Chương 14/18 · Thần y bị hào môn coi thường
Chương 14: Yêu và hận
Tác giả: Sâu Yêu
# Chương 14: Yêu và hận
Sân thượng bệnh viện Hoa Thần đón gió đêm.
Tôi và hắn ngồi trên bậc thềm bê tông, lưng dựa vào tường. Thành phố Thượng Hải trải dài dưới chân, những ánh đèn điện nhấp nháy như vạn vì sao sa. Nhưng tôi chẳng thấy gì ngoài bóng tối trong lòng.
Cố Kình Phong không nói gì từ nãy đến giờ. Hắn chỉ nhìn về phía xa, hai tay chống sau lưng, hít thở thật sâu. Trông hắn khác lạ – không còn vẻ kiêu ngạo thường ngày, không còn ánh mắt sắc như dao. Chỉ là một người đàn ông mệt mỏi, đang cố gắng tìm lời để bắt đầu.
Cuối cùng, hắn nói:
“Mẹ tôi mất khi tôi mười bảy tuổi.”
Giọng hắn khàn, như vừa nuốt phải mảnh thủy tinh vỡ.
“Một ca phẫu thuật tim hở. Bác sĩ là phụ nữ, ba mươi hai tuổi, tốt nghiệp Harvard, có hơn mười năm kinh nghiệm. Mẹ tôi đặt hết niềm tin vào bà ấy. Nhưng khi lưỡi dao chạm vào động mạch chủ, bà ấy đã run tay.”
Hắn dừng lại, nuốt nước bọt.
“Chỉ một milimet sai lệch. Mẹ tôi mất trên bàn mổ.”
Tôi im lặng. Không phải vì không biết nói gì – mà vì tôi hiểu. Tôi hiểu cảm giác mất đi người thân vì một sai lầm y khoa. Tôi hiểu nỗi đau không thể nguôi ngoai.
“Từ hôm đó, tôi ghét tất cả bác sĩ nữ,” hắn nói tiếp, mắt vẫn nhìn xa xăm. “Tôi ghét sự tự tin mù quáng của họ. Ghét cách họ nói 'tôi có thể' mà không biết rằng một giây run tay có thể cướp đi mạng sống của người khác.”
Hắn quay sang nhìn tôi, đôi mắt đen láy trong bóng tối:
“Cho đến khi gặp em.”
Tim tôi ngừng đập một nhịp.
“Em biết không, lần đầu tiên thấy em ép tim cho bệnh nhân, tôi đã nghĩ: 'Cô ta quá trẻ, quá tự tin, sẽ sai lầm thôi.' Nhưng em không sai. Mỗi lần em đặt tay lên người bệnh, mỗi lần em cầm dao mổ, em đều chính xác. Em không run. Em không do dự. Em cứu người như thể đó là điều tự nhiên nhất trên đời.”
Hắn cười, một nụ cười đắng:
“Và tôi ghét em vì điều đó. Ghét vì em đã phá vỡ định kiến của tôi. Ghét vì em khiến tôi không thể ghét bác sĩ nữ nữa. Ghét vì…”
Hắn ngừng lại, mắt rung lên.
“…Ghét vì tôi đã yêu em.”
Tôi không nói được gì. Cảm xúc dâng trào trong lồng ngực, như thủy triều dâng, như bão tố nổi lên giữa biển khơi. Tôi muốn nói: 'Em cũng yêu anh.' Nhưng lời nói mắc kẹt trong cổ họng.
Thay vào đó, tôi kể:
“Thầy tôi mất khi tôi hai mươi tuổi. Không phải vì bệnh tật, không phải vì tai nạn. Mà vì thầy đã phát hiện ra sự thật – lô thiết bị y tế của Hoa Thần là hàng kém chất lượng. Thầy viết báo cáo, định gửi lên cấp trên. Nhưng trước khi kịp làm điều đó, thầy bị đánh thuốc mê, rồi bị đẩy từ tầng bốn xuống. Chúng nó dàn dựng hiện trường thành tự tử.”
Nước mắt tôi lăn dài.
“Khi tôi đến nhà xác, thầy mặc bộ đồ trắng, mắt mở to, như thể vẫn còn muốn nói điều gì đó. Nhưng không còn cơ hội nữa. Không bao giờ còn cơ hội.”
Hắn nắm chặt tay tôi. Tôi không rút lại.
“Và anh biết không, người đã thực hiện vụ việc đó…” Tôi nhìn thẳng vào mắt hắn. “…là người của anh. Thuộc tập đoàn của anh. Có thể là người mà anh quen, người mà anh tin tưởng. Anh có hiểu không? Máu của thầy tôi vẫn còn trên tay những người quanh anh.”
Hắn không chối cãi. Chỉ gật đầu, mắt đỏ hoe:
“Tôi biết.”
“Vậy sao anh có thể…” Tôi không nói hết câu.
“Sao tôi có thể yêu em?” Hắn nhìn tôi, mắt xé lòng. “Tôi cũng không biết. Tôi chỉ biết rằng, em là người duy nhất khiến tôi muốn sống thật. Em là người duy nhất khiến tôi thấy mình không cô đơn. Em là người duy nhất…” Hắn ngừng lại, giọng nghẹn. “…khiến tôi không muốn chết nữa.”
Lời nói của hắn xé toạc trái tim tôi.
Tôi không kiềm chế được nữa. Tôi kéo hắn lại gần, tôi hôn hắn. Nụ hôn vừa nóng, vừa đắng, vừa mặn – mặn vì nước mắt của cả hai. Tay tôi vòng qua cổ hắn, hắn ôm chặt eo tôi, như thể sợ tôi tan biến.
Nhưng rồi tôi dừng lại.
Tôi đẩy hắn ra.
“Không.”
Tôi thở dốc, mắt nhìn xuống sàn bê tông lạnh lẽo.
“Không thể được. Anh vẫn là kẻ thù của thầy tôi. Anh là con trai của những kẻ đã giết thầy. Anh là người thừa kế tập đoàn đã hủy hoại cuộc đời tôi. Làm sao em có thể?”
Hắn không nói gì. Chỉ nhìn tôi với ánh mắt đau đớn đến xé lòng.
“Em yêu anh,” tôi nói, giọng vỡ vụn. “Nhưng em không thể quên. Quá khứ của chúng ta còn đầy máu.”
Hắn nhắm mắt, rồi mở ra. Trong mắt hắn, tôi thấy mình – một cô gái nhỏ bé, đang giằng xé giữa yêu và hận.
“Thì để anh rửa sạch,” hắn nói, giọng khàn đặc. “Bằng cả đời này.”
Tôi lắc đầu, bật dậy, quay lưng bỏ chạy.
Tôi chạy dọc theo cầu thang, mỗi bước chân như đạp lên trái tim mình. Gió đêm thổi tới, lạnh buốt, nhưng tôi không cảm thấy gì. Tôi chỉ muốn chạy thật xa, thật nhanh – trốn khỏi chính mình, trốn khỏi hắn, trốn khỏi tình yêu đang thiêu đốt tôi.
Đến khi tôi dừng lại trước cửa phòng thay đồ, tay tôi đặt lên nắm đấm, tôi mới nhận ra: trên ngón áp út, có một vòng kim loại lạnh lẽo.
Một chiếc nhẫn.
Tôi giơ tay lên, nhìn nó trong ánh đèn hành lang mờ ảo. Nhẫn bạch kim, mặt khắc chữ: 'ML & KF – Forever.'
Hắn đã đeo nó vào tay tôi lúc nào? Trong lúc hôn? Trong lúc chúng tôi ôm nhau? Tôi không nhớ. Nhưng nó đã ở đó, trên ngón tay tôi, như một lời tuyên thệ không thể rút lại.
Tôi đưa tay lên, định tháo ra.
Nhưng tôi không làm được.
Tay tôi run. Mắt tôi nhòe đi. Và cuối cùng, tôi gục xuống bên bức tường lạnh lẽo, hai tay ôm mặt. Chiếc nhẫn vẫn còn đó. Tôi không tháo ra.
Tôi không dám.
Vì nếu tháo ra, tôi sẽ phải thừa nhận một điều: tôi đã yêu hắn – yêu đến mức sẵn sàng đánh đổi quá khứ, sẵn sàng phản bội ký ức của thầy, sẵn sàng chấp nhận nỗi đau có thể ập đến.
Tôi sợ. Không phải sợ yêu sai người. Mà sợ rằng, nếu tôi yêu hắn, tôi sẽ đánh mất chính mình.
Nhưng tôi biết – mọi chuyện chỉ mới bắt đầu.
Và tôi không thể quay đầu nữa.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện
