Chương 15/18 · Thần y bị hào môn coi thường
Chương 15: Hy sinh
Tác giả: Sâu Yêu
Tôi đang lau kệ thuốc trong phòng khám nhỏ vừa mở – một căn phòng cũ kỹ ở góc phố, vẫn còn mùi sơn mới pha lẫn mùi hoa nhài từ lọ cắm trên bàn. Bảng hiệu gỗ treo ngoài cửa: Phòng khám Thẩm Mạt Lê – Y đức làm đầu. Chữ viết tay của tôi, nắn nót từng nét.
Cánh cửa kêu cót két. Tôi không quay đầu – tưởng là Lâm Tiểu Mạn ghé thăm.
"Mạt Lê."
Giọng nói khàn đặc, mệt mỏi. Tim tôi ngừng một nhịp.
Tôi quay lại. Cố Kình Phong đứng ở ngưỡng cửa, tay xách chiếc vali da đen sứt chỉ. Hắn không mặc vest – chỉ một chiếc áo sơ mi trắng nhăn nhúm, cổ áo bỏ nút, khuôn vật hốc hác dưới ánh đèn vàng. Nhưng hắn cười – nụ cười buồn đến xé lòng.
"Anh giờ là thường dân. Em còn muốn anh không?"
Tôi đặt chai thuốc xuống, không nói gì. Tôi bước đến, kéo vali khỏi tay hắn, rồi nắm lấy cổ tay hắn – nơi gân xanh nổi lên dưới làn da tái nhợt. Tôi kéo hắn vào trong, qua hành lang hẹp, ra phía sau phòng khám – nơi tôi treo chiếc áo blouse trắng còn thơm mùi xà phòng.
"Cởi áo ra." Tôi nói, giọng khàn hơn tôi tưởng.
Hắn nhướn mày, nhưng không hỏi. Hắn cởi áo sơ mi, để lộ bờ vai rắn rỏi và những vết sẹo mờ – dấu vết của những trận đòn năm xưa, tôi đoán vậy. Tôi lấy áo blouse, đưa cho hắn.
"Mặc vào."
Hắn ngập ngừng, rồi mặc. Chiếc áo rộng hơn một chút, nhưng vừa vặn với dáng hắn. Tôi chỉnh cổ áo, vuốt phẳng nếp nhăn trên vai.
"Bắt đầu làm việc thôi, bác sĩ Cố."
Mắt hắn rung lên. Đôi mắt đen sâu thẳm, từng nhìn tôi với ánh nhìn lạnh lẽo trong những ngày đầu, giờ đây long lanh như sắp khóc. Hắn không nói gì – chỉ kéo tôi vào lòng.
Tôi tựa đầu vào ngực hắn, nghe tim hắn đập loạn nhịp. Mùi trà lạnh quen thuộc, mùi hoa nhài từ tóc tôi quyện vào nhau. Cả căn phòng nhỏ lặng im, chỉ có tiếng thở dài của hai kẻ từng là kẻ thù.
"Em chưa bao giờ muốn Cố tổng." Tôi thì thầm, môi áp vào lớp vải áo blouse. "Em chỉ muốn người đàn ông đã cầm đèn pin cho em mổ trong đêm bão."
Hắn siết chặt tay hơn, cằm dụi vào tóc tôi. Tôi cảm nhận được hơi ấm từ cơ thể hắn, nhưng trong lòng lại dâng lên nỗi đau âm ỉ – hắn đã hy sinh tất cả: tập đoàn, quyền lực, danh vọng. Vì chính nghĩa. Vì tôi? Hay vì lương tâm?
Tôi không biết. Nhưng tôi biết mình đã chọn ở lại.
Buổi tối, chúng tôi ngồi bên nhau trong phòng khám, uống trà hoa cúc. Hắn kể: hội đồng quản trị đã cho hắn tối hậu thư – từ chức hoặc chịu cảnh tập đoàn sụp đổ vì scandal thiết bị y tế. Hắn chọn từ chức. Không một xu dính túi.
"Anh có hối hận không?" Tôi hỏi.
Hắn nhìn tôi, mắt sáng trong ánh nến: "Hối hận vì đã không làm điều đó sớm hơn."
Tôi mỉm cười – lần đầu tiên thực sự mỉm cười sau bao tháng ngày. Tôi nắm tay hắn, cảm nhận chiếc nhẫn trên ngón tay mình – vẫn còn đó, vẫn lạnh, nhưng giờ đây nó ấm hơn.
Bên ngoài, thành phố lên đèn. Phòng khám nhỏ của chúng tôi chìm trong ánh sáng vàng dịu. Hắn kéo tôi vào lòng, hôn lên trán tôi.
Nhưng trong lòng tôi, nỗi đau âm ỉ vẫn còn – vì tôi biết hắn đã hy sinh quá nhiều vì tôi. Và tôi tự nhủ: mình phải xứng đáng với sự hy sinh đó.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện
