Chương 10/15 · Trả thù kẻ phản bội bằng Tình yêu và Quyền lực
Chương 10: Rạn nứt và quyết định
Tác giả: Sâu Yêu
Tôi rời biệt thự Lãnh Ngạo Thiên khi trời vừa hửng sáng. Những bước chân vội vã trên nền đá lạnh, tiếng cổng sắt đóng sầm sau lưng. Tôi không quay đầu lại. Không thể.
Khách sạn tôi chọn nằm ở một con phố nhỏ, xa trung tâm. Phòng đơn giản, một chiếc giường, một bàn làm việc. Đủ để tôi tồn tại. Tôi ngồi xuống bên cửa sổ, nhìn ra đường phố nhộn nhịp, nhưng không thấy gì ngoài khoảng trống trong lòng.
Điện thoại reo. Mười cuộc gọi nhỡ từ Lãnh Ngạo Thiên. Tôi không bắt máy. Tôi không biết mình có thể nói gì với hắn nữa. Hắn có lỗi. Hắn thừa nhận. Nhưng lời xin lỗi không thể mang lại những gì tôi đã mất.
Buổi chiều, tôi mở máy tính, kiểm tra email. Một tin nhắn lạ: “Cô nghĩ thoát khỏi Lãnh Ngạo Thiên là xong à? Trần Hạo và Lâm Tuyết Nhi vẫn đang tự do.” Tôi cười lạnh. Ai gửi? Không quan trọng. Họ nói đúng. Tôi không thể chạy trốn mãi.
Tôi bắt đầu thu thập tài liệu. Những email cũ, những bản ghi âm, những cuộc điện thoại với đồng nghiệp cũ. Tôi từng nghĩ trả thù là đích đến. Nhưng giờ đây, nó là con đường duy nhất để tôi đứng dậy.
Hai ngày sau, tin tức về Trần Hạo và Lâm Tuyết Nhi bắt đầu xuất hiện trên báo. Họ bị bắt vì tội danh biển thủ công quỹ và lừa đảo. Chứng cứ được gửi nặc danh đến cơ quan điều tra. Tôi biết ai đứng sau. Lãnh Ngạo Thiên.
Hắn tìm đến khách sạn vào buổi tối. Tôi không mở cửa. Giọng hắn vọng qua cánh cửa gỗ: “Kỷ Lam, anh biết em không muốn gặp anh. Nhưng anh đã làm những gì có thể. Trần Hạo và Lâm Tuyết Nhi sẽ phải trả giá.”
Tôi dựa lưng vào cửa, mắt nhắm nghiền. “Cảm ơn.” Giọng tôi khản đặc. “Nhưng em vẫn chưa thể tha thứ.”
Im lặng kéo dài. Rồi tiếng bước chân xa dần. Tôi thở ra, một phần nhẹ nhõm, một phần hụt hẫng.
Đêm đó, tôi nhận được tin nhắn từ mẹ: “Con ơi, mẹ xin lỗi. Mẹ đã giấu con nhiều chuyện.”
Tim tôi ngừng đập. Tôi run rẩy mở tin nhắn, biết mọi bí mật sắp hé lộ.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện
