Chương 13/15 · Trả thù kẻ phản bội bằng Tình yêu và Quyền lực
Chương 13: Hòa giải
Tác giả: Sâu Yêu
Sáng hôm ấy, tôi đang ngồi trong căn hộ nhỏ mới thuê, nhìn ra cửa sổ. Nắng đầu ngày vàng nhạt, rọi lên tán cây bàng trước nhà. Tôi đã dọn khỏi khách sạn từ ba ngày trước. Căn hộ này là của tôi, do tôi tự tay chọn. Không có hợp đồng, không có ai sắp xếp. Chỉ có tôi và những chiếc thùng giấy còn chưa kịp mở.
Lãnh Ngạo Thiên gọi điện vào lúc chín giờ. Hắn hỏi tôi đã ăn sáng chưa. Giọng hắn vẫn lạnh, nhưng có chút gì đó khác – như thể hắn đang cố gắng kiềm chế sự lo lắng. Tôi bảo tôi ổn. Hắn im lặng một lúc rồi nói: "Anh có thể qua được không?"
Tôi nhìn đống thùng. "Để em dọn dẹp đã."
"Anh giúp em."
Tôi cười khẽ. Tổng giám đốc Lãnh Thị, người đàn ông từng kiểm soát từng phút của tôi, giờ lại xin được giúp tôi dọn nhà. "Được." Tôi đáp.
Hắn đến sau ba mươi phút. Mặc áo sơ mi trắng, tay áo xắn lên. Không có tài xế, không có trợ lý. Một mình hắn, với một túi đồ ăn sáng. Hắn đặt lên bàn: bánh bao nóng, sữa đậu nành, và một hộp nhỏ. Tôi mở ra – là bánh flan, món tôi thích.
"Em vẫn nhớ món này sao?" Tôi hỏi.
Hắn gật đầu. "Ở bệnh viện hôm đó, em nói thích ăn ngọt."
Tôi không ngờ hắn nhớ. Hôm đó tôi vừa mất con, vừa bị vu oan, mọi thứ hỗn độn. Tôi chỉ thuận miệng nói với y tá. Vậy mà hắn nhớ.
Chúng tôi ăn sáng trong im lặng. Không gượng gạo. Một sự im lặng thoải mái. Hắn ăn chậm, thỉnh thoảng liếc nhìn tôi. Tôi biết hắn muốn nói gì đó, nhưng hắn kìm lại.
Sau bữa sáng, hắn giúp tôi dọn đồ. Hắn mở thùng, lấy từng món ra, hỏi tôi muốn để ở đâu. Không ra lệnh. Không sắp xếp theo ý hắn. Chỉ hỏi. Tôi hơi ngạc nhiên, nhưng không nói gì.
"Em mở công ty rồi?" Hắn hỏi, tay đang cầm một khung ảnh.
"Tuần trước. Nhỏ thôi. Thiết kế nội thất."
"Anh biết." Hắn đặt khung ảnh lên kệ. "Anh có theo dõi."
Tôi nhướng mày. "Theo dõi?"
"Quan tâm." Hắn sửa lại. "Anh quan tâm."
Tôi không trả lời. Tôi biết hắn không nói dối. Mấy ngày qua, tôi nhận được vài hợp đồng nhờ một công ty môi giới bất động sản – hóa ra là do hắn giới thiệu. Tôi không hỏi, nhưng tôi biết.
Chiều hôm đó, chúng tôi gần như dọn xong. Căn hộ nhỏ bỗng ấm cúng hơn. Tôi pha trà, hai đứa ngồi ở ban công nhìn xuống phố. Hắn tựa lưng vào ghế, mắt nhìn xa xăm.
"Kỷ Lam." Hắn gọi.
"Ừ?"
"Anh xin lỗi."
Tôi quay sang nhìn hắn. Đây không phải lần đầu hắn xin lỗi. Nhưng lần này, giọng hắn khác. Không có sự phòng thủ, không có lý do biện minh. Chỉ là một lời xin lỗi trần trụi.
"Vì chuyện gì?" Tôi hỏi.
"Vì tất cả." Hắn nói. "Vì đã im lặng. Vì đã giấu em. Vì đã nghĩ rằng kiểm soát là cách bảo vệ. Anh sai rồi."
Tôi không nói gì. Chỉ nhấp một ngụm trà.
Hắn tiếp tục: "Anh đã học được rằng yêu không phải là nắm giữ. Yêu là để người kia tự do bay. Nếu em muốn đi, anh sẽ không giữ. Nếu em muốn ở lại, anh sẽ trân trọng."
Tôi nhìn hắn. Mắt hắn đỏ hoe. Người đàn ông từng lạnh lùng, từng độc đoán, giờ đây ngồi trước mặt tôi, yếu đuối và chân thành.
"Em không đi." Tôi nói khẽ. "Em ở lại."
Hắn nhắm mắt, thở ra một hơi dài. Như thể vừa trút được gánh nặng ngàn cân.
Những ngày sau đó, chúng tôi dần tìm lại nhịp điệu. Hắn không còn gọi điện kiểm tra tôi mỗi giờ. Hắn không còn sắp xếp lịch trình cho tôi. Thay vào đó, hắn hỏi: "Em có muốn đi ăn tối không?" hoặc "Cuối tuần này em có rảnh không?". Những câu hỏi đơn giản, nhưng với tôi, chúng là cả một sự thay đổi lớn.
Tôi lao vào công việc. Công ty nhỏ của tôi nhận được vài đơn hàng đầu tiên. Tôi tự tay thiết kế, tự tay giám sát. Cảm giác tự do thật tuyệt. Lãnh Ngạo Thiên thỉnh thoảng ghé qua, mang theo cà phê hoặc bánh ngọt. Hắn không ở lại lâu, chỉ đủ để hỏi thăm và để lại một nụ cười.
Một tuần trôi qua. Một buổi tối, hắn đưa tôi đến một nhà hàng nhỏ trên tầng thượng. Toàn cảnh thành phố dưới chân. Đèn điện lấp lánh như sao. Hắn gọi món tôi thích: cá hấp xì dầu, rau xào tỏi, và một chai rượu vang đỏ.
Chúng tôi nói chuyện về công việc, về dự định. Hắn kể về việc mở rộng tập đoàn sang lĩnh vực xanh. Tôi kể về những khách hàng đầu tiên. Câu chuyện nhẹ nhàng, không có đấu đá, không có âm mưu.
Đến cuối bữa, hắn đặt tay lên bàn, lòng bàn tay ngửa lên. Một lời mời. Tôi đặt tay mình lên trên. Hắn siết nhẹ.
"Kỷ Lam." Hắn gọi, giọng trầm.
"Ừ?"
"Anh có một câu hỏi."
Tôi nhìn hắn. Tim tôi bắt đầu đập nhanh hơn.
Hắn lấy từ túi áo ra một chiếc nhẫn. Không phải nhẫn kim cương to tướng. Một chiếc nhẫn bạc đơn giản, mặt khắc một đóa hoa nhài nhỏ. Hắn đặt nó lên bàn, giữa hai chúng tôi.
"Anh biết chúng ta đã từng ký hợp đồng." Hắn nói. "Nhưng lần này, anh muốn hỏi em một cách thật lòng. Kỷ Lam, em có đồng ý làm vợ anh không? Lần này không hợp đồng, chỉ có tình yêu."
Tôi nhìn chiếc nhẫn. Những cánh hoa nhài nhỏ xinh, tinh tế. Tôi nhớ lại những ngày qua: hắn học cách tôn trọng, học cách buông tay, học cách yêu mà không chiếm hữu. Tôi nhớ ánh mắt hắn khi nói "Anh sai rồi". Tôi nhớ bàn tay hắn run khi đưa bó hoa cho tôi trước tòa.
Nước mắt tôi lăn dài. Không phải vì đau khổ. Mà vì hạnh phúc. Vì tôi biết, người đàn ông này đã thực sự thay đổi. Vì tôi biết, tình yêu này không còn là sự ràng buộc.
Tôi gật đầu, nghẹn ngào: "Em đồng ý."
Hắn cầm tay tôi, đeo nhẫn vào ngón áp út. Chiếc nhẫn vừa vặn. Hắn cúi xuống, hôn lên tay tôi. Nước mắt hắn rơi, ướt mu bàn tay tôi.
"Cảm ơn em." Hắn thì thầm. "Cảm ơn em đã cho anh cơ hội."
Tôi mỉm cười, lau nước mắt cho hắn. "Chúng ta cùng nhau bắt đầu lại."
Đêm đó, chúng tôi ngồi trên tầng thượng đến khuya. Nhìn thành phố ngủ say. Tay trong tay. Không cần nói nhiều. Chỉ cần ở bên nhau.
Khi tôi về đến căn hộ, tôi nhìn chiếc nhẫn dưới ánh đèn. Hoa nhài nhỏ xinh, như một lời hứa về một tình yêu không còn là hợp đồng.
Tôi mỉm cười. Và ngủ một giấc thật ngon.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện
