Chương 9/18 · Thần y bị hào môn coi thường
Chương 9: Chuẩn bị phản công
Tác giả: Sâu Yêu
Chúng tôi bắt đầu làm việc cùng nhau từ đêm hôm đó.
Phòng làm việc của hắn ở tầng cao nhất bệnh viện Hoa Thần. Cửa kính từ trần đến sàn, nhìn ra toàn bộ khu trung tâm Thượng Hải. Đêm nào cũng thế — tôi lẻn lên sau khi ca trực kết thúc, hắn đã ngồi đó, áo vest treo trên ghế, tay áo sơ mi xắn đến khuỷu, một xấp tài liệu trải dài trên bàn.
Không lời chào. Không khách sáo. Chỉ một cái gật đầu, và tôi ngồi xuống đối diện.
Những đêm đầu tiên, chúng tôi hầu như không nói chuyện. Hắn đưa tài liệu, tôi đọc. Hắn đánh dấu những điểm nghi vấn, tôi ghi chú y khoa bên lề. Chữ hắn đẹp, nét cứng, thẳng hàng. Chữ tôi nguệch ngoạc đến mức đôi khi tôi cũng không đọc lại được. Hắn nhìn những vết mực lem nhem, không nói gì, chỉ đẩy sang cây bút mới.
"Số lô này," tôi chỉ vào một bảng dài, "thiết bị được nhập từ tháng 6 năm ngoái. Bệnh viện trung ương Bắc Kinh đã thu hồi một lô tương tự vì tỷ lệ hỏng hóc cao gấp ba lần tiêu chuẩn cho phép."
Hắn ghé lại gần, nhìn theo ngón tay tôi. Hơi thở hắn phả nhẹ lên mu bàn tay tôi. Tôi rụt tay về, nhưng không kịp.
"Có bằng chứng?" hắn hỏi, giọng trầm, không rời mắt khỏi tài liệu.
"Trong báo cáo nội bộ của nhà máy sản xuất. Bị rò rỉ hai tháng trước trên mạng đen."
"Cô có, chứ gì?"
Tôi im lặng. Hắn ngước lên, nhìn tôi. Đèn bàn hắt bóng nửa khuôn mặt hắn, nửa sáng nửa tối. Mắt hắn có một tia gì đó — không phải nghi ngờ, cũng không phải ngưỡng mộ. Giống như… công nhận.
"Tôi sẽ lấy," tôi nói.
Hắn gật đầu, không hỏi thêm.
---
Đêm thứ ba, tôi ngồi xem bệnh án của một nạn nhân. Một phụ nữ ba mươi hai tuổi. Vỡ mạch máu não trong lúc phẫu thuật thay khớp gối. Người ta đổ lỗi cho bác sĩ giải phẫu. Nhưng tôi nhìn kỹ — đường cắt trên báo cáo phẫu thuật cho thấy một điều khác.
"Dao mổ của họ không đủ sắc," tôi lẩm bẩm, như nói với chính mình. "Họ dùng một lưỡi dao đã được tái sử dụng. Nó cắt không dứt khoát, làm rách thành mạch."
"Có thể chứng minh?"
Tôi giật mình. Hắn đã đứng sau lưng tôi từ lúc nào. Tôi không nghe tiếng bước chân.
"Vết rách trên mô có dạng gợn sóng. Dao mổ mới tạo đường cắt thẳng, sắc gọn. Nếu phóng to ảnh chụp trong báo cáo giải phẫu, sẽ thấy rõ."
Hắn kéo ghế ngồi xuống cạnh tôi, mở máy tính, phóng to ảnh. Im lặng một lúc.
"Cô nói đúng," hắn nói, giọng như không tin nổi. "Sao cô biết?"
"Từng gặp một ca như vậy."
Tôi không nói thêm. Hắn cũng không hỏi thêm.
---
Đêm thứ năm. Ngoài trời bắt đầu lốp bốp những hạt mưa đầu tiên. Tôi đang đọc dở một báo cáo tài chính — hắn cần tôi xác nhận các khoản chi cho thiết bị có khớp với báo cáo y khoa không. Đầu tôi nặng trĩu. Mấy đêm liền thiếu ngủ. Tôi dụi mắt, cố tập trung.
Một ly trà nóng được đặt bên cạnh tay tôi.
Tôi ngước lên. Hắn đã về ghế, ngồi xuống, tay cầm ly trà của mình, không nhìn tôi. Dưới ánh đèn, tôi thấy mặt hắn hốc hác hơn mấy hôm trước. Bọng mắt thâm quầng. Nhưng mắt hắn không hề mỏi mệt — nó sáng lên mỗi khi chúng tôi tìm ra một bằng chứng mới.
Tôi cầm ly trà. Nóng. Ấm tay. Mùi hoa nhài thoang thoảng.
"Tôi không uống trà hoa nhài thưa Cố tổng," tôi nói, khẽ.
"Tôi biết. Cô uống trà lạnh." Hắn không nhìn tôi. "Nhưng đêm khuya, trà lạnh không tốt cho dạ dày. Uống tạm."
Tôi không nói gì. Tôi uống một ngụm nhỏ. Vị trà ấm từ đầu lưỡi xuống đến tận lồng ngực.
---
Mưa bắt đầu nặng hạt. Gió thổi mạnh, ép những giọt nước vào cửa kính, chảy thành dòng.
Tôi gập hồ sơ cuối cùng lại. Đã xong. Tất cả bằng chứng đã được tập hợp, đối chiếu, phân tích. Sẵn sàng.
"Ngày mai tôi phải đi gặp hội đồng quản trị."
Hắn nói, không nhìn tôi. Giọng hắn nhẹ hơn mọi khi. Tôi quay sang. Hắn đứng bên cửa sổ, nhìn ra phố đêm. Mưa xối xả. Thành phố như mờ đi trong màn nước trắng xóa.
"Nếu có chuyện gì…" Hắn không nói hết. Tôi hiểu.
Nguy hiểm đang đến gần. Hội đồng quản trị không phải những kẻ ngồi chơi. Họ đã giết người — và sẽ không do dự giết thêm một lần nữa.
Tôi không biết mình có thể làm gì. Tôi chỉ là một y tá. Một thần y không giấy phép. Một cái bóng không tên.
Tôi đứng dậy, bước đến bên cạnh hắn, cách nửa bước. Cũng nhìn ra ngoài cửa sổ. Mưa lớn như thác. Sấm chớp rền vang.
"Cô có sợ chết không?" hắn hỏi, bất ngờ.
Tôi giật mình. Câu hỏi xa lạ, như thể đến từ một nơi nào rất sâu trong hắn.
"Sợ chứ," tôi đáp. "Ai chẳng sợ."
"Tôi cũng sợ." Hắn nói, chậm rãi. "Nhưng từ khi gặp cô…"
Tay tôi run lên. Chiếc khăn giấy tôi đang cầm rơi xuống sàn.
"…tôi không sợ nữa."
Tôi nuốt khan. Tim tôi đập mạnh đến mức tôi sợ hắn nghe thấy. Mưa vẫn rơi. Sấm chớp lóe sáng, chiếu khuôn mặt hắn trong một thoáng rõ ràng — mắt hắn đang nhìn tôi, và trong mắt hắn có một thứ gì đó vừa sâu vừa mỏng manh, như tấm kính trước bão.
Tôi cúi xuống nhặt chiếc khăn. Ngón tay tôi chạm vào sàn lạnh ngắt.
"Mai mà không về…"
Hắn lại nói, bỏ lửng. Lần này, tôi quay sang, nhìn hắn thẳng. Hắn cũng đang nhìn tôi. Vai chạm vai. Hơi thở hòa lẫn.
"Tôi…" tôi bắt đầu, nhưng không biết nên nói gì.
"Không cần nói," hắn cắt ngang, nhẹ. "Chỉ cần… nếu tôi không quay về, hãy đưa những tài liệu này cho người tôi chỉ định. Và…"
Hắn ngừng lại. Rất lâu.
"Và hãy tiếp tục. Đừng dừng lại."
Tôi không trả lời. Tôi không thể. Cổ họng tôi nghẹn cứng.
Tôi quay mặt ra cửa sổ. Mưa vẫn rơi. Thành phố mờ nhòe. Tôi không dám quay sang nhìn hắn nữa.
Tôi sợ — nếu quay sang, mình sẽ thấy một người đàn ông tôi có thể yêu.
Và tôi không thể yêu kẻ thù.
"Khuya rồi," tôi nói, giọng khàn. "Tôi phải về."
Hắn không giữ tôi.
Tôi bước ra cửa. Tay tôi chạm vào nắm đấm — lạnh. Trước khi kịp kéo, giọng hắn vọng từ phía sau:
"Mạt Lê."
Tôi đứng khựng lại.
"Cảm ơn cô."
Tôi không quay lại. Tôi mở cửa và bước ra hành lang tối. Cửa đóng lại sau lưng. Nhưng tim tôi vẫn đập, và tôi biết, lời nói của hắn sẽ còn vang mãi trong tôi — không phải một đêm, một tháng, mà có lẽ là cả cuộc đời này.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện
