Chương 3/18 · Thần y bị hào môn coi thường
Chương 3: Hoa Vô Kỵ
Tác giả: Sâu Yêu
Buổi chiều hôm đó, khi tôi đang gấp ga trải giường trong phòng bệnh, tiếng còi xe cấp cứu xé toạc sự yên tĩnh hành lang.
“Mau! Đẩy lên lầu hai! Gọi bác sĩ Trương ngay!”
Cửa thang máy mở ra, một chiếc xe đẩy lao vụt qua tôi. Trên đó, một người đàn ông trung niên mặt mày tái nhợt, máu đen rỉ ra từ ống dẫn lưu bên sườn. Bệnh nhân trong tình trạng cực kỳ nguy kịch. Tôi nhìn theo, rồi quay lưng lau tay, nhưng tay chân cứng ngắc lại vì trực giác mách bảo — ca này không ổn.
Lâm Tiểu Mạn chạy tới, thở hổn hển: “Trời ơi, ông chủ tạp chí bất động sản Thượng Hải! Nghe nói trong người có u mạch máu phức tạp, mới mổ một lần cách đây hai tháng, giờ lại tái phát, vỡ ngay trong phòng siêu âm rồi!”
Tôi nhìn về phía phòng mổ, cửa đóng chặt. Đèn báo hiệu đang mổ sáng đỏ.
Mười phút sau, chuông báo động khẩn vang lên. Bệnh viện như tổ ong vỡ: y tá chạy ra chạy vào, mặt ai cũng căng thẳng. Bác sĩ Trương Vĩnh Dương bước ra, mồ hôi đầm đìa, tay vẫn cầm dao mổ chưa kịp tháo găng: “Liên hệ tất cả các bác sĩ ngoại lồng ngực trong thành phố! U vỡ rồi, tôi không kiểm soát được chảy máu! Lập tức gọi cho Cố tổng!”
Cả khoa hỗn loạn. Tôi đứng cuối hành lang, nghe tiếng điện thoại gọi đi gọi lại, tiếng máy photocopy chạy cấp tập, tiếng xe đẩy thuốc chạy rầm rập. Và trong lòng tôi, một giọng nói vang lên, rất nhỏ nhưng kiên định:
Tôi có thể làm được. Tôi biết chỗ đó - vị trí u mạch máu tái phát thường lệch sang phải, gần động mạch chủ bụng, nếu mù quáng cắt thêm sẽ chỉ làm mất máu nhiều hơn. Cần thắt mạch máu phụ trước khi tiếp cận u.
Nhưng tôi là y tá. Tôi không thể nói.
Tôi lùi vào góc, rút chiếc điện thoại phụ từ trong túi áo. Một chiếc điện thoại đen đã cũ, chỉ dùng cho một mục đích duy nhất: kết nối với mạng đen dưới tên “Hoa Vô Kỵ”. Ngón tay tôi lướt trên màn hình, nhanh như thói quen:
“U tái phát vị trí động mạch chủ bụng trái. Không mổ cắt rộng, thắt nhánh động mạch lách trước, bộc lộ u từ mặt sau. Hướng 30 độ phải.”
Tôi nhấn nút gửi.
Trong phòng mổ, bác sĩ Trương nhận tin nhắn. Tôi biết, vì qua khe cửa kính, tôi thấy hắn ngừng tay, nhìn vào màn hình điện thoại phụ, mắt mở to. Hắn do dự ba giây — rồi gật đầu với kíp mổ: “Thay đổi hướng tiếp cận!”
Bốn mươi lăm phút sau, ca mổ kết thúc. Bệnh nhân sống.
Bác sĩ Trương bước ra, mặt trắng bệch nhưng mắt sáng quắc: “Ai gửi tin nhắn đó? Ai là Hoa Vô Kỵ?”
Cả hành lang im lặng. Các y tá nhìn nhau. Tôi cúi đầu, gấp đống ga giường không cần thiết.
“Nghe nói là thần y trên mạng đen, chuyên trị những ca không ai dám mổ.” Tiểu Mạn thì thầm bên cạnh. “Có người bảo là một lão già bí ẩn, có người bảo là bác sĩ quân y về hưu. Sao biết được!”
Tôi không nói gì. Chỉ cất điện thoại vào túi.
*
Chiều tối, tôi đang ngồi ở phòng trực thì cửa mở, Cố Kình Phong bước vào. Không ai báo trước. Cả phòng y tá ngừng thở. Hắn nhìn quanh, rồi dừng mắt ở tôi — tôi đang cầm một tập bệnh án nhàm chán, mắt dán vào trang giấy mà không thấy chữ.
“Y tá Thẩm.” Hắn gọi. Giọng trầm, không cảm xúc. “Ra đây một lát.”
Tôi đặt bệnh án xuống, bước theo hắn ra hành lang. Đèn âm trần hắt ánh sáng trắng xanh lên khuôn mặt hắn, làm sống mũi cao thêm sắc lạnh. Hắn không nhìn tôi, mà nhìn ra cửa sổ: “Cô có nghe tin về ca mổ chiều nay không?”
“Có nghe nói.” Tôi nhẹ nhàng. “Bệnh nhân ổn định rồi, phải không?”
Hắn quay sang, mắt như hai lưỡi dao: “Nhờ có một tin nhắn từ người có biệt danh Hoa Vô Kỵ.”
Tôi giữ mặt không đổi, nhưng lòng bàn tay ướt: “Nghe nói người đó rất giỏi.”
“Ừ. Rất giỏi.” Hắn nhìn tôi chăm chú. “Tôi vừa cho người điều tra danh tính hắn ta. Tin nhắn được gửi từ bên trong bệnh viện. Từ điện thoại của một người trong khu vực lầu hai.”
Tim tôi như bị ai bóp nhẹ. Đầu ngón tay tê dại. Nhưng tôi vẫn cười nhạt: “Cố tổng muốn tôi giúp điều tra?”
Hắn không cười. Hắn chỉ nhìn tôi, rất lâu, đến nỗi tôi tưởng mình sắp hóa đá. Rồi hắn nói: “Có cần không?”
Tôi không trả lời. Hắn quay người bỏ đi, để lại mùi nước hoa nam tính và một câu nói treo lơ lửng trong không khí: “Tôi treo thưởng năm triệu cho ai cung cấp thông tin về Hoa Vô Kỵ.”
Tôi đứng đó, nhìn bóng lưng hắn khuất sau cánh cửa thang máy. Tay tôi siết chặt đến nỗi móng tay cắm vào lòng bàn tay.
Năm triệu. Hắn muốn tìm tôi. Và nếu hắn tìm ra, cuộc đời tôi sẽ kết thúc.
*
Khuya, tôi về phòng. Lâm Tiểu Mạn ghé vào, mặt mày hớt hải: “Mạt Lê, mày biết gì chưa? Tao nghe người ta nói, Cố tổng có liên quan đến cái chết của giáo sư Hứa năm xưa!”
Tim tôi ngừng đập. Cả người đông cứng: “Ai nói?”
“Bác sĩ Trương! Hồi chiều ổng uống rượu say, nói với y tá trưởng. Bảo hồi đó chính Cố tổng là người ký quyết định ngừng cung cấp thiết bị cho khoa của giáo sư Hứa, khiến ca mổ thất bại, rồi sau đó giáo sư bị đổ tội!”
Tôi đứng im, tay lạnh như nước đá. Những mảnh ghép bắt đầu khớp vào nhau. Tập đoàn y tế Hoa Thần. Thiết bị kém chất lượng. Thầy tôi bị vu oan. Và Cố Kình Phong — hắn không chỉ là người thừa kế, hắn còn là kẻ đã ký lệnh đó.
“Mạt Lê? Mày sao thế?”
“…tao không sao.” Tôi gượng cười. “Mày về ngủ đi.”
Tiểu Mạn nhíu mày nhìn tôi, nhưng không hỏi thêm. Cô ấy bước ra, đóng cửa nhẹ nhàng.
Tôi ngồi xuống bàn, mở máy tính. Mạng đen đầy tin: Hoa Vô Kỵ là ai? Cố Kình Phong treo thưởng 5 triệu. Những dòng bình luận nhảy múa trước mắt tôi: “Thần y giấu mặt”, “Lộ diện đi, đừng hèn”, “Cố tổng muốn gặp ngươi”.
Tôi gõ một dòng:
Giáo sư Hứa Bá Nghiêu – người bị giết bởi tập đoàn y tế Hoa Thần.
Ngón tay tôi lơ lửng trên phím Enter.
Phòng ký túc tối om, chỉ có ánh sáng xanh từ màn hình chiếu lên mặt tôi. Bên ngoài, gió đêm thổi qua hàng cây, lá xào xạc như lời thì thầm của người chết.
Tôi nhắm mắt. Hít một hơi.
Rồi xóa dòng chữ đó đi.
Chưa đến lúc. Tôi cần thêm bằng chứng. Cần thêm thời gian. Cần biết hắn đang nghĩ gì, biết hắn đã biết bao nhiêu.
Tôi tắt máy, nằm xuống giường, mắt mở thao láo trong bóng tối.
Bên tai tôi văng vẳng giọng hắn, từ cuộc gặp chiều nay:
“Tôi treo thưởng năm triệu cho ai cung cấp thông tin về Hoa Vô Kỵ.”
Tôi cười lạnh trong bóng đêm.
Hoa Vô Kỵ là tôi. Và hắn sẽ không bao giờ tìm thấy — cho đến khi tôi muốn hắn thấy.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện
