Chương 11/18 · Thần y bị hào môn coi thường
Chương 11: Kẻ thù cũ
Tác giả: Sâu Yêu
Sáng hôm sau, tôi vừa thay đồ xong thì Lâm Tiểu Mạn chạy vào phòng y tá, mặt cắt không còn giọt máu.
"Mạt Lê, có người tìm cô. Ở phòng chờ VIP."
Tôi ngước lên. "Ai?"
Cô ấy lắc đầu, môi run run: "Không biết nữa. Nhưng nhìn sang lắm. Xe BMW, túi hiệu, đi cùng trợ lý. Mà..." Cô ấy ngập ngừng. "Cô ta hỏi tên cô."
Tim tôi chợt lạnh.
Tôi biết ngay là ai.
Bước vào phòng chờ, tôi thấy Triệu Thuần ngồi trên ghế da màu kem, chân bắt chéo, tay cầm ly cà phê. Cô ta mặc vest trắng, tóc uốn xoăn nhẹ, môi đỏ chót. Vẫn phong cách đó. Vẫn nụ cười đó. Nụ cười của kẻ biết mình đang nắm đằng chuôi.
"Chào Mạt Lê." Cô ta đặt ly xuống, mắt đánh giá tôi từ đầu đến chân. "Lâu quá không gặp. Vẫn làm y tá à?"
Tôi không trả lời. Tôi đứng đó, nhìn cô ta, lòng không một gợn sóng. Tôi đã chuẩn bị cho ngày này từ lâu.
Triệu Thuần cười khẩy, rút từ trong túi xách một phong bì nâu, ném lên bàn.
"Tôi có món quà cho cô đây."
Tôi không động đậy. Cô ta nhướng mày: "Không muốn xem à? Sợ à?"
Tôi bước tới, cầm phong bì lên. Bên trong là một tấm ảnh cũ - ảnh tôi và giáo sư Hứa đứng trước cổng bệnh viện năm tôi mới 19 tuổi, tay cầm bằng khen, cười rạng rỡ. Một tấm ảnh tôi tưởng đã mất mãi mãi.
Kèm theo là một mảnh giấy, nét chữ của cô ta: Gặp nhau ở nơi tất cả bắt đầu. 8h tối mai. Nếu cô không đến, tôi sẽ tung tất cả.
Tôi ngước lên. Mắt Triệu Thuần sắc lẹm.
"Cô muốn gì?"
Cô ta đứng dậy, chỉnh lại cổ áo: "Muốn nói chuyện với cô. Về quá khứ. Về giáo sư Hứa. Về... Hoa Vô Kỵ."
Tim tôi ngừng một nhịp.
Cô ta biết.
Dĩ nhiên cô ta biết. Triệu Thuần là kẻ đã hủy hoại cuộc đời tôi. Nếu có ai trên đời này biết tôi là ai, đó chính là cô ta.
"Tôi sẽ đến." Giọng tôi bình thản đến mức làm cô ta khựng lại.
"Tốt." Cô ta cười, một nụ cười như lưỡi dao. "Tôi biết cô không thay đổi. Vẫn liều lĩnh như xưa." Nói rồi cô ta quay lưng bước ra cửa.
Đúng lúc đó, cánh cửa phòng chờ mở ra. Cố Kình Phong đứng đó, mặc vest đen, mặt không cảm xúc. Ánh mắt hắn lướt qua tôi, rồi dừng lại trên người Triệu Thuần.
Không khí đông cứng.
Triệu Thuần dừng bước. Cô ta nhìn hắn, rồi nhìn tôi, khóe môi nhếch lên: "Ồ, ra là vậy. Nghe nói cô là hôn thê của Cố tổng? Chúc mừng nhé. Thăng hạng nhanh đấy."
Cố Kình Phong bước tới, đứng cạnh tôi. Giọng hắn lạnh tanh: "Cô ta là hôn thê của tôi. Và là người giỏi hơn cô gấp trăm lần."
Triệu Thuần cười gằn. Cô ta nhìn tôi lần cuối, mắt đầy ẩn ý: "8h tối mai. Đừng quên đấy, Mạt Lê. Và nhớ - một mình."
Cô ta bước đi. Gót giày cao gót vang lên từng nhịp trên nền đá hoa, như tiếng đếm ngược.
Cố Kình Phong quay sang tôi. "Cô ta là ai?"
Tôi nhắm mắt. Mùi nước hoa của hắn quyện với mùi trà lạnh trong phòng, làm tôi chợt thấy chóng mặt. "Kẻ đã hủy hoại cuộc đời tôi." Tôi mở mắt, nhìn thẳng vào hắn. "Và tôi sẽ khiến cô ta trả giá."
Hắn nhìn tôi một lúc lâu, mắt hẹp lại như đang suy tính. Rồi hắn nói, giọng trầm nhưng kiên định: "Tôi sẽ đi cùng cô."
"Không. Cô ta bảo tôi phải đến một mình."
"Thì tôi sẽ đợi bên ngoài." Hắn không nhượng bộ. "Tôi không để cô đối mặt với kẻ thù một mình."
Tôi nhìn hắn. Trong mắt hắn, tôi thấy một điều gì đó khiến lòng tôi xao động. Lo lắng. Quan tâm. Không phải diễn kịch.
"Tôi biết tôi sẽ làm gì," tôi nói khẽ. "Nhưng... cảm ơn anh."
Hắn không trả lời. Hắn chỉ đứng đó, bên cạnh tôi, như một bức tường thành giữa cơn bão.
Tối đó, tôi lên mạng đen. Trang chính đầy tin: Triệu Thuần treo thưởng 10 triệu tìm Hoa Vô Kỵ. Cô ta đang giăng bẫy. Cô ta muốn tôi phải ra mặt.
Nhưng cô ta đã sai.
Tôi chưa bao giờ là con mồi dễ bắt.
Tôi gõ một dòng tin nhắn, mã hóa qua ba lớp proxy: "Hẹn gặp ở địa điểm cũ. Cô sẽ thấy thứ cô muốn - và thứ cô không ngờ."
Gửi.
Tôi tắt máy, nhìn ra cửa sổ. Thành phố về đêm lấp lánh ánh đèn. Nơi tất cả bắt đầu - bệnh viện đại học cũ, nơi tôi và Triệu Thuần từng là bạn thân, nơi giáo sư Hứa dạy chúng tôi những bài học đầu tiên về y thuật.
Và cũng là nơi cô ta phản bội tôi.
Ngày mai, tôi sẽ trở lại nơi đó.
Lần này, không phải để khóc.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện
