Chương 10/18 · Thần y bị hào môn coi thường
Chương 10: Bầy sói và con mồi
Tác giả: Sâu Yêu
Sáng hôm sau, tôi đến bệnh viện từ sớm. Hội đồng quản trị họp lúc chín giờ. Cố Kình Phong đã ở trong phòng làm việc từ năm giờ sáng — tôi biết vì tôi thấy đèn sáng khi đi ngang qua.
Tôi không vào. Tôi chỉ đứng ở hành lang, nhìn cánh cửa đóng chặt. Bên trong không có tiếng động.
Lâm Tiểu Mạn đến bên cạnh, thì thầm: "Nghe nói hôm nay là ngày quyết chiến." Cô ấy đưa tôi ly cà phê. Tay tôi run nhẹ. "Mày ổn không?" Tôi gật đầu nhưng không chắc mình ổn thật.
Tám giờ rưỡi, thư ký của hắn — một người đàn ông trung niên tên Trần Hải — mang cà phê vào phòng. Tôi nhìn theo bóng hắn ta. Có điều gì đó trong cách hắn bước đi làm tôi khó chịu. Quá nhanh. Quá chắc chắn. Như thể hắn biết trước điều gì sắp xảy ra.
Tôi đặt ly cà phê xuống bàn y tá, lặng lẽ đi về phía phòng làm việc của Cố Kình Phong. Tôi gõ cửa.
"Vào." Giọng hắn khàn, mệt mỏi.
Tôi mở cửa. Hắn ngồi sau bàn, mặt cúi xuống đống tài liệu. Áo sơ mi trắng, cổ tay áo xắn lên. Tóc hơi rối — hiếm khi tôi thấy hắn không chỉnh tề.
"Có chuyện gì?" Hắn ngước lên, mắt quầng thâm.
Tôi nhìn ly cà phê trên bàn. Hắn chưa uống. "Cố tổng..." Tôi ngừng lại. Không biết nên nói gì. "Đừng uống cà phê đó."
Hắn nhướn mày. "Sao?"
"Tôi..." Tôi cắn môi. "Tôi thấy Trần Hải mang vào. Trông hắn kỳ lạ."
Cố Kình Phong nhìn tôi một lúc. Rồi hắn đẩy ly cà phê qua, mở nắp, đổ một ít vào ống nghiệm nhỏ từ ngăn kéo. Hành động nhanh, không do dự. Như thể hắn đã chuẩn bị sẵn cho tình huống này.
Tôi sững người. Hắn biết.
"Cô ra ngoài đi," hắn nói, không nhìn tôi. "Tôi có việc phải làm."
Tôi rời đi, nhưng tim tôi đập không yên.
---
Chín giờ. Phòng họp tầng mười hai. Tôi đứng ở góc hành lang, nhìn các thành viên hội đồng quản trị lần lượt bước vào. Những gương mặt già nua, lạnh lùng. Những bộ vest đắt tiền. Mùi nước hoa xa xỉ thoảng qua như mùi của tiền bạc và quyền lực.
Cố Kình Phong đến sau cùng. Hắn mặc vest đen, sơ mi trắng, cà vạt xám. Sắc mặt tái nhợt nhưng mắt sáng quắc. Hắn không nhìn tôi khi đi ngang qua. Nhưng tôi thấy tay hắn siết chặt tập tài liệu.
Cánh cửa đóng lại.
Tôi đứng đó. Mười phút. Hai mươi phút. Ba mươi phút.
Bên trong im lặng. Quá im lặng. Đến nỗi tôi có thể nghe tim mình đập.
Rồi — tiếng quát tháo. Giọng Cố Kình Phong vọng ra, không rõ lời, nhưng đầy giận dữ. Tiếng bàn phím đập. Tiếng ghế xô.
Tôi siết chặt tay.
Cửa mở. Một người đàn ông bước ra — mặt đỏ bừng, tay run. Ông ta nhìn tôi, mắt đầy căm phẫn, rồi bỏ đi.
Tôi không dám thở.
Lại im lặng.
Và rồi — tiếng cửa mở lần nữa. Cố Kình Phong bước ra.
Mặt hắn trắng bệch. Trên áo sơ mi, một vết cà phê đổ — nâu sẫm, loan ra từ ngực. Hắn nhìn tôi. Mắt hắn — mệt mỏi, nhưng có một tia sáng chiến thắng.
"Xong rồi," hắn nói, giọng khàn đặc. "Nhưng chỉ mới bắt đầu."
Tôi muốn hỏi. Nhưng hắn nắm cổ tay tôi, kéo tôi vào phòng làm việc của hắn, đóng cửa lại.
---
Bên trong, hắn đứng tựa vào bàn, thở dốc. Tôi đứng đối diện, không dám nhúc nhích.
"Họ đầu độc tôi," hắn nói. "Trong ly cà phê sáng nay. Liều độc thần kinh — chậm, nhưng chết người. Nếu tôi uống, tôi sẽ ngất giữa cuộc họp."
Tôi run lên. "Nhưng anh đã không uống."
Hắn nhìn tôi. "Nhờ cô."
Câu nói ấy nặng hơn tôi tưởng. Tôi không biết nên cảm thấy gì. Tự hào? Sợ hãi?
"Tôi đã mang tài liệu ra," hắn tiếp tục. "Đủ để hạ ba thành viên hội đồng. Nhưng tôi không thể chạm vào kẻ chủ mưu. Hắn quá thông minh. Hắn thuê người khác làm."
"Kẻ đó là ai?"
Hắn nhìn tôi, mắt sâu hoắm. "Kẻ biết cô là Hoa Vô Kỵ."
Tôi đông cứng.
"Trong đội ngũ của tôi có nội gián," hắn nói. "Kẻ đó đã ra tay với tôi để che giấu sự thật. Và vì hắn biết — nếu tôi chết, cô sẽ lộ diện."
Tôi lùi lại một bước. "Anh nói..."
"Tôi nói thật." Hắn bước tới, nắm vai tôi, siết nhẹ. "Từ giờ, cô phải cẩn thận. Họ biết cô là ai. Họ sẽ tìm cách hại cô."
Tôi nhìn hắn. Mắt hắn — lo lắng. Quan tâm. Không phải giả tạo.
"Sao anh lại quan tâm đến tôi?" Giọng tôi run.
Hắn im lặng. Rất lâu. Rồi hắn nói, giọng trầm: "Cô đã cứu mạng tôi sáng nay. Tôi nợ cô một mạng. Và tôi sẽ trả theo cách của tôi."
Tôi không hiểu. Cho đến khi hắn kéo tôi lại gần, hơi thở nóng bỏng phả vào mặt tôi. Tim tôi ngừng đập.
"Nhưng đó không phải lý do duy nhất," hắn thì thầm. "Tôi..."
Hắn không nói tiếp. Hắn chỉ nhìn tôi — và trong mắt hắn, tôi thấy một thứ gì đó khiến tôi sợ hãi hơn bất kỳ kẻ thù nào.
Tình cảm.
Tôi rút tay ra. Lùi lại. "Tôi phải đi."
"Mạt Lê."
Tôi đứng khựng lại.
"Cẩn thận."
Tôi không trả lời. Tôi mở cửa và bước ra.
Nhưng trong lòng tôi, một nỗi sợ mới đang trào dâng — không phải vì kẻ thù, mà vì tôi biết mình sắp rơi vào lưới tình không lối thoát.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện
