Chương 7/15 · Tế Vũ
Tác giả: Tư Hạ
Đêm nay mưa không lớn, chỉ là một màn sương nước phủ kín thành phố. Ngoài cửa sổ, Hàng Châu chìm trong màn đêm ướt át, ánh đèn từ những căn hộ xa xa nhòe đi như những vì sao rơi. Căn hộ của Giang Trạch vốn đã tĩnh lặng, giờ càng giống một hòn đảo biệt lập giữa biển mưa phùn.
Thẩm An Nhiên ngồi cuộn tròn trên sofa, ngón tay lật giở tập tài liệu đã cũ mèm về vụ sáp nhập Giang thị. Cô không thực sự tập trung. Chiếc chăn mỏng màu xám nhạt mà Giang Trạch lặng lẽ để sẵn trên thành ghế từ tối qua vẫn phủ trên đầu gối cô. Ban đầu chỉ là một lớp vải mỏng manh, vậy mà hơi ấm nó mang lại cứ dai dẳng như chính ánh mắt của người đàn ông kia—lạnh lùng nhưng lại khiến người ta muốn dựa vào.
Tiếng mưa nhỏ và đều, làm nền cho những suy nghĩ rời rạc trong đầu cô. Đã hơn một tuần kể từ đêm anh đưa cô về đây, và ranh giới giữa hai con người xa lạ bỗng chốc mờ nhạt đi mỗi ngày. Những quan tâm không lời của anh—ly cà phê luôn ấm vừa tay, tủ thuốc có thêm chính loại cô đang dùng, và bây giờ là chiếc chăn mỏng này—chúng lặng thầm như chính con người anh, nhưng lại len lỏi vào tim cô như mưa ngấm vào lòng đất.
Bất chợt, ngọn đèn led trên trần chớp tắt. Cả căn phòng chìm vào bóng tối. Tiếng mưa bỗng trở nên rõ ràng hơn, vỗ vào kính cửa sổ như những tiếng thở dài. An Nhiên ngước lên, chưa kịp phản ứng gì thì từ phía bếp, một ánh lửa nhỏ bùng lên, rồi hai, ba ngọn nến được thắp sáng. Giang Trạch bước ra, gương mặt anh mờ ảo trong ánh nến vàng, tay cầm một chân nến bằng thủy tinh dày. Anh đặt nó lên bàn trà, ngay giữa họ, rồi ngồi xuống chiếc ghế đơn đối diện, không nói một lời.
Không gian bỗng trở nên thân mật đến lạ. Ánh nến vẽ những đường nét mềm mại trên khuôn mặt anh, làm dịu đi vẻ sắc lạnh thường ngày. An Nhiên nhìn anh, rồi lại nhìn ra cửa sổ. Mưa vẫn rơi, nước chảy dài trên kính như những vệt sẹo trong suốt.
Anh lên tiếng trước, giọng trầm như tiếng đàn cello: “Mất điện rồi. Sẽ lâu đấy, Chính Đông đã cho cắt điện toàn khu này từ chiều, sửa chữa gì đó."
Cái tên ấy khiến không khí trong phòng trùng xuống. An Nhiên không hỏi thêm, chỉ khẽ gật đầu. Cô kéo chiếc chăn lên cao hơn một chút, ngón tay vô thức vuốt ve đường viền vải. Một lúc lâu, cô thấy ánh mắt anh dừng lại trên tay mình, rồi lại rời đi.
“Lần đầu tiên tôi có một chiếc chăn riêng,” An Nhiên bất ngờ cất tiếng, giọng cô thấp đến mức gần như tan vào tiếng mưa. “Hồi nhỏ, nhà tôi không có thứ gì là của riêng tôi cả. Quần áo là đồ cũ của chị họ, chăn gối là đồ chung với bà ngoại. Đến cả một cái ôm, cũng phải chờ đến lượt."
Giang Trạch không cắt ngang. Ánh nến phản chiếu trong mắt anh, tạo thành những đốm sáng nhỏ lạnh lẽo nhưng chăm chú. Cô không nhìn anh, ánh mắt dán vào ngọn lửa nhảy múa.
“Cha tôi bỏ đi khi tôi bảy tuổi. Ông ấy hứa sẽ về đón tôi vào mùa đông năm ấy, nhưng rồi mùa đông trôi qua, rồi mười mùa đông nữa, ông ấy cũng không về. Tôi đã đứng ở cổng nhà suốt bao nhiêu buổi chiều, nhìn mãi về phía con hẻm, chỉ cần một bóng người giống cha là tim tôi muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.” Cô dừng lại, hít một hơi thật sâu. “Rồi tôi học cách không chờ đợi nữa. Tôi tự nhủ rằng tất cả những lời hứa đều là giả dối, và cách duy nhất để không bị tổn thương là đừng bao giờ tin vào chúng."
Tiếng mưa đập vào cửa kính như những mũi kim nhỏ. Giang Trạch hơi nghiêng người về phía trước, khuỷu tay đặt trên đầu gối, những ngón tay đan vào nhau. Lần đầu tiên, An Nhiên thấy ở anh một sự chú ý trọn vẹn đến thế, không phải kiểu đánh giá của bác sĩ, cũng không phải kiểu cảnh giác của một người mang bí mật.
“Cô trở thành luật sư cũng vì điều đó sao?” Giọng anh cất lên trầm và khẽ, như sợ làm vỡ thứ gì đó mong manh trong không gian.
Cô gật đầu. “Một phần. Tôi muốn tin rằng trên đời này có những thứ có thể sửa chữa được. Công lý, sự thật… chúng không thay đổi được quá khứ, nhưng ít nhất, chúng có thể kéo dài một chút công bằng cho hiện tại.” Đôi môi cô mấp máy, cuối cùng thốt ra câu mà cô chưa từng nói với ai: “Tôi không muốn trở thành người bị bỏ lại một lần nữa.”
Một khoảng lặng dài bao trùm. Ngọn nến cháy lép bép, tỏa ra mùi sáp ấm nồng. Giang Trạch nhìn xuống bàn tay mình, những đường gân nổi lên dưới ánh lửa. Anh không nhúc nhích một lúc lâu, cho đến khi An Nhiên tưởng rằng anh sẽ mãi im lặng.
“Cha tôi mất vào một đêm mưa,” anh bắt đầu, giọng khàn đặc, như thể từng chữ đều bị ép ra từ lồng ngực. Đôi mắt anh không nhìn vào cô mà hướng ra ngoài trời đêm. “Mưa lớn hơn đêm nay nhiều. Ông ấy đang ở trong phòng làm việc, còn tôi thì ngồi trong ký túc xá trường y, ôn thi môn giải phẫu. Tôi đã không về nhà đêm đó. Chỉ đến khi nhận được điện thoại của chú… lúc ấy tôi mới biết, ông ấy đã không qua khỏi.”
An Nhiên nín thở. Đây là lần đầu tiên anh chủ động nhắc đến cha mình, và cái cách anh buộc mình phải bình tĩnh khi nói ra những từ ấy khiến cô đau nhói. Cô không dám cử động, sợ rằng một tiếng động nhỏ cũng có thể khiến anh rút lui vào vỏ bọc lạnh lùng.
“Tôi là sinh viên y khoa. Tôi đã được học cách cấp cứu, học về tim mạch, học đủ điều. Nhưng tối đó, tôi ngồi trong phòng thí nghiệm cách nhà chưa đầy hai cây số, mà không biết rằng tim của cha mình đang ngừng đập.” Giọng anh đều đều, nhưng nơi khóe mắt có thứ gì đó ẩm ướt phản chiếu ánh nến. “Họ nói nguyên nhân là nhồi máu cơ tim. Cấp cứu đến muộn. Nhưng tôi biết… Tôi biết chú tôi đã ở đó, và ông ta đã không gọi cấp cứu ngay."
Giang Trạch dừng lại, hơi thở anh trở nên nặng nề hơn. Những ngón tay đan vào nhau siết chặt đến mức trắng bệch. “Suốt mười năm, tôi đã tự hỏi mình đã có thể làm gì. Tôi đã có thể cứu ông ấy không, nếu tôi ở nhà, nếu tôi gọi về sớm hơn một tiếng. Tôi đã chọn con đường y để không bao giờ phải bất lực như đêm đó nữa. Nhưng càng học, tôi càng biết rằng có những trái tim, dù ta có mở lồng ngực ra cũng không thể sửa chữa được.”
An Nhiên cảm thấy cổ họng mình nghẹn lại. Những lời nói lạnh lùng, ngắn ngủi của anh trong lần gặp đầu tiên ở bệnh viện bỗng vang lên trong đầu cô: “Tình trạng của cô không nghiêm trọng.” Thì ra, phía sau vẻ ngoài ấy là một người đàn ông đã mang trong lòng nỗi đau không thể đo đếm, người đã biến mình thành lưỡi dao phẫu thuật sắc lạnh chỉ để ngăn bản thân cảm nhận.
Cô không an ủi. Cô biết những lời sáo rỗng lúc này chỉ như thêm một vết cắt. Thay vào đó, cô kéo nhẹ chiếc chăn mỏng, rồi đứng dậy khỏi sofa. Cô bước đến bên cửa sổ, nơi vuông kính đọng đầy hơi nước, và đặt một ngón tay lên đó. Cô vẽ một đường thẳng, rồi một đường cong, từ từ hiện lên hình một bàn tay mở.
“Anh không có lỗi,” giọng cô vang lên, dịu dàng nhưng chắc chắn. “Những người ở lại luôn cảm thấy mình có lỗi. Nhưng sự thật là, chúng ta không thể sống thay cho những người đã mất. Chúng ta chỉ có thể sống tiếp, theo cách mà họ muốn.”
Cô không quay lại, nhưng cô cảm nhận được hơi ấm từ phía sau khi anh tiến lại gần. Anh dừng cách cô một bước chân, hơi thở khẽ phả vào gáy cô. Qua tấm kính phản chiếu, cô thấy bóng anh lờ mờ, cao và gầy, như một cái cây đứng một mình trong mưa.
“Cô cũng vậy sao?” anh hỏi. “Cô không chờ đợi người bỏ đi nữa, nhưng cô vẫn sống như thể anh ta sẽ quay về.”
Tim An Nhiên thắt lại. Anh đã nhìn thấu cô, cũng như cô bắt đầu nhìn thấu anh. Cô xoay người, đối diện với anh. Ánh nến hắt lên gò má cô những mảng sáng tối, đôi mắt cô ánh lên vẻ mong manh mà kiêu hãnh. Cô không nói gì, chỉ khẽ gật đầu.
Trong khoảnh khắc ấy, khoảng cách vật lý giữa họ dường như không còn ý nghĩa. Anh đưa tay lên, rồi lại hạ xuống, như thể đang đấu tranh với chính mình. Cuối cùng, anh làm một điều mà cô không ngờ tới: anh cởi chiếc áo khoác len mỏng đang mặc, choàng lên vai cô, bên ngoài lớp chăn.
“Đừng cảm lạnh,” anh nói, giọng vẫn khàn, nhưng đã bớt đi vẻ căng thẳng. Hành động vụng về và ấm áp ấy khiến mắt cô cay xè.
Mưa bên ngoài hình như nhỏ hơn. Ánh nến bỗng lung linh khi một làn gió nhẹ từ khe cửa lọt vào. Cả hai cùng im lặng, vai chạm vai khi họ cùng đứng nhìn ra màn đêm. Lần đầu tiên sau rất nhiều năm, An Nhiên không còn cảm thấy cô độc nữa. Và trong đôi mắt của người đàn ông bên cạnh, sự lạnh lẽo đã tan ra, để lộ một vùng biển xám u buồn nhưng cũng mênh mông không kém.
Khi điện trở lại, những ngọn đèn led bừng sáng, xua đi không gian huyền ảo của nến và mưa. Nhưng cả hai không ai vội rời đi. Giang Trạch cúi xuống thổi tắt ngọn nến, làn khói mỏng bay lên rồi tan biến. Anh quay sang, thấy An Nhiên vẫn đứng đó, tay giữ chặt chiếc áo len trên vai. Ánh mắt họ gặp nhau—không lời, nhưng đã nói thay cho tất cả những gì không thể thốt thành câu.
Đêm đó, Thẩm An Nhiên nằm trên sofa, đắp chiếc chăn mỏng và cả chiếc áo len của anh, lắng nghe tiếng mưa tí tách suốt đêm dài. Lòng cô lặng yên, như mặt hồ sau cơn giông, chỉ còn lại những gợn sóng nhỏ của hy vọng vừa chớm nở. Cô biết rằng từ khoảnh khắc này, có một điều gì đó đã thay đổi vĩnh viễn.
Còn Giang Trạch, trong phòng ngủ của mình, nằm thao thức nhìn lên trần nhà. Tay anh vô thức xoa lên lồng ngực trái, nơi trái tim đã bị khóa chặt suốt một thập kỷ. Đêm nay, cánh cửa ấy đã hé mở, và người đàn bà kiên cường ngoài kia đã lặng lẽ bước vào, không tốn một lời thừa thãi.
Ngoài kia, mưa Hàng Châu vẫn rơi, dịu dàng như một lời thì thầm của mùa xuân muộn. Những giọt nước tụ lại trên tấm kính, phản chiếu muôn vàn ánh đèn thành phố, tạo thành một bức tranh thủy tinh lấp lánh. Và trong bức tranh ấy, hai con người xa lạ đã tìm thấy nhau, không phải bằng những lời hứa hẹn, mà bằng chính những vết thương họ cùng mang.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện