước vào, hơi thở vô thức chậm lại. Căn hộ này không giống bất cứ nơi nào cô từng thấy. Nó rộng, nhưng trống vắng. Mọi đồ đạc đều tối giản đến mức tối đa: một bộ sofa màu xám than, một bàn kính tròn không một vật trang trí, một chiếc đèn sàn duy nhất đang tỏa ánh sáng vàng cam yếu ớt. Nhưng thứ choáng ngợp nhất là bức tường kính suốt từ trần tới sàn, trải dài gần hết phòng khách. Cả thành phố Hàng Châu như trải ra dưới chân: những mái nhà lô nhô, cây cầu, và dòng sông Tiền Đường lấp lánh trong mưa như một dải lụa bạc. Cô có cảm giác mình đang đứng trên một hòn đảo pha lê lơ lửng giữa bầu trời.
Giang Trạch đóng cửa, tiếng “cạch” vang lên khô khốc. Anh chỉ tay về phía cuối hành lang. “Phòng cô ở đó.” Giọng anh đều đều, không cảm xúc, rồi anh quay lưng đi thẳng vào gian bếp mở. An Nhiên nghe tiếng nước chảy, tiếng thủy tinh va vào nhau. Cô tò mò bước theo, thấy anh đang cẩn thận rửa một chiếc ly, vệt máu loãng tan trong nước. Động tác của anh chậm rãi, gần như máy móc, nhưng bàn tay run lên mỗi khi chạm vào thành ly. Cô muốn tiến lại gần, nhưng một rào cản vô hình nào đó đã kìm cô lại. Cô hiểu loại đàn ông này: họ ghét bị thương hại, ghét sự yếu đuối bị phơi bày.
Một lúc sau, anh quay lại, trên tay là một chiếc ly thủy tinh trong suốt chứa đầy nước ấm, và một viên thuốc nhỏ màu trắng. “Uống đi. Làm ấm người.”
An Nhiên nhận lấy, ngón tay chạm vào ly thủy tinh lạnh ngắt. Cô ngoan ngoãn uống thuốc, rồi từ từ nhấp nước ấm. Hơi ấm lan tỏa trong lồng ngực, xua đi phần nào cái lạnh vẫn còn bám riết.
“Nghỉ ngơi đi. Trong phòng có ít đồ.” Anh nói, rồi cúi xuống lấy từ ngăn kéo ra một chiếc áo thun trắng gấp gọn, đặt lên quầy bếp. “Mặc tạm.”
Cô lí nhí cảm ơn, rồi chậm rãi đi về phía căn phòng cuối hành lang. Mở cửa, cô thấy một không gian nhỏ nhưng ngăn nắp đến lạnh lùng: ga giường trắng tinh, một chiếc tủ gỗ đơn giản, và trên bệ cửa sổ, một chậu xương rồng nhỏ đang co mình trong góc tối. Mùi nước lau sàn còn mới, như thể căn phòng này vừa được dọn dẹp vội vàng. Cô đưa tay chạm vào lớp ga giường – sạch sẽ, không một nếp nhăn. Một ý nghĩ lóe lên: anh đã chuẩn bị chỗ này cho cô từ trước sao? Nhưng nó nhanh chóng tan đi khi cô nhớ lại ánh mắt lạnh lẽo của anh lúc nãy. Cô không dám mơ mộng.
Nước nóng từ vòi sen đổ xuống, át đi tiếng mưa bên ngoài. An Nhiên nhắm mắt, để dòng nước xối lên những vết bầm trên vai, trên cổ tay. Cô không khóc, nhưng lồng ngực nặng trĩu. Hình ảnh hai gã đàn ông kéo cô vào con hẻm tối, bàn tay lạnh ngắt bóp chặt cổ cô, vẫn còn vẹn nguyên. Và rồi, Giang Trạch xuất hiện như một bóng đen. Anh không nói một lời, chỉ hành động. Những cú đấm chính xác, những đòn khóa nhanh như chớp. Sau khi hai kẻ kia bỏ chạy, anh đứng đó, ngực phập phồng, máu từ tay chảy thành giọt xuống nền đất ướt. Và lúc đó, trong đôi mắt lạnh lẽo kia, cô thấy một sự phẫn nộ âm ỉ, cùng một nỗi sợ mơ hồ mà anh cố che giấu. Cô thẫn thờ tắt vòi sen, lau khô người, mặc chiếc áo thun rộng lùng của anh vào. Nó dài đến quá đùi, phảng phất mùi xà phòng nhàn nhạt.
Khi cô bước ra phòng khách, căn hộ đã chìm trong bóng tối, chỉ còn ánh sáng từ thành phố hắt vào qua tấm kính lớn. Giang Trạch ngồi ở bàn làm việc trong góc, lưng quay về phía cô, ánh đèn bàn hắt lên những tấm phim X-quang dựng đứng trên giá. Cô thấy bóng lưng anh cứng đờ, đôi vai hơi trùng xuống. Tiếng mưa rơi đều đặn ngoài kia, như nhịp thở của một thành phố đang ngủ. Cô đứng lặng ở cửa hành lang, không dám tiến lại gần. Nhưng như cảm nhận được sự hiện diện của cô, Giang Trạch khẽ nghiêng đầu.
“Đừng lo. Ở đây an toàn.” Giọng anh trầm thấp, gần như tan vào tiếng mưa. Anh không quay lại, vẫn chăm chú vào những tấm phim. Cô chỉ thấy được đường viền mờ ảo của gương mặt anh in trên kính cửa sổ.
Cô không nói gì, chỉ khẽ gật đầu dù biết anh không thấy. Rồi cô lặng lẽ quay về phòng, đóng cửa lại. Nằm trên chiếc giường lạ lẫm, cô kéo chăn lên tận cằm, lắng nghe tiếng mưa và tiếng bàn phím lách cách vọng vào từ phòng làm việc. Cô tự hỏi anh đang làm gì – đọc bệnh án, hay xem lại những bức ảnh cũ? Nhưng dù lý do là gì, sự hiện diện của anh ở gian bên kia khiến nỗi sợ trong cô vơi đi một nửa. Lần đầu tiên sau vụ tấn công, mí mắt cô nặng trĩu, và cô chìm vào giấc ngủ lúc nào không hay.
Sáng hôm sau, mưa tạnh. Ánh sáng mờ ảo len qua khe rèm. An Nhiên bừng tỉnh, khẽ dụi mắt. Cô bước ra phòng khách, thấy trên bàn kính đã đặt sẵn một bát cháo hoa còn nghi ngút khói, một đĩa trứng ốp la, và một tờ giấy note màu vàng. Nét chữ cứng cáp nhưng nét cuối hơi run: “Khóa cửa khi ra ngoài.” Không tên, không lời hỏi thăm. Chỉ vỏn vẹn bốn chữ. Cô cầm tờ giấy lên, ngón tay lướt qua nét mực, rồi đặt xuống, ngồi vào bàn. Cô ăn cháo trong im lặng, vị ngọt thanh tan trên đầu lưỡi. Rồi cô đứng dậy, bước ra ban công nhỏ. Một chậu lan ý xanh mướt khẽ rung rinh trong gió, những giọt nước mưa còn đọng trên lá lấp lánh dưới ánh sáng nhạt. Cô hít một hơi thật sâu không khí ẩm ướt, nghe tiếng thành phố ồn ã vọng lên từ bên dưới. Ở nơi này, giữa những lớp kính trong suốt, cô tìm thấy một sự bình yên kỳ lạ. Và cô biết, từ hôm nay, cô không còn hoàn toàn đơn độc.
Mưa lại bắt đầu lất phất, nhỏ và đều, như một lời thì thầm. Nhưng lần này, cô không còn ghét nó nữa.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện