Chương 6/15 · Tế Vũ
Tác giả: Tư Hạ
Mưa vẫn rơi, đều đặn và dai dẳng như chưa từng biết đến ngày tận. Hàng Châu chìm trong màn nước mỏng mảnh, từng giọt bám đầy trên khung kính như những mảnh thủy tinh vỡ vụn. Trong căn hộ tầng cao, không gian tĩnh mịch đến độ tiếng mưa gõ vào cửa sổ cũng trở thành một thứ nhịp điệu quen thuộc.
Thẩm An Nhiên tỉnh giấc khi đồng hồ vừa điểm sáu giờ. Cô chớp mắt, mất vài giây để nhớ ra mình đang ở đâu. Cô vẫn nằm trên ghế sofa phòng khách, nhưng trên người không còn là chiếc chăn mỏng quen thuộc – thay vào đó là một tấm chăn dày mềm mại màu lam than, thoang thoảng mùi gỗ tuyết tùng. Thứ mùi hương khô ráo, ấm áp giữa tiết trời ẩm lạnh khiến cô ngỡ ngàng. Ai đã đắp chăn cho cô? Cô không nhớ mình đã tự làm, cũng không thấy ai bước vào phòng. Mọi thứ chỉ đơn giản là... tồn tại, như thể sự quan tâm ấy chưa từng xảy ra.
Cô ngồi dậy, những ngón tay vô thức vuốt ve mép chăn. Trong căn hộ tối giản này, đồ đạc lúc nào cũng đặt đúng chỗ, gọn gàng đến lạnh lùng. Vậy mà sáng hôm qua, trên bàn bếp đột nhiên xuất hiện một chiếc bình thủy tinh đựng hoa tươi – vài nhành baby trắng muốt cắm đơn sơ, như một lời xin lỗi vì sự thiếu vắng sức sống trong ngôi nhà. Hôm nay, trên bậu cửa sổ là một chiếc đĩa sứ nhỏ đựng vài viên đường phèn màu hổ phách, đặt cạnh ấm trà còn nóng. Chẳng có lời nhắn nào, chẳng có ghi chú gì, chỉ là những đồ vật lặng lẽ xuất hiện, như thể chúng vốn thuộc về nơi này.
Thẩm An Nhiên đứng dậy, bước ra phòng khách. Trên bàn ăn, một tách cà phê bằng sứ trắng đang bốc khói. Cô tiến lại gần, bàn tay chạm vào thành tách – ấm vừa phải, đúng cái nhiệt độ mà cô vẫn thích. Cà phê pha theo kiểu pour-over, lớp crema mịn như nhung, không đường, chỉ một chút sữa hạnh nhân. Giống hệt cách cô thường tự làm cho mình mỗi sáng. Khi cô cúi xuống, ánh mắt dừng lại trên mảnh giấy trắng kẹp dưới đế tách. Một dòng chữ ngắn gọn, nét chữ cứng cỏi mà gọn gàng: “Uống đi, tim cô cần ổn định.”
Tim cô nhói lên. Giang Trạch. Anh đã để lại nó từ bao giờ? Cô chưa từng nói cho anh biết về bệnh rối loạn nhịp tim của mình, vậy mà anh đã biết, và còn để ý đến loại cà phê cô thích. Cô nhấp một ngụm, vị đắng nhẹ quen thuộc tan trên đầu lưỡi, lắng lại nơi cổ họng một chút ngọt lành. Hơi ấm lan tỏa, như một bàn tay vô hình vỗ về. Bên ngoài trời vẫn mưa. Những tia nước chảy dài trên ô cửa kính, làm nhòa đi hình ảnh những tòa nhà phía xa. Cô mím môi, trong lòng dâng lên một cảm xúc khó gọi tên – biết ơn, hay xúc động, hay bối rối, tất cả trộn lẫn vào nhau.
Trưa hôm ấy, khi vào phòng tắm, An Nhiên vô tình mở ngăn tủ thuốc. Những vỉ thuốc tim mạch của cô đã được thay mới, xếp ngay ngắn thành từng hàng. Cô cầm lên xem: tất cả đều còn nguyên hạn sử dụng, đúng loại cô đang dùng. Một lần nữa, cô tự hỏi: anh đã tìm hiểu từ bao giờ? Trước đây, mỗi lần đến bệnh viện tái khám, cô chỉ gặp anh với vai trò bác sĩ – lạnh lùng, ít lời, chỉ hỏi đúng triệu chứng rồi kê đơn. Giờ đây, từng viên thuốc này như một lời khẳng định rằng đằng sau chiếc mặt nạ ấy, có một con người luôn lặng lẽ quan tâm. Ngón tay cô lướt trên vỉ thuốc, tim bỗng mềm đi một cách lạ lùng.
Màn mưa rả rích suốt buổi chiều, nối dài những suy tư của cô. Cô vẫn tiếp tục lật giở những tập tài liệu tài chính, cố gắng tìm ra manh mối mới. Nhưng hôm nay, đầu óc cô thường xuyên lơ đễnh. Những con số khô khan dường như cũng thấm đẫm hơi ẩm, trở nên mờ nhòe. Cô chợt nhận ra đã lâu lắm rồi mình mới có cảm giác được chăm sóc, dù chỉ là qua những hành động thầm lặng như thế.
Đến tối, khi thành phố lên đèn và mưa vẫn không dứt, cửa chính bật mở. Giang Trạch trở về. Anh khoác chiếc áo mưa mỏng, tóc còn vương vài sợi ướt. Trên tay anh là một túi giấy, bên trong tỏa ra mùi cháo nóng hổi. Nhìn thấy An Nhiên đang ngồi trên sofa, anh hơi dừng lại, ánh mắt thoáng qua một tia bất ngờ. Rồi rất nhanh, anh khôi phục vẻ lạnh lùng thường ngày, lặng lẽ cởi áo mưa, treo lên giá. “Tôi mua cháo,” anh nói ngắn gọn, đặt túi lên bàn bếp.
An Nhiên tần ngần một lúc, rồi lên tiếng: “Để tôi bày ra.” Họ cùng dọn bát đũa trong im lặng. Giang Trạch múc cháo, đặt trước mặt cô một bát đầy, rồi mới đến phần mình. An Nhiên quan sát: anh ăn rất chậm, từng động tác như đã được tính toán. Trước đây, hầu như cô chưa từng thấy anh ăn uống thế nào. Không gian yên ắng, chỉ có tiếng thìa chạm bát và tiếng mưa rả rích bên ngoài. Cô muốn nói gì đó để phá vỡ sự thinh lặng, nhưng cổ họng như nghẹn lại. Bỗng nhiên, anh lên tiếng, giọng trầm thấp: “Cà phê sáng nay... hợp khẩu vị không?”
Cô giật mình, suýt đánh rơi chiếc thìa. “Rất ngon. Cảm ơn anh.” Cô đáp, âm thanh hơi run. Anh chỉ khẽ gật đầu, rồi lại cúi xuống ăn tiếp.
Sau bữa tối, cô đứng dậy thu dọn bát đĩa. Khi với tay lấy chiếc bát của anh, ngón tay cô vô tình lướt qua mu bàn tay anh. Một cái chạm rất nhẹ, nhanh như một làn gió. Nhưng cả hai cùng khựng lại. An Nhiên cảm nhận rõ hơi lạnh từ đầu ngón tay anh, nhưng dường như chính khoảnh khắc ấy cũng truyền đến một luồng ấm áp kỳ lạ. Giang Trạch thoáng rụt tay, ánh mắt anh dao động – một tia ngỡ ngàng rồi vụt tắt. Rất nhanh, anh cúi xuống, tự tay dọn bát: “Để tôi.” Giọng anh trầm hơn bình thường. Cô không dám nhìn thẳng vào mắt anh, chỉ lặng lẽ đứng đó, cảm thấy trái tim mình lần nữa lỗi nhịp.
Đêm khuya, An Nhiên không sao ngủ được. Cô rời khỏi ghế sofa, bước ra ban công nhỏ. Mưa vẫn rơi, những hạt nước li ti bay vào mặt, mát lạnh. Cô đứng đó, nhìn ra thành phố ngập trong màn nước, ánh đèn xe cộ tạo thành những vệt sáng nhòe nhoẹt. Bất giác, cô nhận ra bóng dáng Giang Trạch đã đứng tựa lan can từ bao giờ. Anh không quay lại, chỉ nhìn xa xăm vào màn đêm ướt át. Ánh sáng vàng nhạt từ trong phòng hắt ra, soi nghiêng gương mặt đầy nét mệt mỏi của anh.
Cô do dự, rồi cũng bước lên đứng cạnh. Một lúc lâu, không ai nói gì. Chỉ có tiếng mưa đều đều như nhịp thời gian. Cuối cùng, giọng anh vang lên, trầm và khàn đục: “Mưa đêm làm tôi nhớ đến cha.”
An Nhiên quay sang nhìn anh. Đây là lần đầu tiên anh chủ động nhắc đến quá khứ. Cô không dám hỏi thêm, chỉ khẽ nói: “Tôi cũng nhớ cha mình... dù ông ấy đã bỏ đi.” Giọng cô nhỏ dần, như đang thì thầm với chính mình. Anh vẫn không quay lại, nhưng bờ vai dường như giãn ra một chút. Những ngón tay anh siết nhẹ vào lan can. Trong khoảnh khắc ấy, hai con người tưởng chừng xa lạ bỗng thấy gần nhau đến lạ – cùng oằn mình dưới những tổn thương, cùng cần một điểm tựa để không gục ngã giữa mùa mưa bất tận.
Sau một hồi lặng, An Nhiên cất giọng, âm điệu chân thành: “Cảm ơn anh... vì ly cà phê, vì tất cả.”
Giang Trạch lúc này mới khẽ quay đầu, đôi mắt đen thẳm nhìn cô. Ánh nhìn ấy không còn vẻ lạnh lùng xa cách – thay vào đó là một nỗi mệt mỏi, một nỗi cô đơn sâu thẳm mà anh chưa từng để lộ ra. Anh khẽ lắc đầu: “Không cần cảm ơn. Chỉ cần em an toàn.”
Thẩm An Nhiên cúi đầu, sống mũi cay cay. Từ sau khi cha mất tích, cô đã quen với việc tự chăm sóc bản thân, tự chiến đấu một mình. Cô không dám dựa dẫm vào bất kỳ ai, sợ rồi cũng sẽ bị bỏ rơi lần nữa. Nhưng những hành động nhỏ bé này của Giang Trạch, như từng giọt mưa thấm vào kẽ nứt trong tim cô, dịu dàng và kiên trì. Cô ngước lên, nhìn ra ngoài ban công. Màn đêm đã buông xuống, ánh đèn thành phố xuyên qua màn mưa tạo thành những vệt sáng lung linh. Mọi thứ ngoài kia mờ ảo, nhưng bên trong lồng ngực cô, một ngọn lửa nhỏ vừa được thắp lên. Tình cảm len lỏi như hơi ấm của ly cà phê sáng nay – không phô trương, không vội vã, nhưng sưởi ấm cô từng chút một, giữa mùa mưa Hàng Châu tưởng như bất tận.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện