Chương 5/18 · Thần y bị hào môn coi thường
Chương 5: Quá khứ hiện về
Tác giả: Sâu Yêu
Tôi bước vào phòng làm việc của Cố Kình Phong lúc bảy giờ tối. Căn phòng rộng, ánh đèn vàng hắt lên những kệ sách dày đặc, mùi gỗ và thuốc sát trùng phảng phất. Hắn ngồi sau bàn làm việc, không ngẩng đầu lên khi tôi vào. Trước mặt hắn là một tập tài liệu dày.
"Đóng cửa lại." Giọng hắn khô khốc.
Tôi làm theo. Cánh cửa nặng nề khép lại, cắt đứt âm thanh từ hành lang bên ngoài. Không gian đột nhiên chật chội, ngột ngạt.
"Ngồi."
Tôi ngồi xuống ghế đối diện, tay đặt trên đầu gối, lưng thẳng. Tôi không run, dù trong lòng đang cuộn lên từng đợt sóng.
Hắn đẩy tập tài liệu về phía tôi. "Mở ra xem."
Tôi mở. Trang đầu tiên là ảnh thẻ của tôi từ năm năm trước - thời tôi còn là sinh viên y khoa trường Đại học Y Thượng Hải. Tóc ngắn, mắt sáng, mặt còn non. Phía dưới là dòng chữ đỏ: 'Đình chỉ học tập vĩnh viễn - liên quan đến cái chết của bệnh nhân số 207.'
Tay tôi khựng lại. Cảm giác cũ ùa về - nỗi đau, sự phản bội, cảm giác bất lực. Nhưng tôi không để nó hiện lên mặt. Tôi từ từ lật sang trang tiếp theo.
Báo cáo điều tra nội bộ. Lời khai của Triệu Thuần. Chữ ký giả mạo của tôi trên đơn thuốc. Tất cả đều được đóng dấu 'Kết luận: sinh viên Thẩm Mạt Lê cố ý kê đơn sai, gây tử vong cho bệnh nhân.'
Tôi ngước lên. Cố Kình Phong đang nhìn tôi, mắt không chớp. Hắn chờ đợi - chờ tôi sụp đổ, chờ tôi chối cãi, chờ tôi cầu xin.
"Cô có gì để nói không?"
Tôi khép tập tài liệu lại, đặt nhẹ lên bàn. "Những gì viết ở đó, một nửa là giả, nửa còn lại là sự thật bị bóp méo."
Hắn nhướn mày. "Giải thích."
"Tôi không kê đơn đó. Nhưng tôi có mặt tại hiện trường. Tôi đã cố cứu bệnh nhân, nhưng người ta đổ tội cho tôi."
"Ai?"
Tôi nhìn thẳng vào mắt hắn. Lần này, tôi không né tránh. "Muốn biết sự thật, hãy tìm giáo sư Hứa Bá Nghiêu."
Mặt hắn cứng lại. Từng đường nét trên khuôn mặt hắn như đóng băng. Mắt hắn hẹp lại, không phải vì nghi ngờ, mà vì một điều gì đó sâu xa hơn - sự nhận ra.
"Giáo sư Hứa?" Giọng hắn khàn đi.
"Ông ấy là người thầy duy nhất của tôi. Và cũng là nạn nhân của một âm mưu."
Hắn đứng dậy. Đột ngột, mạnh mẽ, làm chiếc ghế xoay va vào tường. Hắn bước đến cửa sổ, quay lưng về phía tôi. Vai hắn căng cứng.
"Cô biết gì về giáo sư Hứa?" Giọng hắn thì thào, gần như không nghe thấy.
"Ông ấy là người duy nhất tin tôi. Ông ấy đã tìm cách minh oan cho tôi, thì bị tai nạn giao thông - chết ngay trước ngày ra tòa."
Hắn quay lại. Mắt hắn sắc như dao, nhưng có một tia gì đó vỡ ra ở đáy. "Tai nạn?"
Tôi gật đầu. "Tai nạn. Nhưng không phải tai nạn. Xe của ông ấy bị cắt phanh."
Im lặng. Căn phòng như ngừng thở.
Rồi hắn bước về phía tôi, chậm rãi, từng bước nặng nề. Hắn dừng lại trước mặt tôi, chỉ cách một cánh tay. Tôi không lùi. Tôi ngước lên nhìn hắn.
"Ai?" Hắn hỏi, giọng khàn đặc.
Tôi khẽ lắc đầu. "Tôi chưa biết. Nhưng tôi sẽ tìm ra."
Hắn nhìn tôi rất lâu. Ánh mắt phức tạp - vừa như đánh giá, vừa như đau đớn, vừa như đang đấu tranh với điều gì đó trong lòng. Rồi hắn đột ngột quay lưng, bước về phía cửa.
Tay hắn đặt lên nắm cửa, dừng lại. Không quay đầu, hắn nói nhỏ: "Ta cùng một con đường."
Cánh cửa mở ra rồi khép lại. Hắn đi mất, để lại tôi đứng đó, tim đập vỡ vụn trong lồng ngực.
'T cùng một con đường.'
Tôi không hiểu - là cảnh báo, là đe dọa, hay một lời tỏ lòng đồng minh? Nhưng tôi biết một điều: cuộc chơi vừa bắt đầu thực sự. Và tôi không còn đi một mình.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện
