Chương 4/18 · Thần y bị hào môn coi thường
Chương 4: Chẩn đoán sai
Tác giả: Sâu Yêu
Tiếng còi xe cấp cứu xé toang hành lang bệnh viện. Một cô gái trẻ được đẩy vào, mặt tái nhợt, quần áo dính đầy bùn đất. Bác sĩ Trương Vĩnh Dương chạy ra, liếc qua bệnh án sơ bộ: "Viêm ruột thừa cấp, chuẩn bị phòng mổ."
Tôi đứng cuối hành lang, tay cầm khay thuốc. Nhìn cô gái ấy, tôi thấy một vết bầm tím mờ dưới hạ sườn phải, không phải điểm McBurney. Cô ấy không kêu đau vùng hố chậu phải, mà kêu đau lan lên vai. Dấu hiệu Kehr. Trong đầu tôi vang lên giọng thầy: "Vỡ gan sau chấn thương, máu kích thích cơ hoành." Nhưng tôi do dự. Tôi chỉ là y tá. Lời tôi nói ra sẽ vạch trần tôi.
Cố Kình Phong bước vào từ cửa kính, vest đen thẳng thớm, ánh mắt lướt qua tôi như thể tôi là một món đồ nội thất. Hắn đứng cạnh bác sĩ Trương, gật đầu: "Mổ đi."
Họ sắp đẩy bệnh nhân đi. Tôi nhìn thấy ngón tay cô gái run lên, đôi mắt mở to vì sợ. Nếu mổ nhầm, cô ấy sẽ chết trên bàn. Thầy tôi từng nói: "Y thuật là sinh mạng, không phải danh vọng."
"Khoan đã!"
Giọng tôi vang lên khô khốc giữa hành lang ồn ào. Mọi người quay lại. Bác sĩ Trương nhíu mày. Cố Kình Phong hơi nghiêng đầu, mắt hẹp lại.
"Đó không phải ruột thừa."
Bác sĩ Trương cười khẩy: "Y tá mà biết chẩn đoán? Phiền cô tránh ra, chúng tôi đang cứu người."
Tôi không nhìn hắn. Tôi nhìn thẳng vào Cố Kình Phong – nhưng thực ra tôi đang nhìn vào quá khứ, nhìn vào khuôn mặt thầy tôi ngày ông bị đuổi khỏi bệnh viện vì dám nói sự thật.
"Cô gái này vừa té ngựa. Vết bầm dưới hạ sườn phải, đau lan lên vai – đó là dấu hiệu vỡ gan, không phải ruột thừa. Nếu mổ nhầm, cô ấy sẽ chết vì mất máu."
Cố Kình Phong không nói gì. Hắn nhìn tôi một lúc lâu, rồi quay sang bác sĩ Trương: "Chụp MRI."
"Nhưng Cố tổng, chúng ta đã chẩn đoán..."
"Tôi nói chụp MRI."
Giọng hắn không cao, nhưng không ai dám cãi.
Kết quả MRI cho thấy một vết rách dài 5cm trên gan phải, máu đang rỉ ra ổ bụng. Nếu mổ ruột thừa, họ sẽ không bao giờ tìm ra nguyên nhân. Ca mổ khẩn cấp được tiến hành ngay. Tôi đứng ngoài hành lang, tay vẫn cầm khay thuốc, lòng nặng trĩu.
Sau khi bệnh nhân được đưa vào phòng hồi sức, tôi vội vã rời đi. Nhưng chưa kịp đến thang máy, một bàn tay nắm lấy cổ tay tôi, kéo mạnh vào góc hành lang tối.
"Cô học y ở đâu?"
Cố Kình Phong đứng trước mặt tôi, mắt như mũi khoan. Tôi cúi đầu, tránh ánh mắt hắn.
"Thưa Cố tổng, tôi chỉ là y tá. Y tá cũng có thể đọc sách."
Hắn cười khẩy, nhưng mắt không cười. "Sách? Sách nào dạy cô nhận biết dấu hiệu Kehr chính xác đến vậy?"
Tim tôi đập nhanh. Hắn biết. Hắn biết tôi không phải y tá bình thường. Nhưng tôi không thể thừa nhận. Không phải bây giờ.
"Tôi đọc nhiều, thưa Cố tổng. Và tôi quan sát. Chỉ vậy thôi."
Hắn không nói thêm. Chỉ nhìn tôi, mắt hẹp lại như vừa nhìn thấu điều gì đó. Rồi hắn buông tay tôi ra, quay lưng bước đi.
Nhưng trước khi mất hút sau cánh cửa, hắn nói nhỏ: "Tối nay, đến phòng làm việc của tôi. Có chuyện cần nói."
Tôi đứng đó, lạnh toát sống lưng. Hắn sắp lật mặt tôi ra ánh sáng. Và tôi không biết mình đã sẵn sàng chưa.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện
