Chương 13/18 · Thần y bị hào môn coi thường
Chương 13: Đối mặt bóng tối
Tác giả: Sâu Yêu
Tôi nhìn đồng hồ. 11 giờ 47 phút.
Bên ngoài cửa sổ, thành phố đã chìm vào giấc ngủ. Những ánh đèn đường hắt lên trần nhà những vệt sáng dài, lạnh lẽo. Tôi đứng trước gương, nhìn khuôn mặt mình – tái nhợt, nhưng mắt vẫn sáng.
Tôi không sợ. Tôi đã từng đối mặt với những thứ tồi tệ hơn một kẻ thù cũ.
Nhưng lần này, có một đứa trẻ đang bị đe dọa vì tôi.
Tôi mặc lại chiếc áo khoác đen đơn giản, nhét điện thoại vào túi. Không mang theo gì khác. Triệu Thuần muốn tôi đến một mình – tôi sẽ đến một mình. Nhưng tôi không ngu ngốc.
Tôi bật máy ghi âm trên điện thoại, đặt chế độ rung trong túi áo. Nếu có chuyện gì xảy ra, ít nhất tôi có bằng chứng.
Trước khi ra khỏi phòng, tôi nhìn tấm ảnh của thầy trên bàn. Giáo sư Hứa mỉm cười hiền hậu, tay đặt lên vai một cô gái trẻ – tôi, mười bảy tuổi, mặc áo blouse trắng, mắt sáng rỡ vì vừa được nhận vào đội nghiên cứu.
“Thầy ơi,” tôi thì thầm. “Con sẽ kết thúc chuyện này.”
Không có tiếng trả lời. Chỉ có gió đêm thổi qua khe cửa, lạnh buốt.
---
Bệnh viện đại học cũ nằm ở ngoại ô thành phố. Nó đã bị bỏ hoang từ lâu, từ khi trường y dời về cơ sở mới. Những dãy nhà ba tầng với cửa kính vỡ, tường rêu phong, và một mùi ẩm mốc đặc trưng của thời gian.
Tôi đỗ xe cách cổng chừng trăm mét, đi bộ vào. Đèn pin trong tay, tôi rọi xuống lối đi lát gạch đã nứt nẻ. Những bóng cây đổ dài, kỳ dị dưới ánh trăng lưỡi liềm.
Khu nhà xác nằm ở tầng hầm. Tôi biết rõ nơi này – tôi đã từng đến đây nhiều lần khi còn là sinh viên, để học giải phẫu. Ký ức ùa về, không dễ chịu chút nào.
Cánh cửa sắt dẫn xuống tầng hầm đã được mở sẵn. Một vệt sáng vàng hắt ra từ bên trong.
Tôi hít sâu một hơi, bước xuống.
---
Bên trong nhà xác, không khí lạnh như cắt da. Mùi formol và máu khô vẫn còn thoang thoảng – mùi của cái chết, của những bí mật không bao giờ được nói ra.
Triệu Thuần đứng giữa phòng, mặc một bộ vest trắng, tay cầm ly rượu vang đỏ. Trông cô ta như đang dự tiệc, chứ không phải chuẩn bị cho một cuộc đối đầu giữa đêm khuya.
Hai tên vệ sĩ đứng phía sau cô ta. Một tên cao lớn, mặt đầy sẹo, tay đặt sẵn trên thắt lưng – chắc chắn có súng. Tên kia thấp hơn, nhưng mắt sắc, nhìn tôi từ đầu đến chân như đang đánh giá một món hàng.
“Vẫn đúng giờ như mọi khi,” Triệu Thuần nói, giọng ngọt như mật nhưng mắt lạnh như băng. “Em không thay đổi chút nào, Mạt Lê.”
“Còn chị thì vẫn thích kịch tính,” tôi đáp, giọng bình thản. “Em gái bệnh nhân đâu?”
Triệu Thuần cười, đặt ly rượu xuống bàn mổ cũ. Cô ta lấy từ trong túi xách một xấp tài liệu, ném lên bàn.
“Đây là thứ em cần quan tâm trước.”
Tôi cầm lên, lật qua. Tim tôi đập nhanh hơn một nhịp, nhưng tôi giữ mặt lạnh.
Đó là những bản sao kê ngân hàng, hợp đồng, và biên bản họp – tất cả đều mang tên tôi. Theo những tài liệu này, tôi đã nhận hối lộ từ một công ty dược phẩm để sử dụng thuốc giả trong các ca mổ. Chữ ký trên đó gần như giống hệt chữ ký của tôi.
“Chị đã chuẩn bị kỹ,” tôi nói, đặt tài liệu xuống. “Nhưng có một vấn đề.”
“Vấn đề gì?”
“Những ca mổ đó diễn ra vào thời gian tôi đang bị đình chỉ công tác vì vụ bê bối năm đó. Làm sao tôi có thể sử dụng thuốc giả khi không được phép vào phòng mổ?”
Mặt Triệu Thuần cứng lại. Cô ta không ngờ tôi nhớ rõ ngày tháng.
“Chị có thể đã làm giả chứng cứ giỏi,” tôi nói tiếp, bước tới gần hơn. “Nhưng chị quên mất một điều: em là người đã dạy chị cách làm giả tài liệu.”
Mắt Triệu Thuần hẹp lại. Cô ta cười khẩy.
“Vẫn lanh mồm như xưa. Nhưng lần này, em sẽ không thoát đâu. Em nghĩ chỉ có mấy tờ giấy này thôi sao? Ta còn có nhân chứng – một y tá từng làm việc với em ở bệnh viện tỉnh. Cô ta sẵn sàng khai trước tòa rằng em đã ép cô ta tiêm thuốc giả cho bệnh nhân.”
Tôi lặng im. Đây là lúc cần phải cẩn thận.
“Em có muốn gặp cô ta không?” Triệu Thuần vỗ tay. Một cánh cửa phụ mở ra, một người phụ nữ bước vào – khoảng bốn mươi, mặt mũi nhợt nhạt, mắt nhìn xuống đất.
Tôi nhận ra cô ta. Chị Lý – y tá trưởng khoa ung bướu năm xưa. Người đã từng rất tốt với tôi.
“Chị Lý,” tôi nói, giọng dịu lại. “Chị không cần phải làm điều này.”
Chị Lý ngước lên, mắt đỏ hoe. “Xin lỗi cô… họ bắt con tôi. Họ nói nếu tôi không khai, con tôi sẽ chết.”
Tôi nhắm mắt. Triệu Thuần không chỉ độc ác – cô ta còn thông minh. Cô ta biết cách dùng điểm yếu của người khác.
“Thấy chưa?” Triệu Thuần cười, giọng đắc thắng. “Em còn muốn chối cãi gì nữa?”
Tôi mở mắt, nhìn thẳng vào Triệu Thuần.
“Em không chối cãi. Em chỉ đang đợi.”
“Đợi gì?”
“Đợi người có thể kết thúc trò hề này.”
---
Như đã hẹn, cánh cửa sắt ở cuối hành lang bật mở.
Cố Kình Phong bước vào, không vũ khí, không vệ sĩ. Hắn mặc một chiếc áo khoác đen, tay cầm một chiếc USB nhỏ. Mắt hắn sắc như dao, quét một vòng căn phòng, dừng lại trên mặt Triệu Thuần.
“Chào buổi tối, Triệu tổng,” hắn nói, giọng lạnh tanh. “Tôi hy vọng cô đã chuẩn bị sẵn luật sư.”
Triệu Thuần biến sắc. Cô ta nhìn tôi, rồi nhìn hắn. “Sao anh ta ở đây? Tôi đã bảo em phải đến một mình!”
“Em ấy đến một mình,” Cố Kình Phong nói, bước tới đứng cạnh tôi. “Tôi chỉ tình cờ đi ngang qua.”
“Tình cờ? Anh nghĩ tôi tin à?”
“Cô không cần phải tin. Cô chỉ cần nghe cái này.”
Hắn cắm USB vào một chiếc laptop đặt trên bàn, mở một file âm thanh. Giọng nói của Triệu Thuần vang lên trong căn phòng tĩnh mịch:
“…Đúng, tôi đã sắp xếp vụ vu oan cho giáo sư Hứa. Lão ta phát hiện ra thiết bị y tế kém chất lượng, nên phải bị loại trừ. Hội đồng quản trị đã đồng ý…”
Mặt Triệu Thuần trắng bệch. “Không… không thể nào. Đây là giả mạo!”
“Bản gốc đã được giám định âm thanh,” Cố Kình Phong nói. “Cô có muốn nghe phần tiếp theo không? Phần cô bàn với hội đồng về việc sắp xếp tai nạn cho giáo sư Hứa?”
Triệu Thuần loạng choạng lùi lại. Hai tên vệ sĩ nhìn nhau, không biết nên làm gì.
“Bắt cô ta lại,” Cố Kình Phong nói với hai tên vệ sĩ. “Nếu các người muốn tránh tội tiếp tay cho tội phạm, hãy hợp tác. Cảnh sát đang trên đường tới.”
Hai tên vệ sĩ do dự một giây, rồi tiến về phía Triệu Thuần. Cô ta hét lên, cố vùng vẫy, nhưng bị khống chế nhanh chóng.
Tôi đứng đó, nhìn mọi chuyện diễn ra trước mắt. Mọi thứ như một giấc mơ.
Triệu Thuần bị tóm. Kẻ thù lớn nhất của tôi, kẻ đã hủy hoại cuộc đời tôi, đang bị lôi đi.
Và người làm điều đó… là hắn.
---
Khi tiếng còi xe cảnh sát vang lên từ xa, Cố Kình Phong quay sang tôi. Mắt hắn không còn sắc lạnh nữa, mà có một thứ gì đó rất khẽ, rất mong manh.
“Em có sao không?”
Tôi lắc đầu. Nhưng tay tôi run. Tôi không thể kiểm soát nó.
Hắn nắm lấy tay tôi, siết nhẹ. “Anh xin lỗi. Lẽ ra anh nên đến sớm hơn.”
“Sao anh biết?” tôi hỏi, giọng khàn đặc. “Sao anh biết tôi ở đây?”
Hắn nhìn tôi, mắt buồn. “Vì anh biết em sẽ không bao giờ bỏ mặc một đứa trẻ. Và anh biết Triệu Thuần sẽ lợi dụng điều đó.”
Tôi nhìn hắn. Trong đầu tôi, mọi mảnh ghép bắt đầu khớp lại.
Hắn biết tôi sẽ đến đây. Hắn biết Triệu Thuần sẽ giở trò. Hắn đã chuẩn bị sẵn chứng cứ.
Nhưng có một câu hỏi lớn hơn:
“Sao anh có bản ghi âm đó?” tôi hỏi. “Sao anh biết Triệu Thuần là kẻ chủ mưu?”
Cố Kình Phong im lặng một lúc lâu. Rồi hắn nói, giọng trầm xuống:
“Vì giáo sư Hứa đã gửi cho anh trước khi ông ấy mất.”
Tôi sững người. Cả người tôi như bị đóng băng.
“Thầy… thầy đã gửi cho anh?”
Hắn gật đầu. “Một tháng trước khi chết. Ông ấy gửi một bức thư, kèm bản ghi âm này. Ông ấy biết mình sắp bị hại, và ông ấy muốn có người tiếp tục điều tra.”
“Tại sao lại là anh?” tôi buột miệng. “Tại sao thầy lại tin anh?”
Cố Kình Phong nhìn tôi, mắt sâu thẳm. “Vì anh đã hứa với thầy của em – sẽ bảo vệ em thay ông ấy.”
Tôi lùi lại một bước, người run lên. Những giọt nước mắt bắt đầu lăn dài, không kiểm soát được.
“Vậy… anh biết em là ai từ đầu?”
Hắn gật đầu.
“Anh biết em là Hoa Vô Kỵ?”
Hắn lại gật đầu.
“Anh biết tất cả?”
“Tất cả.”
Tôi không thể thở nổi. Tôi đã giấu giếm, đã che đậy, đã sống trong sợ hãi suốt bao năm – và hắn đã biết tất cả từ đầu.
“Vậy sao anh không nói?” tôi hỏi, giọng vỡ vụn. “Sao anh không bắt em? Sao anh không giao em cho cảnh sát?”
Cố Kình Phong bước tới, đặt tay lên vai tôi. “Vì anh không muốn bảo vệ Hoa Vô Kỵ. Anh muốn bảo vệ em.”
Tôi ngước lên nhìn hắn, mắt đẫm nước.
“Sao anh luôn xuất hiện đúng lúc vậy?”
Hắn lau nước mắt tôi bằng ngón tay, động tác nhẹ nhàng đến lạ.
“Vì tôi đã hứa với thầy của em – sẽ bảo vệ em thay ông ấy.”
---
Tôi đứng đó, giữa căn phòng lạnh lẽo của nhà xác cũ, nghe tiếng còi xe cảnh sát ngày một gần. Triệu Thuần đã bị áp giải lên xe, tiếng chửi rủa vọng ra từ cửa kính. Chị Lý được đưa đi để làm chứng, con chị ấy chắc cũng sắp được thả.
Mọi chuyện kết thúc.
Nhưng với tôi, mọi chuyện chỉ mới bắt đầu.
Tôi ngồi phịch xuống chiếc ghế gần đó, mặt vùi trong hai bàn tay. Nước mắt vẫn rơi, nhưng không còn vì sợ hãi hay đau đớn. Tôi khóc vì nhẹ nhõm. Vì một gánh nặng đã được trút bỏ. Vì lần đầu tiên sau bảy năm, tôi không phải giấu diếm nữa.
Cố Kình Phong ngồi xuống bên cạnh, không nói gì. Hắn chỉ đặt tay lên lưng tôi, nhẹ nhàng, như sợ tôi tan vỡ.
Và trong lòng tôi, một điều gì đó vừa đổ sụp. Không phải bức tường tôi đã xây – mà là lớp băng tôi đã bọc quanh trái tim mình.
Hắn biết tôi là ai. Hắn biết tôi là Hoa Vô Kỵ. Hắn biết tất cả bí mật của tôi. Và hắn vẫn ở đây, bảo vệ tôi – không phải vì tôi là thần y, không phải vì tôi có ích cho kế hoạch của hắn.
Mà vì tôi là tôi.
Tôi không biết nên giận hay nên yêu. Tôi chỉ biết, mình đã rơi rồi.
Rơi sâu, không lối thoát.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện
