Chương 12/18 · Thần y bị hào môn coi thường
Chương 12: Trận chiến công khai
Tác giả: Sâu Yêu
Tôi không ngờ hắn lại làm vậy.
Cố Kình Phong đứng trên bục, tay cầm micro, mắt nhìn thẳng vào tôi. Trước mặt hắn là hàng chục ống kính máy quay, vài chục phóng viên đang giơ máy ảnh lên. Hội trường bệnh viện Hoa Thần chưa bao giờ đông đến thế.
"Thẩm Mạt Lê," hắn nói, giọng vang đều, "là truyền nhân duy nhất của giáo sư Hứa Bá Nghiêu."
Cả hội trường ồ lên. Tôi cảm thấy máu trong người đông cứng.
Không. Hắn không thể.
Tôi đứng ở góc phòng, mặc đồ y tá trắng, tay siết chặt đến nỗi móng tay cắm vào lòng bàn tay. Hắn biết điều đó có nghĩa là gì. Hắn biết tôi đã giấu thân phận suốt hai năm qua. Hắn biết giáo sư Hứa là vết thương chưa bao giờ lành của tôi.
Giáo sư Hứa Bá Nghiêu.
Người thầy duy nhất.
Người đã chết vì sự thật.
Và bây giờ, trước mặt cả thành phố, Cố Kình Phong vén bức màn mà tôi đã dày công dựng lên.
"Xin mời bác sĩ Thẩm Mạt Lê lên đây."
Hắn nhìn tôi. Giọng hắn không có chút do dự.
Tôi không thể cử động. Chân tôi dán chặt xuống sàn.
Bác sĩ. Họ gọi tôi là bác sĩ.
Điều mà tôi đã không dám mơ tới từ hai năm trước.
Nhưng đằng sau nỗi sợ hãi, một cảm xúc khác dâng lên – một cảm xúc nóng bỏng, dữ dội, như ngọn lửa bị dập tắt quá lâu bỗng bùng lên.
Tôi không còn là y tá nữa.
Tôi là Thẩm Mạt Lê.
Truyền nhân của giáo sư Hứa.
Và hôm nay, tôi sẽ đối mặt với kẻ thù của mình.
Tôi bước lên bục.
Mỗi bước chân tôi đều cảm thấy nặng như đeo chì. Ánh đèn flash nhấp nháy khắp phòng. Tai tôi ù đi vì tiếng ồn. Nhưng tôi vẫn bước.
Khi tôi đứng cạnh Cố Kình Phong, hắn cúi xuống, thì thầm:
"Đã đến lúc."
Tôi không nhìn hắn. Mắt tôi đã tìm thấy mục tiêu.
Ở hàng ghế đầu, Triệu Thuần ngồi đó, mặc bộ vest trắng đắt tiền, tay khoanh trước ngực. Môi cô ta cong lên một nụ cười – nụ cười mà tôi biết rõ. Nụ cười của kẻ đang chờ xem người khác thất bại.
Tôi nhìn thẳng vào mắt cô ta.
Không lùi bước.
Câu chuyện bắt đầu từ đây.
Hôm đó, một bé gái chín tuổi được đưa vào bệnh viện Hoa Thần trong tình trạng nguy kịch. Khối u trong não – một trường hợp nan y. Cả ba bệnh viện lớn nhất thành phố đều từ chối phẫu thuật. Gia đình em đã khóc kiệt nước mắt.
Và rồi, truyền thông đưa tin.
"Ai sẽ cứu đứa trẻ này?"
Cả thành phố đặt câu hỏi.
Triệu Thuần, trong tư cách giám đốc bệnh viện tư nhân, đã thách đấu. Cô ta công khai tuyên bố: "Chúng tôi có đội ngũ bác sĩ giỏi nhất. Nếu bệnh viện Hoa Thần dám, hãy cùng nhau giải quyết ca này."
Không ai biết rằng, đằng sau lời thách đấu đó là một âm mưu.
Cô ta muốn tôi ra mặt.
Cô ta muốn tôi thất bại.
Và bây giờ, tôi đang đứng đây, đối diện với chính âm mưu đó.
"Cố tổng," Triệu Thuần lên tiếng, giọng ngọt như mật, "anh thật sự tin một y tá có thể thực hiện ca mổ não sao?"
Cả hội trường im phăng phắc.
Cố Kình Phong không trả lời. Hắn quay sang tôi, nhướng mày.
Tôi hít một hơi thật sâu.
"Triệu tổng," tôi nói, giọng bình thản đến lạ, "đã từng có một người nói với tôi: y thuật không phân biệt tuổi tác, danh phận, hay bằng cấp. Chỉ có sự sống và cái chết. Và hôm nay, tôi sẽ chứng minh điều đó."
Mắt Triệu Thuần hẹp lại.
"Cô nói hay lắm. Nhưng nói thì dễ, làm mới khó."
"Thì hãy để hành động nói thay."
Tôi quay sang Cố Kình Phong. Hắn gật đầu, ra hiệu cho đội ngũ chuẩn bị.
Ca mổ bắt đầu.
Tôi mặc áo phẫu thuật xanh, đeo găng tay. Đèn phòng mổ sáng rực. Bé gái nằm trên bàn, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch.
Tay tôi đặt lên dao mổ.
Và tôi nhắm mắt lại.
Trong đầu tôi, giọng giáo sư Hứa vang lên: "Mạt Lê, khi em cầm dao mổ, em không chỉ cầm một dụng cụ. Em cầm cả mạng sống của một con người. Hãy tôn trọng nó."
Tôi mở mắt.
Dao mổ hạ xuống.
Bốn giờ sau.
Tôi bước ra khỏi phòng mổ, mệt lả. Nhưng trên môi tôi là một nụ cười.
Ca mổ thành công.
Bé gái tỉnh dậy, khối u được loại bỏ hoàn toàn.
Hành lang bệnh viện vang lên tiếng vỗ tay. Gia đình bệnh nhân quỳ xuống cảm ơn tôi. Tôi đỡ họ dậy, nói: "Đừng cảm ơn tôi. Hãy cảm ơn người đã tin tôi."
Tôi nhìn về phía cuối hành lang.
Cố Kình Phong đứng đó, tựa vào tường, tay cầm ly cà phê. Hắn không cười, nhưng mắt hắn – lần đầu tiên – tôi thấy một tia ấm áp.
Khi tôi bước tới gần, hắn cởi áo vest khoác lên vai tôi.
Áo của hắn còn ấm, thơm mùi gỗ đàn hương.
"Cô xứng đáng với điều này," hắn nói nhỏ, chỉ đủ tôi nghe. "Và tôi sẽ không để ai cướp nó khỏi cô."
Ánh đèn flash lại nhấp nháy. Phóng viên ùa tới.
Nhưng tôi chỉ nhìn hắn.
Và trong lòng tôi, một bông hoa nhài nở.
Mọi chuyện đã thay đổi.
Đêm đó, tôi về phòng, mệt mỏi nhưng hạnh phúc. Tôi mở điện thoại, định nhắn tin cảm ơn hắn.
Nhưng trước khi tôi kịp gõ, một tin nhắn hiện lên.
Số lạ.
Tôi mở ra.
Máu trong người tôi đông cứng.
"Em gái của bệnh nhân vừa mổ bị bắt cóc. Nếu muốn cứu nó, đến nhà xác bệnh viện cũ lúc nửa đêm. Một mình."
Không ký tên.
Nhưng tôi biết ai gửi.
Triệu Thuần.
Tôi nhìn đồng hồ. 11 giờ 45 phút.
Bẫy đã giăng.
Và tôi vẫn sẽ bước vào.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện
