Chương 8/15 · Tế Vũ
Tác giả: Tư Hạ
Mưa phùn Hàng Châu vẫn rơi. Không ồn ào, không dứt khoát, chỉ lặng lẽ thấm vào từng viên gạch cũ, từng tán lá xanh rì bên ngoài khung cửa sổ căn hộ của Giang Trạch. Ở nơi ấy, thời gian dường như trôi chậm hơn, như thể cơn mưa đã kéo dài suốt mười năm, và bây giờ vẫn chưa có dấu hiệu ngừng lại.
Nhưng có một điều đã thay đổi. Một điều mong manh như sợi tơ trời, nhưng vẫn đủ để Thẩm An Nhiên cảm nhận được.
Buổi sáng hôm ấy, khi cô bước ra khỏi phòng, trên bàn bếp không chỉ có một tách cà phê đen đặt sẵn như mọi ngày. Lần đầu tiên, Giang Trạch đứng dựa vào bệ bếp, ánh mắt dừng trên gương mặt cô, chậm hơn một nhịp.
“Ngủ có ngon không?” Giọng anh vẫn trầm và ngắn, nhưng câu hỏi ấy như một nốt nhạc lạc vào bản đàn quen thuộc.
An Nhiên thoáng sững lại. Cô đã quen với sự im lặng của anh, quen với việc những quan tâm được gói trong hành động không lời. Vậy mà khi lời nói cất lên, trái tim cô lại lỡ một nhịp, như ngày đầu tiên cô thấy anh lau vệt bùn trên xe lăn của bà lão nghèo.
“Cũng được.” Cô khẽ đáp, cúi xuống nâng tách cà phê. Hơi ấm len qua làn gốm mỏng, rồi lan tỏa trong lồng ngực.
Mưa vẫn rơi ngoài kia. Những giọt nước bám vào ô cửa kính, chảy thành những đường ngoằn ngoèo, như bản đồ của một thành phố chìm trong sương. An Nhiên nhìn anh, thấy bóng anh đổ dài trên sàn gỗ, tĩnh lặng như một pho tượng. Nhưng đôi mắt ấy – đôi mắt từng chỉ phản chiếu sự lạnh lùng của dao mổ – hôm nay có một tia sáng khác. Một tia sáng ấm, như nắng hiếm hoi sau cơn mưa dầm.
Họ cùng ngồi xuống bàn. Giang Trạch đưa cho cô một tập tài liệu mới, những con số và dòng chữ chi chít về dòng tiền bất thường của Giang Chính Đông. Những ngón tay anh vô tình chạm vào tay cô khi trao tập hồ sơ. Cả hai cùng khựng lại, rồi cùng buông ra, như chưa từng có gì xảy ra.
Nhưng An Nhiên biết. Cô biết rằng, trong khoảnh khắc ấy, nhiệt độ từ đầu ngón tay anh đã truyền sang cô, một thứ nhiệt còn nóng hơn cả tách cà phê trên bàn.
Họ làm việc trong im lặng. Thỉnh thoảng, Giang Trạch ngước lên, mắt lướt qua gương mặt cô, rồi lại cúi xuống. An Nhiên cũng vậy. Cô không còn chỉ chú tâm vào những con số nữa. Ánh mắt cô lặng lẽ vẽ theo đường viền gương mặt anh – sống mũi cao, đôi môi mím chặt, và vết sẹo mờ nơi thái dương, di chứng của trận đòn anh chịu thay cô trong đêm mưa.
Cô chợt nhớ đến đêm mất điện, khi anh kể về cha mình bằng giọng nói khàn đặc như vỡ vụn. Đêm ấy, anh không còn là bác sĩ Giang Trạch lạnh lùng, mà chỉ là một đứa trẻ mang nỗi đau mười năm không dám khóc. Và cô, một người con gái mang ám ảnh bị bỏ rơi, đã tìm thấy trong nỗi đau của anh một sự đồng điệu kỳ lạ.
“An Nhiên.” Giọng anh cắt ngang dòng suy nghĩ. Cô giật mình, chạm phải ánh mắt anh.
“Sao... sao thế?” Cô hỏi, giọng hơi lạc đi.
“Em có ổn không?” Anh hỏi, lần này câu từ chậm hơn, như thể từng chữ được cân nhắc kỹ lưỡng. Ánh mắt anh không rời khỏi cô, không còn sắc lạnh của dao, mà ấm như làn nước mùa xuân.
Cô biết anh đang hỏi gì. Không chỉ là thể chất, mà là những vết thương trong lòng. Từ sau đêm ấy, anh dường như học được cách hỏi han, dù vẫn vụng về như một đứa trẻ tập nói.
“Tôi ổn.” Cô khẽ cười, một nụ cười nhạt như sương sớm. “Thật sự ổn.”
Anh gật đầu, rồi lại quay sang tài liệu. Nhưng An Nhiên thấy khóe môi anh khẽ động, một đường cong rất nhẹ – như rêu xanh vừa nhú sau cơn mưa dài, không dễ thấy, nhưng vẫn đủ làm tim cô xao động.
Buổi chiều, mưa tạm ngừng rơi. Những tia nắng muộn len qua lớp mây, nhuộm căn phòng một màu vàng nhạt. An Nhiên đứng bên cửa sổ, nhìn xuống con phố ướt đẫm. Trên bức tường đối diện, một mảng rêu xanh mướt đang lặng lẽ lan ra, bám vào từng kẽ gạch. Cô chợt nghĩ, tình cảm giữa cô và anh cũng giống như thứ rêu ấy – không ồn ào, không rực rỡ, chỉ âm thầm lớn lên nhờ những cơn mưa buồn và những khoảng lặng kéo dài.
Giang Trạch bước đến bên cạnh, không nói gì. Anh đứng cách cô một khoảng, nhưng đủ gần để hơi ấm từ cơ thể anh len lỏi qua làn áo mỏng. Họ cùng nhìn ra ngoài, nơi những chiếc lá long não đọng nước, nơi tiếng chim kêu thưa thớt trong chiều muộn.
Thời gian như ngưng đọng. An Nhiên không biết đã bao lâu trôi qua. Cô chỉ biết rằng, khoảnh khắc này, cô không còn cảm thấy cô độc nữa.
“Giang Trạch.” Lần này, chính cô là người phá vỡ im lặng. Giọng cô nhẹ như hơi thở. “Cảm ơn anh.”
Anh quay sang nhìn cô, ánh mắt hỏi han.
“Vì tất cả.” Cô nói. “Vì đã cứu tôi. Vì đã cho tôi ở lại. Vì đã... tin tôi.”
Anh im lặng một lúc lâu. Rồi, anh đưa tay lên, chần chừ một thoáng, trước khi nhẹ nhàng đặt lên vai cô. Bàn tay anh to và ấm, lành lặn như một chiếc neo giữa dòng đời xô bồ.
“Không cần cảm ơn.” Anh đáp, giọng khàn đặc cảm xúc. “Là anh nên làm.”
Không ai nói thêm gì. Nhưng trong ánh chiều tà, bóng họ in trên tường, gần như hòa vào làm một. Có lẽ, ở một góc nào đó của thành phố Hàng Châu đầy mưa này, hai trái tim đầy thương tổn đã tìm được cách tựa vào nhau, chậm rãi và kiên cường như rêu xanh trên tường cũ.
Tình yêu của họ không có những lời hoa mỹ, không có những màn thổ lộ nồng nhiệt. Nó lặng lẽ như một cơn mưa phùn, thấm đẫm từng ngóc ngách tâm hồn, và rồi một ngày, khi ngoảnh lại, họ nhận ra rêu đã phủ xanh cả một vùng ký ức.
Đêm ấy, khi An Nhiên đã về phòng, Giang Trạch vẫn ngồi một mình nơi phòng khách. Anh nhìn cánh cửa đóng kín, lòng bàn tay vẫn còn vương chút hơi ấm từ bờ vai cô. Anh chợt nhớ đến lời cha dặn ngày còn bé: “Trạch à, trái tim con người rất mong manh. Làm bác sĩ, con phải học cách chữa lành nó.”
Anh đã chữa được bao nhiêu trái tim trên bàn mổ, nhưng chưa từng nghĩ mình có thể chữa lành một trái tim khác – và cũng chưa từng nghĩ, có một trái tim khác đang âm thầm chữa lành cho mình.
Ngoài trời, mưa lại bắt đầu rơi. Nhưng lần này, trong căn hộ nhỏ, dường như đã có một thứ ánh sáng không bao giờ tắt.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện