Chương 8/18 · Thần y bị hào môn coi thường
Chương 8: Người thầy và hố sâu
Tác giả: Sâu Yêu
8h sáng, tôi đứng trước cổng chính bệnh viện.
Cố Kình Phong đến đúng giờ. Chiếc xe đen dừng trước mặt tôi, kính xe hạ xuống, khuôn mặt hắn hiện ra sau làn khói thuốc mỏng. Hôm nay hắn mặc áo sơ mi trắng, không cà vạt, cổ áo mở hai nút. Trông khác hẳn ngày thường — bớt lạnh lùng hơn, nhưng cũng nguy hiểm hơn.
"Lên xe."
Tôi kéo cửa, ngồi vào ghế phụ, không hỏi gì. Hắn nhìn tôi một cái rồi nhấn ga. Xe lao vào dòng xe cộ sáng sớm, len lỏi qua những con phố ẩm ướt vì cơn mưa đêm qua.
Khoảng bốn mươi phút sau, xe rẽ vào một con đường đất nhỏ, hai bên là những căn nhà cũ kỹ mái ngói rêu phong. Hắn tấp xe vào một căn nhà cuối ngõ, tầng thấp, cánh cửa gỗ đã bạc màu.
"Xuống đi."
Tôi bước xuống, quan sát xung quanh. Không khí ẩm mốc, mùi đất ướt và lá mục. Một con mèo hoang chạy vụt qua chân tôi, làm tôi giật mình.
Hắn gõ cửa. Ba tiếng, rồi im lặng, rồi hai tiếng nữa — như một ám hiệu.
Cánh cửa hé mở. Một người phụ nữ già, khoảng sáu mươi, tóc muối tiêu, khuôn mặt khắc khổ, nhìn ra. Bà ta mặc áo bông cũ, tay run run.
"Cố tổng…" giọng bà ta khàn đặc, "Sao anh lại dẫn người đến đây?"
"Cô ấy là học trò của giáo sư Hứa." Cố Kình Phong nói ngắn gọn.
Mắt bà ta mở to, nhìn tôi chăm chăm. Rồi bà ta lùi lại, mở rộng cửa:
"Vào đi."
Căn nhà tối om, chỉ có một bóng đèn vàng hắt ra từ góc bếp. Tôi ngồi xuống chiếc ghế nhựa cũ kỹ, tay đặt lên đầu gối, lòng bàn tay lạnh toát.
Bà già pha trà — nước trà đặc, màu nâu sẫm. Bà ta đặt hai chén lên bàn, rồi ngồi xuống đối diện, mắt không rời khỏi mặt tôi.
"Cô muốn biết chuyện gì?"
"Về giáo sư Hứa." Tôi không vòng vo. "Về cái chết của ông ấy."
Bà ta nhìn Cố Kình Phong, hắn gật đầu. Bà ta thở dài, nặng nhọc như đè cả một đời.
"Tôi làm y tá ở bệnh viện Hoa Thần từ năm 1998. Năm 2015, tôi được điều lên khoa ngoại — chứng kiến nhiều chuyện."
Bà ta ngừng lại, uống một ngụm trà, như lấy can đảm.
"Giáo sư Hứa là người tốt. Ông ấy phát hiện lô thiết bị y tế nhập về từ Đức có vấn đề — van tim nhân tạo, ống thông, máy tạo nhịp… không đạt chuẩn, nhưng vẫn được đưa vào sử dụng. Ông ấy báo cáo lên hội đồng quản trị. Và rồi…"
Bà ta ngừng lại. Tay bà ta run, nước trà sóng sánh ra ngoài.
"Và rồi sao?" Tôi gặng hỏi.
"Một tuần sau, ông ấy bị tố cáo nhận hối lộ, cố ý làm chết bệnh nhân. Hồ sơ bệnh án bị sửa, nhân chứng được dàn dựng. Ông ấy bị đình chỉ công tác. Rồi ba tháng sau, ông ấy chết vì tai nạn giao thông."
"Tai nạn?" Tôi cười chua chát. "Không phải tai nạn."
Bà già nhìn tôi. Mắt bà ta đỏ hoe.
"Cô biết?"
"Tôi biết."
Cố Kình Phong bỗng lên tiếng, trầm thấp:
"Bác sĩ Lưu, ai đã đứng sau vụ đó?"
Bà ta nhìn hắn, mắt run run. Rồi bà ta nói, giọng như thì thầm:
"Cố tổng… anh biết rõ hơn tôi."
Không khí trong căn nhà như đặc lại. Tôi quay sang nhìn Cố Kình Phong. Hắn không nhìn tôi. Hắn nhìn xuống chén trà, nhưng các ngón tay bấu chặt vào thành chén đến trắng bệch.
"Bà ấy nói đúng." Hắn nói, giọng khác hẳn — mệt mỏi, khàn đặc. "Tôi biết."
"Từ bao giờ?" Tôi hỏi, giọng tôi không còn là của tôi nữa. Nó lạnh tanh, như dao cắt.
"Từ ngày đầu tiên cô nhắc đến giáo sư Hứa."
"Vậy sao anh không nói?"
Hắn ngước mắt lên nhìn tôi. Ánh mắt ấy — lần đầu tiên tôi thấy nó không kiêu ngạo, không lạnh lùng. Nó mệt mỏi, và đau đớn.
"Vì tôi cũng đang điều tra. Từ mười năm trước."
Tôi không kịp hỏi gì thêm, vì bà Lưu đã đứng dậy, run run nói:
"Tôi chỉ biết có vậy. Các người đi đi. Tôi không muốn liên lụy thêm nữa."
Chúng tôi rời căn nhà. Trời bắt đầu đổ mưa phùn. Trên xe, tôi ngồi im, nhìn qua cửa kính những hàng cây lướt nhanh. Cố Kình Phong lái xe, im lặng. Mãi đến khi xe tấp vào một quán trà ven đường vắng vẻ, hắn mới tắt máy.
"Cô muốn biết tôi biết những gì, đúng không?"
Tôi quay sang nhìn hắn. Hắn không nhìn tôi. Hắn nhìn thẳng về phía trước, tay vẫn nắm vô lăng, gân xanh nổi lên.
"Nói đi."
"Mẹ tôi chết năm tôi mười tám tuổi. Một ca phẫu thuật tim thường quy — van tim nhân tạo. Sau khi mổ, van bị vỡ, gây tắc mạch. Bà ấy chết trên bàn mổ."
Tôi lặng người.
"Lô van tim đó — chính là lô thiết bị kém chất lượng mà giáo sư Hứa phát hiện. Cùng một lô, cùng một nhà cung cấp."
Giọng hắn đều đều, không cảm xúc. Nhưng tôi thấy tay hắn run.
"Sau khi mẹ tôi chết, tôi bỏ học y. Không dám đối mặt với nó. Rồi tôi về quản lý tập đoàn — với một mục đích duy nhất: moi ra toàn bộ sự thật. Nhưng hội đồng quản trị rất khôn ngoan. Họ chôn mọi dấu vết, đe dọa tất cả nhân chứng. Tôi không thể làm gì nếu không có bằng chứng."
Tôi nhắm mắt.
Vậy ra, hắn biết. Hắn biết thầy tôi bị hại — hắn biết từ đầu. Hắn cũng là nạn nhân. Nhưng hắn vẫn là một phần của tập đoàn Hoa Thần — tập đoàn đã giết thầy tôi.
"Cô ghét tôi, đúng không?" Hắn hỏi, không quay sang.
"Không." Tôi nói. "Tôi không biết nên ghét hay thương anh nữa."
Hắn cười — nhẹ, chỉ một bên khóe miệng.
"Ta cùng một con đường, Mạt Lê. Cùng kẻ thù, cùng mục tiêu. Chỉ khác nhau ở… cách đến đích."
Hắn quay sang nhìn tôi.
"Từ hôm nay, chúng ta hợp tác. Cô là Hoa Vô Kỵ — tôi sẽ bảo vệ danh tính đó. Đổi lại, cô giúp tôi thu thập bằng chứng cuối cùng."
Tôi nhìn vào mắt hắn. Một kẻ thù, một đồng minh. Một người đàn ông vừa khiến tôi căm ghét vừa khiến tôi rung động.
"Được." Tôi nói, giọng khàn. "Hợp tác. Chỉ hợp tác."
Hắn không trả lời. Hắn mở cửa xe, bước ra, hít một hơi thật sâu. Mưa phùn thấm ướt vai áo hắn.
Tôi ngồi trong xe, nhìn bóng lưng hắn. Lần đầu tiên, tôi thấy nó nhỏ bé. Như một đứa trẻ đã mang gánh nặng suốt mười năm.
Và tôi không biết, trong lòng mình, mình đang cảm thấy gì nữa.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện
