Chương 16/18 · Thần y bị hào môn coi thường
Chương 16: Lễ đường và nước mắt
Tác giả: Sâu Yêu
Sáng hôm ấy, tôi thức dậy từ khi trời còn chưa sáng. Phòng khám nhỏ đã được trang hoàng bằng những dây hoa nhài trắng – tôi và Lâm Tiểu Mạn mất cả buổi tối hôm qua để kết chúng. Cố Kình Phong nói hắn muốn một lễ cưới giản dị nhất có thể, nhưng tôi thấy hắn đã lén đặt mấy chậu lan hồ điệp tím ở góc phòng. Tôi cười thầm.
Lâm Tiểu Mạn đến sớm, tay ôm hộp bánh kem nhỏ. Cô ấy nhìn tôi, mắt đỏ hoe: “Mạt Lê, mày xứng đáng với điều này.” Tôi không nói gì, chỉ ôm cô ấy. Mùi hoa nhài và kem bơ hòa vào nhau, tạo nên một thứ hương vị ngọt ngào đến lạ.
Khách mời chỉ vỏn vẹn bảy người: Lâm Tiểu Mạn, hai y tá cùng khoa, bác sĩ trẻ từng hợp tác với tôi trong ca mổ đêm, và một cặp vợ chồng già – bệnh nhân mà tôi đã cứu tháng trước. Họ mang theo một lẵng hoa hồng trắng, nói rằng đó là tấm lòng của những người được tôi chữa trị. Tôi bật cười, nhưng nước mắt cũng chực rơi.
Gần trưa, một chiếc xe hơi đen đỗ trước cửa phòng khám. Tôi nghe tim mình ngừng một nhịp. Có phải mẹ hắn? Nhưng người bước xuống là một quản gia già, tay cầm phong bì. Ông ta cúi đầu chào hắn: “Thiếu gia, phu nhân gửi thư cho hai người.” Hắn nhận lấy, mặt không biểu cảm.
Khi mở thư, tôi thấy một tờ giấy màu kem, nét chữ thư pháp chuẩn mực: “Con đã chọn đúng người. Hãy hạnh phúc. – Mẹ.” Không nhiều hơn, nhưng đủ để tôi thấy mắt hắn sáng lên. Hắn nhìn tôi, khóe môi khẽ nhếch: “Mẹ anh… chấp nhận em rồi.” Tôi nắm tay hắn thật chặt.
Lễ cưới diễn ra ngoài trời, dưới mái hiên phòng khám, nơi có vài bồn hoa nhài. Một người bạn cũ làm lễ. Hắn nắm tay tôi, thì thầm: “Thẩm Mạt Lê, anh yêu em vì em mạnh mẽ, và vì em đã dạy anh biết yêu thương.” Tôi nhìn vào mắt hắn, thấy hình bóng mình trong đó. Tôi nói: “Em xin lỗi vì đã đến muộn, nhưng em hứa sẽ ở lại mãi mãi.” Chúng tôi trao nhẫn.
Sau lễ, trong lúc mọi người dùng bánh kem, hắn kéo tôi vào góc phòng, mở một bản nhạc từ điện thoại. “Khiêu vũ với anh, được không?” Tôi gật đầu. Chúng tôi nhẹ nhàng xoay trong không gian chật hẹp, dưới ánh nến vàng. Hắn ghé sát tai tôi: “Mãi mãi sau này, em là hôn thê của anh, hết kiếp này đến kiếp khác.” Tôi rùng mình vì hạnh phúc. Nhưng trong mắt hắn, tôi thoáng thấy một tia buồn. Tôi chọn không hỏi.
Đêm tân hôn, chúng tôi về căn hộ nhỏ bên trên phòng khám. Hắn ôm tôi, tôi nghe tiếng tim hắn đập đều đều bên tai. Cảm giác an toàn chưa từng có. Chúng tôi nằm im, say trong hương hoa nhài còn vương trên tóc. Tôi ngủ thiếp đi lúc nào không hay.
Giữa đêm, tôi bị đánh thức bởi tiếng ho khe khẽ. Cơn ho ấy quen thuộc – nhưng lần này, nó kéo dài và khác lạ. Tôi mở mắt, thấy hắn ngồi dậy, lưng quay về phía tôi. Hắn đưa tay lên miệng, vai run lên. Tôi lặng lẽ đưa khăn giấy. Hắn quay lại, mắt hoảng hốt. Tôi cầm tờ khăn giấy từ tay hắn – trên đó, một vệt máu tươi.
Lòng tôi lạnh toát. Tôi nhìn hắn, không nói nên lời. Hắn cười gượng: “Chắc do mệt quá, không sao đâu.” Nhưng mắt hắn tránh né. Tôi biết, hắn đang giấu tôi điều gì đó. Và tôi sợ hãi vì điều đó có thể lớn hơn tất cả những gì chúng tôi đã trải qua.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện
