Chương 6/18 · Thần y bị hào môn coi thường
Chương 6: Ca phẫu thuật bí mật
Tác giả: Sâu Yêu
Có những quyết định chỉ mất một giây để đưa ra, nhưng phải trả giá bằng cả cuộc đời.
Tôi nhìn màn hình điện thoại, dòng chữ nhấp nháy trên ứng dụng mạng đen: "Cần Hoa Vô Kỵ gấp. Chính trị gia cấp cao bị đạn gần tim. Trả hai triệu. Chỉ có một đêm. <bệnh việnđaquy>"
Địa chỉ hiện ra. Bệnh viện Đa Quy - nơi Cố Kình Phong từng gửi thiết bị kém chất lượng. Nơi thầy tôi từng đến trước khi chết.
Tôi cắn môi đến bật máu. Hai triệu. Không phải vì tiền. Mà vì — nếu tôi không nhận, người kia sẽ chết. Và nếu tôi nhận, tôi một lần nữa đặt đầu mình vào lưới của Cố Kình Phong.
Nhưng tôi biết mình sẽ nhận. Từ lúc đọc dòng tin, tay tôi đã run lên vì — không phải sợ — mà vì thứ cảm giác quen thuộc khi đứng trước sinh mệnh mong manh.
---
Đêm. Thượng Hải đầy mưa. Tôi khoác áo mưa đen, đội mũ lưỡi trai, men theo lối sau bệnh viện Đa Quy. Thân phận y tá bình thường mở ra cánh cửa cho những kẻ không ai ngờ.
Căn phòng phẫu thuật riêng ở tầng hầm — im lìm, sạch sẽ, đèn huỳnh quang trắng bệnh. Trên bàn, người đàn ông trạc năm mươi tuổi, sắc mặt tái nhợt, máu thấm qua băng gạc trên ngực. Một mũi tên nhỏ xuyên qua lớp áo, không phải đạn — một mũi phi tiêu.
Tôi hít sâu. Tay đặt lên ngực hắn ta. Nhịp tim rối loạn, yếu ớt. Phi tiêu cắm sâu, cách động mạch chủ chưa đầy ba milimét. Chỉ một sai lầm nhỏ — hắn ta sẽ chết ngay trên bàn mổ.
"Mổ trường hợp này, cô có chắc không?" — một giọng nam trầm sau lưng.
Tôi không quay đầu. Trong kính chiếu hậu của phòng mổ, bóng dáng cao lớn hiện ra. Cố Kình Phong. Hắn mặc áo khoác đen, tóc hơi ướt — đứng đó, khoanh tay, nhìn tôi với ánh mắt không rời.
"Tôi không có lựa chọn," tôi nói, giọng không run.
"Cô biết nếu để lộ giấy phép hành nghề giả — cô biết hậu quả?"
Tay tôi vẫn không ngừng. Tôi cầm dao mổ, rạch một đường ngay dưới mũi tên. Máu ứa ra. Tôi không đáp lời hắn.
"Hai năm tù. Ít nhất," hắn nói tiếp, bước gần. "Còn nếu bệnh nhân chết — "
"Thì tôi sẽ chịu trách nhiệm."
Tôi ngắt lời hắn. Máy monitor kêu lên từng hồi báo động. Tim hắn ta đang ngừng đập.
"Cầm kẹp, giúp tôi."
Tôi ném câu nói qua vai, không nhìn hắn. Vài giây im lặng. Rồi hắn bước đến, tay lấy kẹp từ khay, đưa cho tôi. Ngón tay hắn chạm nhẹ vào tay tôi — lạnh nhưng vững vàng.
Tôi không nhìn hắn. Tôi chỉ tập trung vào mũi tên. Mồ hôi chảy dọc thái dương. Nhưng tôi không run.
"Khi nào tôi nói, anh giữ mũi tên," tôi nói, tay giữ kẹp. "Từ từ. Đừng động."
Hắn gật đầu. Ánh mắt chúng tôi gặp nhau trong thoáng chốc — như hai người thợ săn hiểu nhau trong đêm bão.
Tôi đếm ngược: "Ba... hai... một... bây giờ!"
Tôi kẹp mũi tên, tay kia ấn gạc lên vết thương. Cố Kình Phong giữ chặt mũi tên, rút từ từ. Từng milimét. Máu ồ ạt chảy ra, nhưng tôi đã chặn kịp.
Monitor đập lại. Tôi may nhanh. Mười bảy mũi — đều đặn, chính xác, như một người máy.
Khi tôi buông dao, tay vẫn còn run. Tôi rửa tay trong chậu, nhìn dòng nước hồng chảy ra.
"Bệnh nhân ổn định," giọng một y tá vọng vào. "Nhịp tim trở lại bình thường."
Tôi không nói. Tôi quay lưng, nhặt chiếc áo mưa khoác lên người.
"Đợi đã."
Giọng hắn cất lên. Tôi dừng lại, tay vẫn siết chặt túi.
Hắn bước đến, chậm rãi. Tay hắn đưa ra — một chai nước suối còn lạnh. Mưa trên vai hắn vẫn chưa khô.
Tôi ngước lên nhìn hắn. Mắt hắn không còn sự lạnh lùng thường ngày. Mà một thứ gì đó phức tạp hơn — như vừa tìm ra một mảnh ghép trong trò chơi.
"Tôi biết cô là ai."
Giọng hắn trầm xuống, gần như thì thầm.
Lòng tôi lạnh toát. Nhưng tôi không lùi. Tôi không nói. Chỉ nhìn hắn.
Hắn không nói thêm. Chỉ quay lưng, bước dài ra cửa. Tiếng giày vang lên trên nền gạch, xa dần.
Tôi đứng đó, tay run, chai nước suối lạnh buốt trong lòng bàn tay. Tôi biết mình vừa vén bức màn quá sớm. Và từ giờ, không còn ai đơn độc nữa.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện
